#TTTG 40 Chương 6

Cập nhật lúc: 07-03-2026
Lượt xem: 0

25

Buổi tối, Kiều Kiều đến nhà Lục Chiêu Dương, phớt lờ luôn người chủ nhân thực sự của cái nhà này, đi thẳng về phía tôi, tháo kính râm xuống:

“Yểu Yểu! Anh chàng đại soái ca mà lần trước tớ bảo giới thiệu cho cậu về nước rồi!

Có muốn ra ngoài chơi không?!”

Khóe mắt tôi thấy bước chân muốn rời đi của ai đó khựng lại.

“Đi chứ!”

Tôi sửa soạn một lúc, khoác tay Kiều Kiều đi ra ngoài.

Lục Chiêu Dương sa sầm mặt mũi chặn ở cửa:

“Em mặc thế này mà đi ra đường à?”

Tôi cúi đầu nhìn, áo len dệt kim trễ vai, váy ngắn siêu ngầu, còn có áo khoác lông lấp lánh bling bling.

“Đồ không có mắt thẩm mỹ, tránh ra.”

Lục Chiêu Dương nghiến răng nghiến lợi, nhường đường.

26

Bốn giờ sáng, tôi ngáp ngắn ngáp dài bước vào cửa, tiện tay bật đèn lên.

Miệng đang há ra một nửa, bị dọa cho cứng đờ, gắng gượng nuốt trở lại.

Lục Chiêu Dương khoanh hai tay trước ngực ngồi trên ghế sofa, trong mắt đầy tơ máu, mặt mày u ám cười lạnh:

“Em còn biết đường vác xác về à?”

“Chơi vui không?”

Tôi nhướng mày: “Vui, trai đẹp Kiều Kiều kiểm định đúng là siêu! Đẹp! Trai lai ba dòng máu Trung – Ý – Đức, ngũ quan đúng là tuyệt phẩm…”

Anh bật dậy, trong mắt như phun ra lửa:

“Thế nên 4 giờ sáng em mới về! Em đi đâu!”

“Nhắn tin không trả lời, gọi điện không nghe!”

Tôi cười cười: “Thì là, nhất thời kích động quá, quên hết sự đời ấy mà.” “!”

Lục Chiêu Dương sắp nổ tung rồi. “Quên hết sự đời là ý gì! Các người đã làm cái gì!”

Tôi trừng mắt nhìn anh: “Anh quát cái gì mà quát tôi!”

Anh bị nghẹn họng một cái, giọng thấp xuống mấy độ:

“Không phải, tôi không có, nhưng mà em…”

Tôi chẳng thèm nể nang đi về phía phòng ngủ:

“Anh là gì của tôi chứ, quản nhiều thế làm gì.” Anh đột nhiên kéo tôi lại.

“Ôn Yểu…” Tôi xoay người, đợi anh nói. Lông mày anh giật giật, chần chừ hồi lâu. “…”

Tôi thực sự sắp nổi điên rồi.

Tôi ghét cái cách tại sao mình lại đồng ý ở lại nhà anh thế này! Hả??!!!

Tôi nghiến răng, vô cùng hung dữ nói: “…

Ghét chec đi được!”

Anh sững sờ một chút, ngón tay đang nắm lấy tôi hơi nới lỏng ra.

Tôi hung tợn nhìn chằm chằm vào tay anh, thầm nghĩ chỉ cần anh dám buông ra, hôm nay tôi sẽ giết chết anh.

Vừa mới nghĩ như vậy, ngón tay anh lại nới lỏng thêm một chút. “…”

27

Tôi vội vàng nói: “Nhưng thật ra, em…” “

Vậy em có thể thử không ghét anh được không?” “?”

Lực đạo trên cổ tay lại siết chặt, tôi đột ngột ngẩng đầu lên.

“Anh cũng có khá nhiều ưu điểm mà, ví dụ như, mặt mũi cũng tàm tạm, dáng người cũng được, trong nhà cũng có chút tiền.”

“Anh, tuy rằng có đôi khi anh hay cãi nhau với em, nhưng anh cũng không phải thật sự tức giận…”

“Em xem, hay là em, thử thích anh một chút xem sao?” “…”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, càng nhìn càng thấy tủi thân.

