#TTTG 40 Chương 2

Cập nhật lúc: 07-03-2026
Lượt xem: 0

5

Mãi cho đến khi lên xe, tôi bất bình nói:

“Sao anh lại ngăn em mắng cái gã cặn bã ỷ già lên mặt đó!

Hơn nữa, anh cứ thế để ông ta bắt nạt à!?”

Lục Chiêu Dương cười lắc đầu: “Không đâu, sao anh có thể đồng ý giữ lại cái tai họa là con trai ông ta được.”

Anh nhìn tôi một lúc, đột nhiên gục xuống vô lăng, cười rung cả người.

Tôi bất mãn, đẩy anh:

“Anh cười cái gì! Em buồn cười lắm à!?”

Anh ngẩng đầu lên, vai vẫn còn run run, trong mắt tràn đầy ý cười:

“Anh chỉ đang nghĩ, trước giờ toàn nghe em mắng anh, đây là lần đầu tiên thấy em mắng người khác.”

“Hóa ra là cảm giác này…” “Cũng sướng thật.”

Do đó, anh đã đấu giá mua một viên đá quý trị giá 20 triệu tệ cho tôi.

Thực sự rất đẹp.

Tôi vui quá, hôn chụt anh một cái, anh run bắn người, lại mua tiếp một chiếc đồng hồ đeo tay.

“Em! Em làm cái gì vậy?” Anh che mặt, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Tôi liếc anh một cái.

“Em muốn hỏi từ lâu rồi, chúng ta là vợ chồng, tại sao anh chẳng bao giờ thân mật với em.”

Tôi sờ soạng lồng ngực anh, anh theo bản năng gồng cứng người lại.

Cả người anh căng thẳng thẳng đuột, giữ chặt tay tôi: “… Ôn Yểu!”

Tôi nghi hoặc. “Dáng người cũng khá đấy chứ, sao lại không dám để em chạm vào?”

Tôi nhíu mày: “Chẳng lẽ, chồng ơi, anh có bệnh khó nói à?” “…..?”

Khuôn mặt Lục Chiêu Dương trắng bệch, sau đó cả khuôn mặt đỏ bừng bừng.

“Em, em nói cái gì đấy?”

Tôi chọc chọc vào cơ bụng săn chắc của anh, kìm nén ý định luồn tay vào trong áo, vừa khó hiểu vừa tủi thân:

“Vậy anh nói đi! Tại sao anh không thích em chạm vào anh!

Cũng chưa bao giờ chạm vào em! Hay là nói, em đã không còn sức hấp dẫn với anh nữa rồi!”

Tôi trừng mắt nhìn anh, chóp mũi chạm vào chóp mũi anh, không cho phép anh có chút trốn tránh nào. “…………”

Anh muốn trốn, nhưng lại như không nỡ trốn, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, mặt đỏ đến mức dọa người.

Bàn tay đang nắm cổ tay tôi cũng run rẩy.

Cuối cùng như từ bỏ điều gì đó, anh nói:

“Đúng… em nói đúng…” “Anh là… có bệnh khó nói.” ”

Thì là, tai nạn xe, bị đập vào chỗ đó, cho nên…” Tôi ngẩn người.

“Thôi được rồi, anh chỉ là bị bệnh thôi, chứ không phải là không yêu em. ?

Lục Chiêu Dương lờ mờ cảm thấy câu nói này có chút gì đó sai sai, nhưng chưa kịp nói gì thì cửa nhà vang lên tiếng đập cửa “Rầm rầm rầm” rất mạnh.

6

Anh ra mở cửa, một người đột ngột lao vào, ôm chặt lấy eo anh:

“Anh Lục! Cứu em!”

“Em thi trượt bị bố em biết rồi, ông ấy khóa thẻ của em, em thực sự không còn chỗ nào để đi nữa!

Cầu xin anh thu nhận người anh em này đi!”

Vừa quay đầu lại, nhìn thấy tôi. “…”

Biểu cảm đưa đám trong nháy mắt đông cứng lại, sau đó chuyển sang nghi hoặc, rồi lại chuyển thành phẫn nộ:

“Vãi chưởng, cô…”

Tôi đồng thời mở miệng: “Chồng ơi, anh ta là ai?”

Người kia nói được nửa câu thì nghẹn lại ở cổ họng, cứng đờ hồi lâu, mới giống như con rối máy lâu ngày không được tra dầu, quay đầu từng nấc một sang nhìn Lục Chiêu Dương.

“Anh Lục, cô ta gọi anh là gì cơ?”

“Hai người… từ khi nào…”

Lục Chiêu Dương mạnh mẽ đưa tay bịt miệng người kia lại.

Vẻ mặt Bùi Giới dần trở nên ngây dại:

“Hả? Không phải, sao hai người lại tò te với nhau rồi?”

