#TTTG 109 Chương 2

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 0

Điện thoại trong túi rung lên.

Thông báo chuyển khoản từ Hạ Tư Thừa.

52.000 tệ.

Kèm theo một dòng tin nhắn:【Tự bắt xe về nhà đi, mua chút đồ em thích, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh.】

Tôi nhận tiền.

Tiện thể, dùng chính số tiền ấy đặt lịch hẹn với văn phòng luật sư hàng đầu ở Bắc Kinh.

Tôi muốn ly hôn.

Khi tôi về đến nhà, luật sư mà bên văn phòng cử đến đã đứng đợi sẵn trước cửa.

Anh ta khoác hờ áo vest trên tay, cổ áo hơi mở để lộ xương quai xanh, giữa hai ngón tay còn kẹp điếu thuốc.

Thấy tôi đến, anh dập tắt thuốc.

“Cô Tô, nghe nói cô có yêu cầu ly hôn.”

Là Tạ Lâm Chu.

Bạn thân từ nhỏ của Hạ Tư Thừa, cũng là luật sư ly hôn nổi tiếng nhất Bắc Kinh.

Tim tôi chợt trùng xuống.

Anh ta là người của Hạ Tư Thừa. Đến đây, chẳng qua cũng chỉ để thay anh ta khuyên tôi quay lại, thậm chí gây áp lực.

Dường như Tạ Lâm Chu nhìn thấu sự đề phòng của tôi. Anh không tiến lại gần, mà dựa vào tường, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy tính áp đảo.

“Tô Chỉ, không cần phải đề phòng tôi như vậy.”

“Tôi là luật sư của cô, không phải người thay Hạ Tư Thừa đến thuyết phục.”

Tôi siết chặt vạt áo.

“Anh là bạn thân nhất của anh ta, dựa vào đâu tôi phải tin anh?”

Vừa dứt lời, Tạ Lâm Chu bỗng đứng thẳng dậy, từng bước tiến lại gần tôi.

Anh rất cao. Khi bóng anh phủ xuống, mang theo cảm giác áp lực khiến người ta không thể né tránh.

“Chỉ cần tôi đã nhận vụ của cô, tôi sẽ đứng về phía cô.”

Anh giơ tay, đầu ngón tay khẽ lướt qua lọn tóc bên tai tôi.

“Cô muốn ly hôn, tôi giúp cô ly hôn. Tài sản, tôi sẽ giúp cô giành được nhiều nhất. Chỉ cần cô gật đầu, phía Hạ Tư Thừa, để tôi xử lý.”

Lời nói của anh có vẻ tùy ý, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao, không hề có ý đùa.

“Những gì Hạ Tư Thừa không cho cô được, tôi có thể cho. Những gì anh ta nợ cô, tôi sẽ giúp cô đòi lại cả vốn lẫn lãi.”

Tạ Lâm Chu đưa tay, trao cho tôi bản ủy quyền đã chuẩn bị sẵn.

Không hiểu sao, tôi lại ký tên.

Năng lực chuyên môn của Tạ Lâm Chu quả thực không cần nghi ngờ.

Bản thỏa thuận ly hôn anh soạn cho tôi rõ ràng, mạch lạc. Có những điều khoản tôi còn chưa nghĩ tới, anh đã cân nhắc thay tôi.

Không lâu sau khi Tạ Lâm Chu rời đi, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Hạ Tư Thừa trở về.

Anh ta nhìn bộ ấm trà còn chưa kịp dọn trên bàn, hờ hững hỏi: “Nhà có khách à?”

“Ừ.”

Anh ta đưa áo khoác cho người giúp việc.

Bộ vest đắt tiền đó, chính là chiếc hôm nay khoác trên người Ôn Duyệt.

Hạ Tư Thừa bước tới ôm tôi trên sofa. Mùi nước hoa phụ nữ ngọt ngấy trên người anh ta lập tức bao trùm lấy tôi.

Ngay khoảnh khắc chạm vào tay tôi, lông mày anh ta khẽ nhíu lại, gần như không thể nhận ra.

“Sao tay lạnh vậy?”

Như thường lệ, anh ta không nói nhiều, trực tiếp nắm lấy tay tôi, ủ trong lòng bàn tay ấm nóng của mình, nhẹ nhàng xoa xát.

Tôi lặng lẽ rút tay ra.

Động tác của anh ta khựng lại giữa không trung, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Anh ta cúi người, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai tôi, giọng trầm khàn như đang dỗ dành: “Vẫn còn giận chuyện chiều nay sao?”

Tôi không nhìn anh ta, chỉ lấy từ dưới bàn trà ra bản thỏa thuận ly hôn vừa soạn xong, nhẹ nhàng đẩy về phía anh ta.

“Hạ Tư Thừa, chúng ta ly hôn đi.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Ánh mắt Hạ Tư Thừa rơi xuống bản thỏa thuận ly hôn, sắc mặt anh ta tối sầm lại.

Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, giọng đầy vẻ hung hãn khó tin: “Tô Chỉ, em nói lại lần nữa?”

“Tôi nói, chúng ta ly hôn.”

“Em đến mức đó sao? Tôi chỉ là không đưa em đi bệnh viện mà thôi. Trước giờ sao tôi không nhận ra em là người thích đào sâu vào ngõ cụt như vậy?”

Tôi đào sâu vào ngõ cụt?

“Nhưng anh đã đưa Ôn Duyệt đi bệnh viện.”

Hạ Tư Thừa khựng lại, giọng dịu xuống vài phần.

“Hóa ra em ghen vì chuyện này. Con bé sợ đau, tôi là cấp trên thì quan tâm cấp dưới một chút cũng bình thường.”

“Huống chi chúng ta đã có con rồi, em nỡ để con mình vừa sinh ra đã không có một gia đình trọn vẹn sao?”

Tôi cầm lại bản thỏa thuận ly hôn. Bên trong kẹp một tờ chẩn đoán.

Hạ Tư Thừa lại tưởng rằng tôi đổi ý, không ly hôn nữa.

Tôi vừa định nói cho anh ta biết đứa bé đã không còn, thì điện thoại anh ta vang lên dồn dập.

Tiếng khóc của Ôn Duyệt truyền ra từ đầu dây bên kia.

“Anh Tư Thừa, họ bắt em phải uống rượu, em thật sự không uống được… em sợ lắm.”

Sắc mặt Hạ Tư Thừa lập tức thay đổi.

Đôi mày còn vương vẻ tức giận ban nãy, giờ chỉ còn lại hoảng hốt và sốt ruột.