#TTTG 109 Chương 1

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 12

Kết hôn bí mật ba năm, tôi đã mang thai con của Hạ Tư Thừa.

Vì tránh điều tiếng, ở công ty tôi chưa từng nói với anh ta quá một câu, cũng chưa từng tỏ ra quen biết.

Cho đến ngày đó, cơn nghén ập đến dữ dội như sóng cuộn, bụng dưới đau quặn đến mức tôi gần như không đứng vững.

Trong cầu thang bộ, tôi níu lấy tay áo anh ta, hạ mình gần như van xin: “Em thật sự không chịu nổi nữa… Anh đưa em đến bệnh viện được không? Chỉ lần này thôi.”

Hạ Tư Thừa thoáng vẻ không đành lòng, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng: “Đừng làm loạn. Ở công ty, chúng ta chỉ là cấp trên và cấp dưới.”

Tôi một mình lao vào màn mưa, vẫy đại một chiếc taxi.

Ngay khoảnh khắc đóng cửa xe, tôi nhìn thấy anh ta cúi người, cẩn thận bế cô thực tập sinh mới vào ghế phụ lái, giọng khàn khàn mà dịu dàng: “Cẩn thận, đừng để va đầu.”

Tôi không khóc. Cũng không quay đầu lại.

Tôi đi thẳng đến bệnh viện, tự tay bỏ đi đứa con của tôi và anh ta.

Cơn mưa đến bất ngờ, trút xuống ào ào, nặng hạt và gấp gáp.

Tôi không có ô, chỉ có thể cắn răng chịu đựng cơn đau quặn ở bụng dưới, lao thẳng vào màn mưa, vẫy đại một chiếc taxi.

Tài xế thấy tôi ướt sũng từ đầu đến chân thì khẽ nhíu mày, lộ vẻ không vui.

“Xin lỗi anh, tôi đang vội đến bệnh viện.”

Tôi vừa xin lỗi vừa đưa tay đóng cửa xe.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nhìn thấy xe của Hạ Tư Thừa.

Anh ta đội mưa xuống xe, bước nhanh về phía tòa nhà văn phòng.

Cô thực tập sinh mới – Ôn Duyệt – đang đứng đợi dưới lầu.

Sắc mặt cô ta hơi tái, vừa thấy anh ta đã mím môi, trông như sắp khóc vì khó chịu.

Khoảng cách quá xa, tôi không nghe rõ họ nói gì.

Chỉ thấy anh ta bỗng cởi áo vest của mình ra, trùm lên đầu cô ta.

Sau đó, anh ta vòng tay ôm ngang eo cô ta, sải bước đi ra ngoài.

Anh ta che chắn cho cô ta kín mít, mặc kệ vai áo mình đã ướt đẫm.

Người đàn ông vừa lạnh lùng từ chối đưa tôi đi bệnh viện trong cầu thang bộ, lúc này lại cúi người, cẩn thận đặt Ôn Duyệt vào ghế phụ lái.

Ánh mắt anh ta dịu dàng, giọng nói khàn khàn đầy quan tâm: “Cẩn thận một chút, đừng để va đầu.”

Tôi chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một lưỡi dao cùn cứa mạnh một nhát.

Tài xế giục tôi mau đóng cửa.

Hạ Tư Thừa chở Ôn Duyệt, phóng xe đi mất.

Trong khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết tâm.

Người đàn ông này… tôi không cần nữa.

“Bác tài, đến bệnh viện. Nhanh lên giúp tôi.”

Tôi lấy số khám với tốc độ nhanh nhất, đăng ký làm phá thai bằng thuốc.

Bác sĩ trùng hợp lại chính là người từng khám cho tôi khi phát hiện mang thai trước đó.

Ông vẫn còn nhớ tôi. Thấy tôi đăng ký phá thai, ông có chút ngạc nhiên.

“Tôi nhớ lần trước, khi vừa biết có thai, hai vợ chồng cô vui lắm mà? Sao hôm nay lại…”

“À đúng rồi, chồng cô đâu?”

Tôi cắt ngang lời bác sĩ, giọng bình lặng như mặt nước chết: “Anh ta sẽ không đến.”

Rồi tôi ký tên mình lên giấy đồng ý làm thủ thuật.

Y tá đưa thuốc cho tôi. Tôi ngửa đầu, nuốt trọn một lần.

Chẳng bao lâu sau, cơn đau dữ dội ập đến như thủy triều nhấn chìm tôi, ý thức chập chờn giữa bóng tối.

Một giờ sau, tôi hoàn toàn mất đi đứa con của mình.

Tôi vịn vào bức tường lạnh ngắt, yếu ớt bước ra khỏi nhà vệ sinh. Mỗi bước đi như giẫm lên lưỡi dao.

Bỗng trong hành lang vang lên một giọng nói quen thuộc.

Là Hạ Tư Thừa.

Bước chân tôi khựng lại, máu trong người như đông cứng trong khoảnh khắc ấy.

“Còn đau không? Có cần gọi bác sĩ đến xem lại không?”

Giọng anh ta hiếm khi dịu dàng đến thế.

Một tay anh hờ đỡ bên eo Ôn Duyệt, tay kia khẽ kéo lại áo khoác cho cô ta.

Sắc mặt Ôn Duyệt tái nhợt, tựa vào vai anh ta, giọng yếu ớt: “Giám đốc Hạ, em không sao, chỉ là đến kỳ thôi, bệnh cũ ấy mà. Anh còn đặc biệt đưa em đến bệnh viện, em ngại lắm.”

“Đừng nói linh tinh.”

Tôi đứng chết trân tại chỗ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Ba năm kết hôn bí mật với anh ta, tôi mang thai con của anh ta. Khi nghén đến mức tưởng như sắp chết, anh ta cũng không chịu đưa tôi đến bệnh viện.

Còn Ôn Duyệt, chỉ là đau bụng kinh, anh ta lại đội mưa bế cô ta lên xe, đích thân đưa tới bệnh viện, hỏi han từng chút, chăm sóc chu đáo.

Thật mỉa mai biết bao.

Ôn Duyệt tinh mắt, là người nhìn thấy tôi trước. Mắt cô ta sáng lên, chủ động chào: “Chị Tô! Chị cũng đến bệnh viện à? Không khỏe sao?”

Động tác của Hạ Tư Thừa khựng lại. Anh ta nhìn theo ánh mắt cô ta. Khi ánh mắt chạm đến gương mặt trắng bệch như giấy của tôi, đồng tử anh ta co lại, theo bản năng buông tay đang đỡ Ôn Duyệt, bước về phía tôi một bước.

“Em sao thế—”

Anh ta còn chưa nói hết câu, Ôn Duyệt đã nhíu mày, ôm bụng khẽ rên: “Giám đốc Hạ, bụng em lại đau rồi…”

Bước chân anh ta lập tức dừng lại. Lông mày khẽ nhíu, nhưng khi quay sang nhìn Ôn Duyệt, ánh mắt lại trở về vẻ dịu dàng quen thuộc.

“Em chịu một chút, tôi đi gọi bác sĩ.”

Anh ta thậm chí không nhìn tôi thêm lần nào nữa, đã đỡ Ôn Duyệt quay người đi về phía phòng khám.

Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng hai người họ kề sát bên nhau rời đi, chỉ cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực.