#TTTG 393 Chương 5

Cập nhật lúc: 30-04-2026
Lượt xem: 0

“Khi có điện lại, bốn mươi tám thí sinh trong phòng thi đó đều gục xuống bàn không nhúc nhích. Giám thị phụ trách điểm danh cũng chết bên bục giảng.”

Cổ họng tôi thắt lại: “Chết rồi?”

Bố gật đầu.

“Kết luận pháp y cuối cùng là đột tử do tim. Nhưng hơn bốn mươi người trong một phòng thi cùng gặp chuyện, không ai tin đó là trùng hợp.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chuyện này bị ém xuống.” Bố nói, “Bởi vì ảnh hưởng quá xấu. Về sau, tầng đó của trường số 7 cũ bị niêm phong, Viện Khảo thí cũ cũng dần chuyển đi. Rất nhiều hồ sơ giấy bị khóa trong kho, không còn nhắc tới bên ngoài nữa.”

“Vậy chuyện đó liên quan gì đến con?”

Bố ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nặng trĩu.

“Bởi vì mười tám năm trước, bố, mẹ con và cả cô Hà của con từng gặp nó một lần.”

Tôi sững sờ.

“Mười tám năm trước? Nhưng khi đó cô Hà…”

“Khi đó cô ấy vẫn học đại học, đến thực tập. Mẹ con trực đêm ở bệnh viện cũ, còn bố vừa vào Viện Khảo thí làm việc không lâu, phụ trách sắp xếp hồ sơ cũ.”

Bố xoa giữa mày, nói tiếp:

“Đêm đó, kho hồ sơ ngầm của Viện Khảo thí cũ bị dột nước, mấy người bọn bố được gọi đến cứu hồ sơ. Khi dọn đến tận trong cùng, bố lật được một xấp phiếu trả lời từ đống hồ sơ bị ngâm hỏng. Tờ trên cùng cũng trống ô tên.”

“Lúc đó bố không nghĩ nhiều, tiện tay lật xem. Kết quả khi lật đến mặt sau, bố bỗng thấy trên giấy hiện ra một dòng chữ.”

Tim tôi căng lên: “Chữ gì?”

Bố nhìn tôi, chậm rãi nói:

“Vui lòng bổ sung họ tên.”

Ánh đèn trong tầng hầm vốn đã tối, khi bố nói ra mấy chữ đó, lưng tôi lập tức nổi một tầng da gà.

“Trên giấy vốn chẳng có gì, nhưng dòng chữ đó cứ như mực vậy, từng chút một thấm ra từ trong giấy.” Giọng bố càng lúc càng thấp, “Bố tưởng mình hoa mắt, đưa tay chạm vào, kết quả cả bàn tay như bị đóng băng. Sau đó bố nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.”

Mẹ ngồi bên cạnh, tay siết chặt vạt áo.

“Khi bố quay đầu lại, bố thấy có một người đứng ở cửa kho.” Yết hầu bố khẽ chuyển động, “Nó mặc đồng phục giám thị kiểu cũ, trong tay cầm một xấp bài thi. Nó hỏi bố: ‘Bạn học, tên của em đâu?’”

Tôi nghe đến da đầu tê dại.

“Lúc đó mẹ con phản ứng trước, giật tờ phiếu trả lời kia rồi đốt đi. Bọn bố tưởng chuyện đã qua, nhưng ngày hôm sau, khi mẹ con đi khám thai ở bệnh viện cũ, trên phiếu theo dõi tim thai bỗng dưng xuất hiện thêm một dòng chữ.”

“Chữ gì?”

Bố nhìn tôi rất lâu, rồi mới nói:

“Viết là: Họ tên thí sinh: Trình Liễm.”

Đầu tôi nổ ầm một tiếng.

Mười tám năm trước, tôi căn bản còn chưa chào đời.

“Từ khi đó, bọn bố đã biết nó nhắm vào con.”

8

“Tại sao lại là con?”

Giọng tôi đã không còn giống của mình nữa.

“Vì khi đó con chưa ra đời.” Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng, giọng khàn đặc, “Người chưa ra đời, cái tên là thứ không ổn định nhất. Năm đó nó không lấy được tên trên tờ phiếu trả lời trống kia, nên nhắm vào con.”

Tôi hoàn toàn nghe đến ngây người.

“Sau khi con sinh ra, bọn mẹ lập tức đổi biệt danh cho con rất nhiều lần, hộ khẩu cũng kéo dài rất lâu mới đăng ký.” Mẹ nhìn tôi, vành mắt dần đỏ lên, “Mấy năm nay, bọn mẹ luôn không dám để con đến gần trường số 7 cũ, không dám để con chạm vào những thứ cũ của mẹ và bố. Bọn mẹ vốn tưởng chỉ cần chịu đựng qua, nó sẽ quên con.”

“Vậy tại sao lại đúng năm nay?”

“Vì hệ thống điều hành kỳ thi đại học năm nay dùng lại kho cũ của trường số 7 làm nơi sao lưu.” Giọng bố trầm xuống, “Trung tâm quét mới gặp trục trặc, rất nhiều phiếu trả lời tạm thời được chuyển về kho bài  để trung chuyển. Thông tin đăng ký của con vừa được nhập vào, nó đã nhận ra con.”

Đầu óc tôi rối bời.

Tôi vẫn luôn tưởng mấy ngày nay bố bất thường là vì công việc bận.

Hóa ra bố đang sợ.

Sợ ngày thi đại học này thật sự đến.

