#TTTG 40 Chương 5

Cập nhật lúc: 07-03-2026
Lượt xem: 0

20

Buổi sáng tôi bị đánh thức bởi tiếng xoong nồi bát đĩa loảng xoảng.

Tôi nhắm mắt đi ra cửa phòng:

“Lục Chiêu Dương, tôi muốn ăn trứng ốp la, lòng đào, tôi muốn ăn ba quả!”

Trong phòng khách truyền đến tiếng hừ lạnh của anh.

Tôi ngáp một cái, phát hiện trên bàn ăn đã bày sẵn ba quả trứng ốp la với hình thù khác nhau.

Vừa ngồi xuống, tôi nhìn thấy trên tủ bên cạnh có đặt một thứ trông rất quen mắt.

“Đá quý Siberia!”

Tôi ngồi xổm trước tủ, nhìn chằm chằm viên đá quý nửa phút, phồng má đầy cam tâm, quay đầu nhìn Lục Chiêu Dương, giọng điệu ôn hòa thân thiện chưa từng có.

“Hai tháng trước tôi đã muốn đấu giá nó, anh mua bao nhiêu tiền thế, hay là, Lục thiếu gia, có thể nhượng lại cho tôi không?”

Anh nhướng mi mắt liếc tôi, lại hừ lạnh một tiếng đầy khó hiểu.

Hồi lâu sau mới nói: “Nó là của em.” “…?

Cái gì?”

“Tôi nói, nó là của em.”

Tôi bật dậy.

Lục Chiêu Dương vậy mà lại đấu giá viên đá quý này cho tôi trong lúc tôi mất trí nhớ? ”

Lục Chiêu Dương, anh nói thật đi, nửa tháng tôi mất trí nhớ, có phải tôi đã cứu mạng anh không?”

Lục Chiêu Dương cười lạnh.

“Em không muốn lấy thì thôi, cứ…”

“Tôi lấy!”

Tôi kiên định gật đầu.

“Thế thì mau qua đây ăn cơm, lát nữa nguội bây giờ.”

“Tuân lệnh!”

21

Hai ngày sau, Kiều Kiều nghe nói về vận xui của tôi, bảo rằng cô ấy có một căn biệt thự nhỏ đang để trống, rất hoan nghênh tôi đến ở.

Ngay trong ngày tôi đã nói chuyện này với Lục Chiêu Dương.

Anh đặt đũa xuống, sa sầm mặt mày một cách khó hiểu.

“Em muốn chuyển đi?”

Không biết có phải ảo giác hay không, tôi nghe ra được một chút oán trách trong câu nói này, cứ như không phải là tôi chuyển khỏi nhà anh, mà là…

Tôi chần chừ gật đầu:

“Kiều Kiều bảo, cậu ấy cũng sẽ chuyển qua đó, hai bọn tôi có thể ngày nào cũng ăn pizza chơi game.”

“Ồ, cô ấy còn mới học được 66 cách nấu mì gói nữa cơ!

Tôi thực sự rất tò mò đấy!”

Lục Chiêu Dương mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào tôi.

Đột nhiên anh chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy bỏ đi, đóng sầm cửa lại.

“Bị bệnh gì thế không biết… dạo này tính khí thất thường ghê…”

22

Kết quả là đến tối, khi tôi đã ngủ say, lại nghe thấy tiếng sột soạt, cảm giác có người đang sán lại gần.

Cứ như cún con ngửi thấy mùi đồ ăn mà dán dính lấy, làm tôi giật mình tỉnh giấc.

“Lục Chiêu Dương! Anh có bệnh à!?”

Tôi đập tay vào công tắc đèn.

Anh ngồi khoanh chân dưới đất, ngước mắt lên nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tôi hít hít mũi: “Anh uống rượu đấy à?”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, không nói năng gì.

Tôi cầm con cừu bông ở đầu giường ném vào người anh:

“Ngốc rồi à? Nói chuyện đi!”

Anh bắt lấy con thú bông, hỏi ngược lại tôi:

“Em không thích nó nữa à?” “Hả?”

“Là em kéo anh đi mua, nói là rất thích con cừu nhỏ này, em muốn đặt nó ở đầu giường.”

“Nhưng bây giờ, em không thích nó nữa sao?” “

Bởi vì quên rồi, thì có thể không thích nữa sao?”

Tôi tức chết đi được, đạp vào vai anh một cái:

“Anh rốt cuộc là bị cái bệnh gì nặng lắm hả! Uống nhiều quá thì đi ngủ đi, đừng có làm phiền tôi!”

Anh nắm chặt lấy chân tôi, nghiêng đầu nhìn một chút, rồi lại u oán chuyển tầm mắt về phía tôi.

“Yểu Yểu, em đúng là đồ không có lương tâm.”

Nói rồi, vành mắt anh thế mà lại bắt đầu đỏ hoe. !