“Thế trước đây hai người diễn cho bọn em xem đấy à?”

“Coi anh em là công cụ cho màn play tình thú của hai người hay gì?”

Lục Chiêu Dương cười khẩy hai tiếng đầy âm khí: “Bùi Giới, em còn nói thêm một câu nữa, anh sẽ ném em ra ngoài!”

Biểu cảm trên mặt Bùi Giới ngũ sắc rực rỡ, chỉ cảm thấy thế giới sụp đổ rồi.

7

Lúc này, bụng tôi kêu lên một tiếng, âm thanh vang dội. Hai người ngừng dằng co, cùng nhìn về phía tôi.

Lục Chiêu Dương lập tức hỏi: “Muốn ăn gì?”

Tôi nghiêm túc gọi món: “Hẹ xào trứng, ngọc dương xào, canh đuôi bò nấu cà chua, hàu nướng mỡ hành.”

Lục Chiêu Dương: “…” Bùi Giới nhìn sang Lục Chiêu Dương: “…”

Lục Chiêu Dương nhìn thấy vẻ mặt vừa khó tin, vừa như bừng tỉnh đại ngộ, lại vừa hoảng sợ vì nghe thấy thứ không nên nghe của Bùi Giới.

“Được rồi, anh trai.”

Bùi Giới cầm lấy thẻ, cẩn thận từng li từng tí lùi lại, mở cửa.

Trước khi đóng cửa còn thò đầu vào: “Cái đó, anh nhớ bảo trọng long thể.”

“Cút!”

“Vâng ạ!”

8

Lục Chiêu Dương quá sĩ diện, dù thế nào cũng không chịu gọi đầu bếp đến làm mấy món đó.

Hết cách, tôi đành phải tự mình xuống bếp, học nấu ăn. Kết quả một tuần làm nổ bếp ba lần.

Tôi dùng ngón tay bị bỏng đỏ rực, tủi thân bưng bát canh đuôi bò đến trước mặt anh:

“Uống một chút đi mà, chồng.”

Lục Chiêu Dương bất lực mở hòm thuốc ra, cuối cùng cũng thỏa hiệp, gọi đầu bếp tới.

Kết quả là buổi tối, tôi bị một trận động tĩnh làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn thấy Lục Chiêu Dương quấn khăn tắm từ phòng tắm đi ra, nhưng cả người lạnh toát.

Tôi sợ hãi vội vàng ôm lấy anh: “Chồng ơi, có phải anh sắp ốm rồi không!?”

Sau đó trơ mắt nhìn hai hàng máu cam từ mũi anh chảy ròng ròng xuống.

Tôi trợn tròn mắt.

Lục Chiêu Dương vẻ mặt như muốn chec quách đi cho rồi, xoay người lao trở lại vào phòng tắm, tiếng nước từ vòi hoa sen lại vang lên.

Tôi lo lắng đập cửa. “Chồng ơi, không phải anh sắp chec rồi chứ!?”

Một lúc sau, anh bước ra, mệt mỏi thở dài: “Yểu Yểu, anh thực sự sắp bị em chơi chec rồi…”

Anh dùng chăn dày quấn chặt lấy tôi, sau đó ôm tôi qua lớp chăn, nằm lại lên giường, nhắm mắt nói:

“Anh, thực ra bị dị ứng với mấy món đại bổ này, Yểu Yểu, anh có thể không ăn nữa được không…”

“Em có chê anh không?” Giọng anh nghe vừa tê liệt vừa mệt mỏi, thực sự rất đáng thương.

“Đương nhiên là không rồi, chồng à, chỉ cần anh yêu em là được.”

Anh thở phào nhẹ nhõm, sống không còn gì luyến tiếc nói: “Anh yêu em.”

“Anh yêu em nhất.”

Tôi hài lòng gật đầu: “Em cũng vậy.”

“Anh yên tâm, em sẽ không vì chuyện anh ‘không lên được’ mà ly hôn với anh đâu.”

Mí mắt anh giật giật, trông có vẻ rất muốn nói gì đó.

9

Tôi chợt nghĩ ra điều gì, chui ra khỏi lòng anh.

“Đúng rồi, giấy kết hôn của chúng ta đâu?”

Lục Chiêu Dương bỗng nhiên mở bừng mắt.

“Sao tự nhiên lại nghĩ đến cái này?” “Em muốn xem ảnh cưới của chúng ta có đẹp không!?”

Anh ấy thốt lên một tiếng

“A”,

sau đó ấp úng: “Cái đó… để ở chỗ mẹ anh rồi, mai anh tìm cho em nhé, được không?”

Được thôi, nhìn bộ dạng như bị tôi dọa sợ của anh ấy, tôi cũng không muốn làm khó anh vào buổi tối thế này.

Tôi gật đầu, yên tâm nằm xuống ngủ.