#TTTG 40 Chương 4
15
“Tôi còn chưa nói anh đâu, cứ thích khoe khoang cái xe rách của anh với tôi, nhất quyết bắt tôi lên xe anh, kết quả thì sao!?
Gặp anh đúng là chẳng có chuyện gì tốt lành!”
Mặt Lục Chiêu Dương méo xệch: “Yểu Yểu, em có lương tâm không đấy, là em cứ liên tục kêu tôi tăng tốc, tăng tốc, lái nhanh lên, bị tông xe chẳng phải còn có tôi đỡ cho em sao!?”
“Anh gọi ai là Yểu Yểu đấy! Tôi với anh thân nhau lắm à?”
Anh lập tức im bặt, vẻ mặt đầy sự uất ức khó tả.
Tôi đổi giọng, nói với Ôn Nghiên: “Nhưng mà, em thấy đề nghị của Lục Chiêu Dương cũng được.”
“Vốn dĩ do anh ta hại em bị tông xe, cung cấp chỗ ở cho em coi như chuộc tội đi.”
Ôn Nghiên cạn lời, nhưng không phản đối, chỉ tay vào Lục Chiêu Dương:
“Bình thường hai đứa em đánh nhau chí chóe chị không quản, nhưng nếu cậu dám giở trò gì đen tối…”
“Không có đâu, chị.”
Lục Chiêu Dương lập tức thề thốt.
Ôn Nghiên gật đầu, dặn dò tôi chú ý sức khỏe rồi rời đi. 16 Đẩy cửa nhà Lục Chiêu Dương ra, tôi chấn động, từ từ mở to hai mắt, khắp nơi toàn là màu hồng phấn và đồ lông nhung.
Kỳ lạ là nó lại cực kỳ hợp với sở thích của tôi.
Nhưng mà… Tôi từ từ quay đầu lại.
“Tôi thấy chúng ta có cơ hội làm chị em tốt đấy, có thể không cần làm oan gia nữa.”
Mặt Lục Chiêu Dương xanh mét, bực bội đẩy tôi vào trong một cái:
“Ai làm chị em tốt với em! Cút vào đi! Đừng có chắn đường!”
Anh hậm hực chỉ vào đống đồ trong nhà:
“Mấy thứ này đều là em đòi thay đấy! Là thứ em thích đấy!”
Tôi kinh ngạc.
Vừa nãy trên đường, anh đã kể cho tôi nghe chuyện anh có lòng tốt nhặt tôi lúc bị mất trí nhớ về nhà.
Tôi còn nghi ngờ không biết anh có nhân lúc tôi mất trí nhớ mà bắt nạt tôi không?
Bây giờ xem ra, tôi lúc mất trí nhớ có sức chiến đấu không thể xem thường.
Tôi thầm like cho bản thân một cái.
17
“Đẹp đấy.”
Lục Chiêu Dương nghiến răng nghiến lợi.
Ôn Nghiên ngàn dặn vạn dò, bảo tôi nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, tất nhiên, chủ yếu là đừng có chạy lung tung gây chuyện cho chị ấy.
Nhưng đến tối, tôi vẫn như một cơn gió gọi mấy đứa bạn, đầu không ngoảnh lại mà lao thẳng đến quán bar.
Không khéo chút nào. Tôi nhíu mày. Cô bạn thân Kiều Kiều gác đầu lên vai tôi:
“Sao lại gặp Lục Chiêu Dương nữa, hai người đúng là oan gia ngõ hẹp.”
“Lần trước trai đẹp cậu quen ở quán bar bị anh ta ba hoa vài câu lừa đi mất, còn chưa kịp tìm anh ta tính sổ, anh ta lại tự vác xác đến tìm xui xẻo.”
Tôi nhớ lại một chút, dửng dưng “ồ” một tiếng:
“Thực ra sau hôm đó, chuyện trong giới cứ đồn đại anh ta thích đàn ông là do tớ làm đấy.”
Kiều Kiều hít hà một hơi, giơ ngón tay cái lên với tôi. Lục Chiêu Dương nghiến răng: “Ông đây biết ngay là em mà!”
Anh em của Lục Chiêu Dương lập tức lên tiếng: “Anh Lục, quán bar này em có cổ phần, hay là gọi người đuổi bọn họ ra ngoài!”
“Dứt khoát dựng cái biển, ghi là —— Ôn Yểu không được vào!”
Bùi Giới ở bên cạnh lẳng lặng nhìn cậu bạn kia, muốn nói lại thôi, rồi lại lẳng lặng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt đầy thương hại.
Lục Chiêu Dương liếc cậu ta: “Cậu muốn về nhà bị ông nội cậu tẩn cho một trận à?”
“Ông nội cậu cưng chiều Ôn Yểu thế nào cậu lại không biết à?”
