#TTTG 40 Chương 1
Tôi và oan gia không đội trời chung ngồi cùng một xe thì xảy ra tai nạn.
Tôi bị đâm đến mức mất trí nhớ, ngơ ngác hỏi người ngồi trên giường bệnh đối diện là ai!?
Anh hung hăng quát: “Ông đây là chồng em!!!”
Tôi mê man há miệng, không vui nghiêng đầu: “Chồng ơi, anh dữ quá à…”
Biểu cảm của anh như thể bị sét đánh ngang tai, cả khuôn mặt đỏ bừng, hồi lâu mới rặn ra được một câu.
“Xin… xin lỗi, anh sai rồi?”
1
Nhà của chúng tôi rất xấu, không có lấy một món đồ nào mà tôi thích, nhìn ngóc ngách nào cũng thấy phiền lòng.
Tôi cắn móng tay, quay sang hỏi Lục Chiêu Dương.
“Trước khi mất trí nhớ, em thích anh lắm hả?”
Ánh mắt anh đảo loạn xạ:
“Đúng, đúng vậy!
Em yêu anh đến mức không thể kiềm chế được!”
Tôi nheo mắt đánh giá anh, một lúc lâu sau mới gật đầu:
“Chắc là anh không lừa em đâu, nếu không thì em chẳng thể nào chịu đựng nổi việc sống ở một nơi xấu xí thế này.”
Anh lập tức nghiến răng:
“Ôn Yểu! Em nói nhà ai xấu hả!?”
Tôi trừng mắt nhìn lại anh.
“Anh lại hung dữ với em!”
“Có phải anh không hề thích em không!?
Cái nhà này chẳng có lấy một món đồ nào của em?
Thậm chí không có lấy một thứ gì em thích!”
Nói rồi tôi bắt đầu cảm thấy tủi thân, sống mũi cay cay.
“Trước khi mất trí nhớ chắc chắn em là một kẻ lụy tình, anh không yêu em nhưng em cứ nhất quyết bám lấy anh, không có chút lòng tự trọng nào, cho nên anh mới hung dữ với em như vậy, anh căn bản đâu có thích em…”
“Không chừng anh còn có thanh mai trúc mã hay bạch nguyệt quang nào đó, vì bọn họ mà anh đuổi em ra khỏi nhà, nên em mới bị tai nạn xe.”
“Em không chec, chắc chắn anh tiếc nuối vì em chưa chec lắm nhỉ? Huhu…”
Càng nói tôi càng cảm thấy suy đoán của mình có lý, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
“Thôi bỏ đi, dù sao em cũng mất trí nhớ quên đi đoạn tình cảm này rồi, chúng ta kết thúc đi thôi, bao giờ thì đi làm thủ tục ly hôn, em buông tha cho anh, cũng là buông tha cho chính mình…”
Lục Chiêu Dương trưng ra bộ mặt như bị sét đánh đen thui, sắc mặt biến hóa cực kỳ đặc sắc.
“Ôn Yểu, rốt cuộc bình thường em xem mấy cái thứ kỳ quái gì vậy hả?!”
“Mấy cái này là cái gì với cái gì chứ!”
Tôi lập tức nói: “Anh nhìn đi! Anh còn chẳng thèm gọi em là Yểu Yểu! Anh chính là không yêu em!”
Anh hít sâu, lại hít sâu, vẻ mặt như muốn tự giec chec chính mình nhưng lại không nỡ ra tay.
“Được rồi, Yểu, Yểu Yểu.
Trước đó, chúng ta chỉ cãi nhau thôi, là em bỏ nhà đi.
Chúng ta, rất, ân, ái!”
Tôi nheo mắt: “Thật không?”
Anh cầm khăn giấy dí vào mặt tôi:
“Thật thật thật, xin em đấy bà cô tổ của anh ơi, đừng khóc nữa.
Trước kia có thấy em mít ướt thế này đâu!
Anh làm gì có thanh mai trúc mã nào, người anh quen biết lâu nhất đời này, ngoại trừ bố mẹ ra thì chính là em đó!
Có mình em thôi là đủ để ông đây chịu đựng lắm rồi!”
Ồ, hóa ra tôi chính là thanh mai trúc mã của anh.
2
Tôi gật đầu, mở to đôi mắt ngập nước ra lệnh:
“Được, vậy anh nói đi, anh yêu em.”
“…”
Lục Chiêu Dương đứng hình.
Thấy hơi nước trong mắt tôi lại bắt đầu tụ lại, anh lập tức nói:
“Anh yêu em!”
Tôi hài lòng “ừm” một tiếng:
“Sau này mỗi ngày sáng tối đều phải nói với em một lần.”
Ở góc độ tôi không nhìn thấy, anh tự vả vào miệng mình một cái thật mạnh.
“Đúng là cái miệng hại cái thân, nói dối cái gì không nói, tự lấy đá ghè chân mình.”
Tôi quay người lại: “Anh nói cái gì?”
“Không có gì!” Anh lập tức cười,
“Anh nói là, em muốn cái gì, bây giờ mua ngay!”
Tôi cười tít mắt: “Chồng là tốt nhất~” 3 Bận rộn một hồi lâu, chiếc cúp có chữ ký của ngôi sao bóng đá đặt giữa phòng khách đã được đổi thành con gấu bông khổng lồ.