Vừa tủi thân là nước mắt bắt đầu tuôn ra ào ào. “Oa oa…” “…”

Anh vội vàng buông tôi ra, như thể bị dọa sợ,

“Em khóc, khóc cái gì, đừng khóc nữa, thôi được rồi, nếu em thực sự ghét anh đến thế thì cứ tiếp tục ghét anh đi, đừng khóc nữa, Ôn Yểu…”

“Anh lại không gọi em là Yểu Yểu!”

Tôi gào lên một câu cắt ngang lời anh.

Lục Chiêu Dương ngẩn người, đôi mắt từ từ mở to.

“Yểu Yểu, em nhớ ra rồi?” “Nhớ ra được một phần.”

Tôi nức nở oán trách,

“Sao em vừa khôi phục trí nhớ, anh đẫ đối xử với em không tốt nữa, rốt cuộc anh có thật sự thích em không hả?”

Anh luống cuống tay chân: “Anh có mà, anh có mà, anh tưởng em vẫn còn rất ghét anh…”

28

Chuyển giọng, anh đột nhiên hỏi:

“Vậy tối nay, tại sao em về muộn thế?”

Tôi đang khóc dở, bỗng nhiên nấc lên một cái: “Nấc ——, bọn em đi thuê phòng khách sạn…”

“…”

Sắc mặt Lục Chiêu Dương mắt thường cũng có thể thấy được biến đen trong một giây.

“Nấc ——” Tôi tiếp tục nói, “Đánh bài ‘Đấu địa chủ’ cả đêm.”

“Em thắng bọn họ năm mươi hộp mì gói đấy nhé!” “…”

Lục Chiêu Dương thở hắt ra một hơi thật mạnh, kéo tôi vào trong lòng.

“Đừng có ngắt câu ở cái chỗ không nên ngắt như thế!”

Được thôi.

Tóm lại là, tôi buồn ngủ đến mức hai mắt hoa lên rồi, lôi anh về phòng ngủ.

Anh hôn lên trán tôi: “Chào buổi sáng Yểu Yểu, anh yêu em.”

29

Ôn Nghiên từ nhà họ Ôn lao tới muốn giec người.

Nhìn chằm chằm Lục Chiêu Dương suốt mười phút như muốn đòi mạng.

Lục Chiêu Dương cực kỳ ngoan ngoãn đứng một bên, cúi đầu, trên mặt nặn ra nụ cười nịnh nọt.

“Chị Nghiên, em nghiêm túc đấy ạ.”

“Em thật sự không phải đang đùa giỡn với Yểu Yểu đâu.”

“Em mà lừa dối chị, em sẽ bị trời đánh thánh vật! Em sẽ không được chec tử tế!”

Ôn Nghiên cười lạnh một tiếng. “…”

Lục Chiêu Dương bị nụ cười này dọa cho hồn xiêu phách lạc.

Tôi kéo tay áo Ôn Nghiên: “Chị, cái đó, hai ngày nữa là em về trường rồi, nếu chị định xử đẹp anh ấy thì đợi em đi rồi hãy ra tay nhé.” “…?”

Lục Chiêu Dương nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.

Ôn Nghiên lại càng cạn lời, trực tiếp vung tay tát nhẹ vào vai tôi một cái:

“Chỉ có em là không đáng tin nhất!” Tôi cười hì hì: “Em đùa thôi mà.”

“Em tiếc anh ấy lắm chứ, nhưng nếu chị mà không đồng ý, em chắc chắn sẽ nghe lời chị!”

Ôn Nghiên cười lạnh lần hai. “Em tưởng chị mới làm chị em ngày đầu tiên chắc?”

“Cái thói dương thịnh âm suy, ngoài mặt vâng lời trong lòng làm trái của em, chị còn lạ gì?”

Chị ấy ghét bỏ nói:

“Tùy các người, chị đến chỉ để xem tình hình hồi phục của em thôi, lát nữa theo chị đến bệnh viện kiểm tra lại, rồi cút ngay về trường cho chị!”

Sau đó chị chỉ vào Lục Chiêu Dương: “Nhưng lát nữa công ty tôi có việc, cậu đưa nó đi.”

Lục Chiêu Dương ngẩn ra một chút: “Hả? Ồ! Vâng ạ!”

30

Năm tháng sau, tôi tốt nghiệp về nước.

Vừa xuống máy bay đã nhìn thấy một người ăn mặc cực kỳ lòe loẹt, có chút căng thẳng, lại có chút mong chờ đang đứng đợi ở cửa đón.

Tôi giơ tay chụp một bức ảnh, đăng lên vòng bạn bè. “Bạn trai tôi, siêu đẹp trai nhé.”

(Hết)