“Vậy những người trong phòng thi hôm nay…”

“Họ không nhắm vào con.” Bố nhắm mắt, “Họ chỉ là những người đã viết tên, rồi bị nó gọi lại. Người thật sự bị nó bám không buông là con.”

Tay tôi bắt đầu run không kiểm soát.

“Vậy tin nhắn tối qua cô Hà gửi cho con…”

“Là bố nhờ cô ấy gửi.” Bố nói, “Mấy năm nay cô ấy luôn giúp bố tra hồ sơ cũ, cũng chỉ có cô ấy thuận tiện tiếp xúc với con trước kỳ thi.”

Tôi quay đầu nhìn cô Hà.

Vành mắt cô cũng đỏ, nhưng vẫn gật đầu với tôi.

“Vậy tại sao không nói sớm với con?”

“Nói với con gì?” Bố cười khổ, “Nói rằng từ khi con còn trong bụng mẹ, con đã bị một tờ phiếu trả lời trống nhắm tới? Nói rằng ngày thi đại học  thể sẽ có thứ đến lấy tên của con? Chuyện như thế, nói ra con có tin không?”

Tôi không nói được gì.

Bởi nếu không phải tất cả chuyện hôm nay thật sự xảy ra, đổi lại là tôi của ngày hôm qua, đúng là tôi sẽ không tin một chữ nào.

Trong tầng hầm yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng quạt cũ ù ù quay.

Rất lâu sau, tôi mới tìm lại được giọng mình:

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Đến Viện Khảo thí cũ.”

Bố chỉ vào một tập hồ  khác trên bàn.

“Trước mười hai giờ đêm nay, kho bài cũ sẽ đưa tất cả phiếu trả lời sao lưu của các phòng thi bất thường hôm nay đến phòng quét cũ để đối chiếu lần hai. Tờ phiếu trả lời trống của con tuy chưa nộp lên, nhưng nó nhất định sẽ nghĩ cách bổ sung tên con vào. Chỉ cần trước khi quét, nó bổ sung thành công, con sẽ giống những thí sinh hôm nay, bị nó ghi nhớ.”

“Bị ghi nhớ rồi sẽ thế nào?”

“Trước tiên là chết giả.” Bố nói, “Sau đó, nó sẽ mượn tên con tiếp tục đi ra ngoài tìm người. Cho đến khi con hoàn toàn không trở về được nữa.”

Dạ dày tôi lạnh buốt.

“Vậy nếu chúng ta đến kịp thì sao?”

“Đốt tờ phiếu trả lời của em, hoặc phá hủy quá trình quét.” Cô Hà tiếp lời bố, “Chỉ cần nó không lấy được họ tên đầy đủ của em, chuyện này vẫn còn cơ hội kết thúc.”

“Kết thúc?”

“Ít nhất có thể cứu được những người năm nay.” Bố nhìn tôi, “Chỉ cần tên chưa chính thức được nhập vào, họ chỉ đang bị giữ lại, chưa tính là thật sự chết.”

Tôi ngơ ngác nhìn bố.

“Vậy tại sao ngay từ đầu bố không trực tiếp đưa con đến Viện Khảo thí cũ, mà để mẹ và cô Hà đến trường trước?”

“Vì ban ngày  dễ ra tay nhất trong phòng thi.” Bố nói, “Điều bọn bố cược chính là con sẽ chưa viết tên, rồi rời khỏi phòng thi trước. Chỉ khi con ra ngoài, đường sau mới còn đường đi.”

Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, không biết từ lúc nào móng tay đã bấm ra mấy vệt đỏ sẫm.

Hóa ra từ tối qua, tất cả mọi người đều đang bận rộn quanh một chuyện  tôi hoàn toàn không biết.

Cô Hà mạo hiểm mất việc xông vào phòng thi.

Mẹ đứng trong đám đông giả vờ như không  gì, thực ra luôn nhìn chằm chằm tòa số bốn.

Bố canh trong tầng hầm lật hồ sơ cũ, chờ chúng tôi đến.

Còn tôi, mãi đến bây giờ mới thật sự hiểu.

Hôm nay nếu không có họ, có lẽ tôi đã gục xuống cùng bốn mươi bảy người kia rồi.

Nghĩ đến đây, mũi tôi bỗng cay xè.

Nhưng tôi còn chưa kịp nói gì, trên lầu đột nhiên truyền đến một tiếng bước chân rất nhẹ.

Bốn người chúng tôi đồng thời ngẩng đầu.

Giây tiếp theo, trước cửa tầng hầm vang lên tiếng  cửa.

“Lão Trình.”

 giọng một người phụ nữ.

Dịu dàng, thậm chí hơi quen tai.

“Đứa trẻ đó có ở đây không? Mẹ con bé nhờ tôi đến đón nó.”

Da đầu tôi lập tức nổ tung.

Giọng đó giống hệt  út của tôi.

9

Mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.

Bởi dì út của tôi đang  nơi khác, căn bản không thể xuất hiện ở đây.

Người ngoài cửa có vẻ rất kiên nhẫn. Gõ hai cái xong, lại khẽ gọi một tiếng:

“Liễm Liễm, dì út đến rồi, mau ra đây.”

Tôi ngồi tại chỗ, chỉ cảm thấy máu toàn thân lạnh buốt.

Nó vậy mà có thể học cả giọng người nhà tôi.

“Đừng lên tiếng.” Bố thấp giọng nói, “Ai đến cũng đừng để ý.”

Ngoài cửa yên lặng vài giây.