#TTTG 109 Chương 8

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 0

“Cút ra!”

Hạ Tư Thừa hoàn toàn bị chọc giận, lý trí đứt phựt. Nhìn Tạ Lâm Chu đứng chắn trước mặt tôi, ghen tuông và phẫn nộ lập tức cuốn trôi anh ta. Anh ta siết chặt nắm đấm, vung mạnh về phía Tạ Lâm Chu.

“Là cậu! Là cậu cướp cô ấy đi!”

Tạ Lâm Chu không kịp đề phòng, khóe miệng lãnh trọn một cú đấm, lập tức bầm tím.

“Tạ Lâm Chu!”

Tim tôi thắt lại, lập tức lao lên tách hai người ra, đưa tay đỡ lấy cánh tay anh.

“Anh sao rồi? Có đau không?”

Cảnh tượng ấy trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập Hạ Tư Thừa.

Anh ta đứng sững tại chỗ, trái tim như bị xé toạc, đau đến không thở nổi.

“Tiểu Chỉ…” Giọng anh ta run rẩy, nghẹn ngào như vỡ vụn. “Em nhìn tôi đi… em không thể quan tâm tôi một chút sao? Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi…”

Tôi không quay đầu lại, thậm chí không nhìn anh ta lấy một lần.

Chỉ đỡ Tạ Lâm Chu, khẽ nhíu mày:

“Chúng ta đi bôi thuốc.”

Hạ Tư Thừa cuối cùng cũng không chịu nổi, sụp xuống đất, bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào tuyệt vọng.

Hạ Tư Thừa bị bảo vệ “mời” ra ngoài trong dáng vẻ vô cùng chật vật.

Sau khi ở lại nhà Tạ Lâm Chu thêm một đêm, tôi quyết định về Mỹ tìm ba.

Tạ Lâm Chu đưa tôi ra sân bay.

Anh đeo kính râm, nhưng không che được vết bầm nơi khóe miệng.

“Phụ nữ các cô đúng là nhẫn tâm thật. Tôi vì cô mà bị thương, cô cũng không ở lại chăm tôi thêm mấy ngày.”

Tôi nhìn vết bầm chưa tan trên môi anh, lấy từ túi ra một tuýp thuốc tan bầm đưa cho anh.

“Cầm lấy, nhớ bôi đúng giờ.”

Tạ Lâm Chu nhận lấy, đầu ngón tay cố tình khẽ lướt qua lòng bàn tay tôi, cười vừa lưu manh vừa nghiêm túc.

“Chỉ vậy thôi? Không đủ.”

Tôi nhướng mày: “Vậy anh muốn gì?”

Tạ Lâm Chu đột nhiên cúi sát lại gần. Tôi thấy hàng mi dài của anh khẽ rung như cánh bướm đen.

“Anh muốn theo đuổi em.”

Tim tôi khẽ rung lên. Tôi không đáp, chỉ nhẹ nhàng đẩy anh ra.

“Sắp đến giờ lên máy bay rồi, tôi đi đây.”

Ngay khoảnh khắc tôi xoay người, anh bỗng nắm lấy cổ tay tôi. Lực không nặng không nhẹ, nhưng nghiêm túc đến mức không thể xem thường.

“Tô Chỉ, anh đợi em trở về.”

Tôi không ngờ, vừa hạ cánh về nhà, lại nhìn thấy Tạ Lâm Chu lần nữa.

Anh đang ngồi trong phòng khách trò chuyện vui vẻ với ba tôi.

Thấy tôi, anh lập tức đặt tách trà xuống, đứng dậy. Nụ cười trong mắt không giấu nổi.

“Lâu rồi không gặp, Tô Chỉ.”

Mới có hai mươi tiếng không gặp thôi mà. Đúng là sói đội lốt cừu.

Ba tôi cũng đứng dậy, vỗ vai tôi, giọng đầy xót xa: “Về là tốt rồi. Có ba ở đây.”

Hóa ra Tạ Lâm Chu đi máy bay riêng, đến nhà tôi trước tôi một bước để gặp ba.

Anh kể hết mọi chuyện.

Ba tôi cũng cảm ơn anh vì đã giúp tôi lúc tôi cần nhất.

Thế nên khi tôi bước vào nhà, đã thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Tôi vốn nghĩ chuyện này đến đây là xong.

Nhưng ba tôi không định buông tha Hạ Tư Thừa.

Ngay ngày hôm sau, Tập đoàn Tô thị tuyên bố rút toàn bộ vốn đầu tư và chấm dứt mọi dự án hợp tác với Tập đoàn Hạ thị.

Tin vừa tung ra, giá cổ phiếu Hạ thị lập tức lao dốc. Kế hoạch niêm yết vốn chắc như đinh đóng cột, trong chớp mắt tan thành mây khói.

Họa vô đơn chí.

Ôn Duyệt hận Hạ Tư Thừa đột nhiên trở mặt lạnh nhạt với mình, liền xé toang mọi thứ, đăng tải toàn bộ bằng chứng Hạ Tư Thừa ngoại tình trong hôn nhân lên mạng xã hội.

Bao gồm ảnh thân mật của cô ta và Hạ Tư Thừa, ghi âm, thậm chí cả đoạn camera anh ta ép tôi quỳ ngoài ban công để bảo vệ cô ta.

Cả mạng xã hội chấn động.

Chuyện cô ta biết rõ anh đã có vợ mà vẫn chen chân cũng khiến dân mạng phẫn nộ. Có người còn tìm ra địa chỉ nhà, kéo đến đánh cô ta một trận.

Công ty “vỏ bọc” của bố mẹ cô ta cũng bị điều tra và niêm phong.

Uy tín và danh tiếng mà nhà họ Hạ tích lũy nhiều năm, chỉ sau một đêm sụp đổ hoàn toàn. Chưa đầy ba tháng, đã tuyên bố phá sản thanh lý.

Hạ Tư Thừa từ thiên chi kiêu tử, trong một đêm biến thành chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh.

Tôi vừa cầm máy tính bảng vừa hóng tin, đang xem đến cao trào thì có người rút phắt máy khỏi tay tôi.

Tạ Lâm Chu nhìn tôi với vẻ tủi thân.

“Em xem tin tức về anh chồng cũ cả ngày rồi, không thể dành chút thời gian nhìn anh sao?”