#TTTG 40 Chương 3
10
Hôm sau tỉnh dậy, mãi đến chiều mới thấy bóng dáng Lục Chiêu Dương đâu, anh cẩn trọng đưa cho tôi hai tờ giấy chứng nhận kết hôn.
Mặc dù không biết tại sao trông nó cứ sai sai ở đâu đó, nhưng quả thực ảnh chụp rất đẹp.
Lục Chiêu Dương đứng bên cạnh, dè dặt liếc nhìn tôi: “Yểu Yểu, em có… hài lòng không?”
Tôi ngắm nghía một lúc, rồi gật đầu trong ánh mắt căng thẳng của anh, tùy tiện nhét nó vào ngăn kéo tủ đầu giường.
Anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó làm việc một mạch đến tận đêm khuya.
Tôi gặm bánh mì, gõ cửa cực nhẹ, không đợi anh trả lời đã đẩy cửa bước vào.
Anh hơi sững người, đôi lông mày đang nhíu chặt thoáng chốc giãn ra.
Bàn làm việc của anh đối diện cửa ra vào, camera họp trực tuyến không quay được đến chỗ tôi.
11
Tôi rón rén đi qua, chỉ chỉ vào miếng bánh mì, lại chỉ vào anh, mấp máy môi: “Chồng ơi, anh đói không?”
Anh soạt soạt viết mấy chữ lên giấy, xoay lưng máy tính lại cho tôi xem: “Không đói, em buồn ngủ thì ngủ trước đi.”
Được rồi.
Tôi chạy ra ngoài đánh răng rửa mặt, rồi lại chạy vào, ngồi đối diện anh ôm điện thoại chơi.
Chơi một lúc thì buồn ngủ, tôi kéo một bàn tay anh qua, áp má lên đó, nghe tiếng động khe khẽ từ cuộc họp của bọn họ rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong mơ màng, tôi cảm giác có người cẩn thận bế mình lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Đèn đầu giường tắt ngấm, bên tai vang lên âm thanh rất trầm.
“Yểu Yểu, anh yêu em.”
Tôi hài lòng chìm vào giấc ngủ sâu.
12
Sáng hôm sau, tôi nhắm mắt đưa tay về phía anh.
Anh bế tôi vào phòng vệ sinh, nặn kem đánh răng rồi đưa tận vào miệng tôi.
“Lát nữa tài xế sẽ đến đón chúng ta, đi khu vui chơi giải trí mà trước đó em bảo muốn đi.”
Anh không thể hiểu nổi:
“Năm nào em cũng đi, lần nào đi cũng đăng mười cái status lên vòng bạn bè, sao vẫn chưa thấy chán thế hả!?”
Chơi hết một vòng các trò chơi, tôi càng chơi càng tỉnh táo, còn mặt Lục Chiêu Dương thì càng chơi càng trắng bệch.
Một chuỗi tiếng la hét thất thanh lướt qua trên đầu, tôi chỉ vào tàu lượn siêu tốc xoay 360 độ:
“Chúng ta đi chơi cái kia đi!”
Mặt Lục Chiêu Dương cắt không còn giọt máu, cứng đờ gật đầu.
Đúng lúc này, sau lưng bỗng vang lên một tiếng: “Yểu Yểu?”
Tôi sững sờ, quay người lại.
Đập vào mắt là một cô gái rất xinh đẹp, cắt tóc ngắn cá tính, mặc áo khoác vest thời thượng, đang nhìn tôi với vẻ kinh ngạc và có chút tức giận:
“Ôn Yểu! Em về nước lúc nào thế!”
Cô gái khiến tôi cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu này sải bước đi nhanh về phía tôi:
“Chị bảo sao nửa tháng nay em không có động tĩnh gì, hóa ra là lén lút về nước rồi!
Em giấu bố mẹ thì thôi đi, đến chị đây, em cũng giấu! Giỏi nhỉ!?”
Ký ức cơ bắp bùng nổ trong nháy mắt.
Cô gái kia dường như mới chú ý đến Lục Chiêu Dương, nhíu mày: “Lục Chiêu Dương, sao cậu cũng ở đây?”
Lục Chiêu Dương cứng đờ cả người. “… Chị Nghiên.”