Cậu nam sinh kia nghĩ đến là tức: “Lần trước nó đập xe anh, em đốt cái váy dạ hội nó đặt may, vì chuyện này mà ông nội cắt tiền tiêu vặt của em nửa tháng!”
Lục Chiêu Dương nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn dán lên người Ôn Yểu: “Thế chẳng phải do cậu đáng đời sao?”
“Với lại sau đó chẳng phải tôi tặng cậu máy chơi game đời mới nhất chưa phát hành để an ủi rồi à, vừa vừa phai phải thôi.”
Cậu nam sinh kinh ngạc ngồi thẳng dậy: “Anh, anh bị sao thế? Sao lại nói đỡ cho con tiểu yêu tinh kia!” Bùi Giới thở dài, vỗ vỗ vai cậu ta:
“Người anh em, bớt nói lại, uống rượu đi.”
“Đừng để trở thành trò tiêu khiển của bọn họ.”
“Hả?”
Cậu nam sinh mặt đầy khó hiểu.
18
Kiều Kiều cũng thì thầm hỏi tôi: “Lục chó đổi tính rồi à?” Tôi chỉ chỉ vào đầu, lắc lắc:
“Chắc tai nạn xe lần trước làm hỏng não anh ta rồi.”
Hai tiếng sau, Lục Chiêu Dương gõ gõ ngón tay lên mặt bàn trước mặt tôi, lạnh lùng hỏi:
“Có về không?”
“Tôi gọi lái xe thuê rồi.”
Tôi nhìn điện thoại.
“Đi thôi.”
Kiều Kiều ngơ ngác, trân trân nhìn tôi và Lục Chiêu Dương sóng vai rời khỏi quán bar.
Hồi lâu sau mới nhìn sang mấy người Bùi Giới vẫn còn ngồi đối diện:
“Tình huống gì đấy?”
Bùi Giới nắm chặt tấm thẻ ngân hàng Lục Chiêu Dương đưa trong túi, vẻ mặt chán đời lắc đầu.
“Không biết, tôi chả biết cái gì cả.”
19
Ga trải giường phòng ngủ chính là mẫu IP liên danh mà tôi thích, tôi hiển nhiên coi đó là phòng của mình.
Lục Chiêu Dương không biết tại sao trước khi ngủ lại nhìn tôi đầy u oán hai lần, rồi đi sang phòng phụ đóng cửa lại.
Tiếng đóng cửa thậm chí còn hơi lớn.
Nửa đêm, mơ mơ màng màng cảm thấy có người ôm lấy mình, ôm chặt cứng.
Tôi mở mắt, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Chiêu Dương.
“…”
Tôi không do dự chút nào vùng ra khỏi vòng tay anh ta, ngồi dậy, không khách khí tát cho anh một cái.
Không mạnh, nhưng tiếng rất giòn.
“Lục Chiêu Dương, anh ôm ai đấy?”
Lục Chiêu Dương choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn tôi hai giây, rồi hoảng hốt ngồi dậy.
“Em làm cái gì thế!?”
“Anh nửa đêm leo lên giường tôi, còn mặt mũi mà hỏi tôi à!?”
“Tôi, tôi, đây vốn là phòng của tôi! Vừa nãy đi vệ sinh vào nhầm phòng!”
Tôi khoanh hai tay trước ngực, cười âm hiểm:
“Thế anh ôm người ta cũng thuận tay gớm nhỉ, Lục thiếu gia chắc không ít lần ôm ấp người khác ngủ đâu nhỉ?”
Lục Chiêu Dương lầm bầm câu gì đó tôi không nghe rõ, rồi gào lên:
“Ai bảo em ngủ tối không khóa cửa! Sao chẳng có tí lòng để phòng nào thế hả!”
“Ha ha, lòng đề phòng là dành cho người, đối với chó thì không cần!”
Anh nhe răng cười dữ tợn, bất ngờ ra tay, tung chăn trùm kín tôi từ đầu đến chân, đè tôi xuống qua lớp chăn:
“Ôn Yểu, em cứ ỷ vào việc ông đây không dám động thủ với em đúng không!?”
Tôi trực tiếp đá vào hạ bộ, anh né, tôi nhân cơ hội hất chăn ra, đè ngược lại anh:
“Đúng! Không thì tôi sẽ mách bố anh mẹ anh ông nội anh bà nội anh ông ngoại anh bà ngoại anh, để năm nay anh đi đến đâu cũng bị chửi!”
“Ôn Yểu!” Anh trừng tôi, tay chống lên eo tôi, dường như muốn hất tôi xuống, nhưng vừa chạm vào đã khựng lại, cứng đờ mấy giây, hoặc cũng có thể là mười mấy giây, rồi đột ngột đẩy tôi ra. Vẻ mặt mất tự nhiên đứng dậy đi ra ngoài:
“Thôi bỏ đi.”
Kỳ kỳ quái quái. Tôi trở mình trùm chăn ngủ tiếp.