Cơn buồn ngủ của tôi bay biến sạch sành sanh, giãy giụa muốn rút chân về.

“Anh bị làm sao đấy! Tửu lượng của anh kém thế hả! Lục Chiêu Dương!”

Anh hoàn toàn không nghe tôi nói:

“Anh chăm sóc em lâu như thế, em nói đi là đi, còn đi ăn cái gì mà pizza! Pizza thì có gì mà ăn! Mì gói có gì mà ăn! Em thiếu tiền mua một bát mì lắm hả!”

“66 loại mì gói thì đã làm sao, đó chẳng phải vẫn là mì gói à!”

Nói rồi, anh tủi thân gào lên: “Anh ngày nào cũng tìm chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc em ăn ngon uống kỹ…”

Tôi nghệt mặt ra, cảm thấy khó hiểu vô cùng.

“Lục Chiêu Dương, anh…” Anh cắt ngang lời tôi: “Em nhìn đi! Em còn chẳng thèm gọi anh là chồng nữa!” “……………”

Tôi sững sờ.

Con ngươi chậm chạp, cực kỳ chậm chạp đảo qua đảo lại.

23

“Em còn bắt anh ngày nào cũng phải nói yêu em, thế mà em lại định bỏ rơi anh, cái đồ tra nữ nhà em, sao có thể chẳng nhớ chút gì thế hả!”

Lục Chiêu Dương lên án tôi một hồi lâu.

Cuối cùng anh quỳ trên mặt đất, gục xuống bên mép giường tôi mà ngủ thiếp đi, trong tay vẫn còn nắm chặt một vạt áo ngủ của tôi.

Tôi trầm mặc rất lâu.

Rồi lặng lẽ lấy từ trong ngăn kéo ra hai tờ giấy chứng nhận kết hôn kia.

Tôi đã lừa Lục Chiêu Dương.

Thật ra không phải tôi không nhớ gì cả.

Ngày đầu tiên mới về đúng là không có chút ấn tượng nào, nhưng dần dần, mỗi ngày đều có những mảnh ký ức mới ùa về trong đầu.

Ví dụ như tờ giấy đăng ký kết hôn này.

Ánh mắt cẩn thận dè dặt của anh khi liếc nhìn tôi lúc đó, trong hồi ức lại trở nên rõ ràng lạ thường.

Rõ ràng có thể nói thật, rõ ràng có thể tùy tiện bịa ra một lý do như bị mất hay gì đó, tại sao cứ phải tốn công làm giấy tờ giả để dỗ dành tôi vui chứ.

Tôi chống cằm, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của anh, không vui hừ một tiếng.

24

Sáng sớm hôm sau, Lục Chiêu Dương rên lên vì đau đầu, mở mắt ra, không chút phòng bị nào mà chạm phải ánh mắt của tôi.

Anh ngẩn ra hai giây, hít ngược một hơi khí lạnh, định bật dậy ngay lập tức, nhưng kết quả vì tê chân nên lại ngã ngửa ra sau, ngồi phịch xuống đất.

“Sao tôi lại ở đây!?” Tôi ôm chăn, ngáp một cái. “Anh không nhớ gì sao?”

Ánh mắt anh hoảng loạn đảo quanh: “Tôi uống nhiều quá, tôi đã làm gì rồi?”

“Ừm… anh nắm lấy tay tôi…”

“…” Lục Chiêu Dương mặt như nứt ra.

“Nói tôi là đáng yêu nhất quả đất.”

“…”

“Còn đòi tôi ôm ôm…”

“Chuyện này không thể nào!”

Lục Chiêu Dương lớn tiếng nói, “Em đừng có vu khống tôi!”

Tôi hừ lạnh một tiếng, đảo mắt xem thường: “Anh lần nào uống say cũng thế à? Bắt người ta gọi là chồng? Nói lời đường mật?” “Tôi không có! Là bởi vì…”

Anh đột ngột ngậm chặt miệng, phẫn uất trừng mắt nhìn tôi một cái.

“Hừ.”

Tôi lại đảo mắt lần nữa.

Anh phiền não vò vò mái tóc, hỏi: “Bao giờ thì em chuyển đi?”

Tôi trở mình, quay lưng lại với anh: “Không chuyển nữa, Kiều Kiều bảo mẹ cậu ấy muốn bắt cậu ấy mang theo cả quản gia đi cùng, như thế thì khác gì bị phụ huynh giám sát đâu, tôi không đi nữa.”

Người phía sau im lặng một lát, khẽ ho một tiếng, ngữ điệu lơ đãng cao lên vài phần:

“Bữa sáng muốn ăn gì?”

Tôi sắp bị tức chết.

“Tôi muốn ăn đầu heo!!! Ăn đầu heo!!! Ngu chec đi được!!!”

Tôi cảm thấy cần phải cho anh một chút kích thích.