Bộ ghế sofa da màu nâu đổi thành sofa nhung màu hồng phấn có thể kéo ra nằm được.
Thảm trải sàn từ hình bản đồ thế giới biến thành hình con mèo hoạt hình mà Lục Chiêu Dương chẳng gọi nổi tên.
Đối diện với ngôi nhà đã hoàn toàn lột xác, Lục Chiêu Dương sống không còn gì luyến tiếc, nhưng tôi lại vô cùng hài lòng, chủ động thưởng cho anh một cái ôm.
“Chồng ơi, anh là tuyệt nhất đó!”
Cơ thể anh cứng đờ, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng thở dài như cam chịu số phận:
“Em thích là được…”
Giường trong phòng ngủ chính cũng đã đổi sang màu hồng tôi thích, tôi vui vẻ nhảy lên giường, lại thấy Lục Chiêu Dương đi về phía phòng ngủ cho khách. ?
Tôi túm lấy áo anh.
“Chồng ơi, anh không ngủ cùng em sao?”
Khuôn mặt Lục Chiêu Dương trống rỗng trong giây lát.
Tôi uất ức đỏ hoe mắt, nước mắt bắt đầu thi nhau rơi xuống.
“Anh vẫn còn giận em sao? Hay là anh chê bai em?!
Người ta nói, đàn ông chỉ khi có tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ ở bên ngoài mới không muốn ngủ cùng vợ mình, có phải anh…”
“Không có! Không có không có không có!” Lục Chiêu Dương lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt như muốn chec đi cho xong,
“Anh thực sự muốn biết trong đầu em rốt cuộc chứa cái gì vậy…
Tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ là cái quái gì chứ!”
Anh cam chịu leo lên giường, nằm xuống một bên cứng đơ như cương thi.
Tôi sán lại gần, bẻ tay anh ra bắt anh ôm lấy tôi, tìm một tư thế thoải mái rồi nằm xuống, ngẩng đầu lên nhìn anh đầy mong chờ.
“Chồng ơi, có phải anh quên gì rồi không?”
“?”
“Có phải anh còn câu gì chưa nói với em không?” “….. Anh, anh yêu em.”
Tôi hài lòng nhắm mắt lại, quyết định không so đo việc tay chân anh cứng ngắc một cách kỳ lạ nữa.
“Chồng à, em cũng yêu anh.”
4
Lục Chiêu Dương có vấn đề.
Chắc chắn anh có chuyện giấu tôi.
Vì vậy hôm sau khi anh đi làm, tôi giả vờ tiếp tục ngủ, thực ra ngay khi anh vừa ra khỏi cửa, tôi đã bật dậy khỏi giường, bám theo sau.
Quả nhiên anh không đến công ty, mà đi vào một quán trà.
Hừ. Đàn ông.
Tôi lén lút ngồi vào gian bên cạnh, nghe thấy tiếng nói chuyện loáng thoáng bên kia.
“Chiêu Dương, em họ cháu chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến mới tiết lộ phương án đấu thầu cho công ty đối thủ.”
“Nó mới 23 tuổi, tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, cháu đừng chấp nhặt với nó.”
“Hình phạt đuổi việc có phải là quá nặng rồi không, cho nó thêm một cơ hội đi, không đáng vì chút chuyện nhỏ này mà làm mất hòa khí gia đình.”
Một lúc lâu sau, Lục Chiêu Dương cười nhạt một tiếng.
“Chú họ nói phải, chuyện này quả thực…”
Phải cái gì mà phải! Tôi đẩy mạnh tấm bình phong ngăn cách ra, chỉ vào mặt gã đàn ông hơn năm mươi tuổi có tướng mạo gian xảo kia, mắng:
“23 tuổi mà còn nhỏ à, sao ông không nói nó vẫn là con nòng nọc chưa kịp mọc não luôn đi!”
“Không báo cảnh sát bắt nó đã là nể tình cả nhà các người não tàn, quan tâm chăm sóc trẻ em thiểu năng trí tuệ rồi, còn đòi cơ hội giữ lại công ty à, đang nằm mơ giữa ban ngày đấy hả!”
Gã đàn ông không biết xấu hổ đối diện há hốc mồm, mặt lúc trắng lúc đỏ, bật dậy, vươn tay định đẩy tôi:
“Cô là ai! Chuyện này liên quan gì đến cô!”
Lục Chiêu Dương phản ứng nhanh hơn, gạt tay ông ta ra, kéo tôi ra sau lưng.
Tôi thò đầu ra từ vai anh, mắng tiếp:
“Tôi là vợ Lục Chiêu Dương! Cái đồ mù dở này! Đến bà đây mà cũng không nhận ra à!
Còn có mặt mũi bắt nạt chồng tôi!” “Cô nói cô là ai???”
Gã đàn ông nhìn Lục Chiêu Dương với vẻ mặt vừa khó tin vừa phẫn nộ, “Cô ta…” “Khụ!”
Lục Chiêu Dương ho mạnh một tiếng, nói cực nhanh,
“Chuyện của em họ đã liên quan đến việc tiết lộ bí mật thương mại, gây thiệt hại cho công ty cả triệu tệ, cháu chỉ đuổi việc cậu ta đã là nể mặt chú họ lắm rồi.”
“Hôm nay dừng ở đây thôi.”
Nói xong, anh hỏa tốc vừa lôi vừa bế tôi rời đi