Tôi ló đầu ra từ sau lưng anh: “Chồng ơi, cô ấy là ai thế?” “…”
Đón nhận ánh mắt “không thể tin nổi” của Ôn Nghiên,
Lục Chiêu Dương cảm thấy mình sắp chec đến nơi rồi.
13
Sau một hồi im lặng quỷ dị, Ôn Nghiên – người trông vô cùng khí chất – bỗng gầm lên một tiếng cực kỳ mất khí chất: “Em gọi cậu ta là gì!?”
Chị ấy đưa tay định túm lấy tôi, tôi giật bắn mình, theo phản xạ quay đầu bỏ chạy.
Lục Chiêu Dương không biết lên cơn gì lại lao ra cản tôi. Một người đẩy, một người chạy, một người cản.
“Rầm!”
Tôi ngã sóng soài xuống đất, đầu đập trúng ngay vào bức tượng chuột Mickey.
Trước mắt tối sầm lại, âm thanh cuối cùng tôi nghe được là hai tiếng hét đầy kinh hoàng:
“Yểu Yểu!”
14
“Cô còn nhớ mình tên là gì không?” Bác sĩ hỏi. “Ôn Yểu.”
“Trước khi hôn mê đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi nhíu mày. “Ngồi xe, bị tông vào đuôi xe.”
Bên cạnh truyền đến một tiếng hít khí nén nhịn, tôi trừng mắt nhìn sang.
Lục Chiêu Dương không cãi nhau tay đôi với tôi như mọi khi, ngược lại còn im lặng một cách quái lạ, tự dưng chen vào hỏi một câu:
“Còn những chuyện khác thì sao, em không nhớ gì cả à?”
Lần này người trừng mắt nhìn anh là chị gái tôi.
Anh lập tức thành thật ngậm miệng.
Tôi cũng sợ Ôn Nghiên, bèn cười nịnh nọt với chị ấy:
“Chị, sao chị biết tin mà đến bệnh viện hay thế?”
Ôn Nghiên khoanh tay trước ngực, nhìn tôi từ trên xuống:
“Còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, không ở nước ngoài yên ổn học cho xong, lén lút về nước làm cái gì?”
“Thì là… KK mở triển lãm tranh trong nước, chị biết từ nhỏ em đã không ưa nó mà, nó mở triển lãm tranh em không thể không đến ‘ủng hộ’, xem cái thứ đó vẽ ra được mấy cái thứ ma quỷ gì… tiện thể tìm chút phiền phức cho cô ta.”
Ôn Nghiên thừa biết cái tính hẹp hòi thích gây chuyện của tôi, chẳng hề ngạc nhiên mà đảo mắt một cái.
Sau đó chị nhìn sang Lục Chiêu Dương. Anh lập tức ngồi thẳng dậy.
“Còn cậu, tại sao lại lừa Yểu Yểu?”
“… Thì, lỡ mồm…”
Mắt thấy chị tôi đang quét mắt khắp phòng bệnh định tìm vũ khí phang mình, anh lập tức bật dậy, vội vàng nói:
“Chị, em chưa làm gì cả! Thật đấy! Bọn em trong sạch!”
Tôi nheo mắt lại: “Cái tên tiện nhân này lừa em chuyện gì?”
“Hừ.”
Ôn Nghiên cười lạnh.
Chị tôi từ nhỏ đã là đại tỷ, lũ trẻ con trong cả cái khu này đều sợ chị ấy, bất kể trai gái, bất kể tuổi tác.
“Chuyện này hai đứa tự giải quyết.”
Chị ấy nghiêm khắc nhìn tôi, “Chị xin nghỉ học giúp em rồi, một tháng sau cút về trường.”
“Dạ vâng vâng vâng.”
Tôi gật đầu lia lịa, “Nhưng mà chị ơi, đừng nói với bố mẹ được không, hai người mà biết em vì chuyện cỏn con này mà trốn về nước, sẽ đánh em chec mất…
” Ôn Nghiên hít sâu một hơi. “Không về nhà, thế em định ở đâu?”
Lục Chiêu Dương ho một tiếng:
“Hay là, ở tạm nhà em đi.”
Tôi và chị gái cùng trừng mắt nhìn anh.