#TTTG 109 Chương 3

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 0

Anh ta thậm chí không quay đầu nhìn tôi lấy một lần, cầm điện thoại lao ra ngoài.

“Em đang ở đâu? Gửi vị trí cho tôi, tôi tới ngay.”

Hạ Tư Thừa vội vã bỏ tôi lại phía sau.

Ngay trong đêm, hệ thống nội bộ của công ty đăng thông báo kỷ luật.

Vài quản lý bộ phận dẫn thực tập sinh đi tiếp khách đều bị sa thải ngay lập tức.

Cả công ty râm ran truyền tai nhau rằng thực tập sinh mới – Ôn Duyệt – là người được Hạ tổng nâng niu trong lòng bàn tay.

Hạ Tư Thừa cả đêm không về.

Sáng hôm sau, tôi vẫn ăn sáng đúng giờ, rồi đi làm như thường lệ.

Giữa bữa sáng, điện thoại tôi rung lên vài lần.

Là Tạ Lâm Chu gửi tin nhắn.

Nội dung là mấy tấm ảnh.

Tối qua Ôn Duyệt say rượu, là Hạ Tư Thừa bế cô ta ra khỏi bàn tiệc.

Còn có một tấm chụp hai người trong xe, bầu không khí mờ ám ám muội.

Ôn Duyệt say tình hôn lên má Hạ Tư Thừa.

Tôi tắt màn hình điện thoại.

Dù Hạ Tư Thừa không hôn lại Ôn Duyệt.

Nhưng không từ chối, bản thân nó đã là sai lầm lớn nhất.

8 giờ 55, tôi đến công ty đúng giờ.

Thực tập sinh tôi phụ trách – Tiểu Mộng – đến sớm hơn tôi một chút.

Cô bé hưng phấn khoác tay tôi, hạ giọng thì thầm: “Chị Tô, chị xem tin trên mạng nội bộ chưa?”

“Giờ mọi người đều đang truyền tai nhau rằng Ôn Duyệt và Hạ tổng kết hôn bí mật rồi.”

Mặt tôi không gợn chút cảm xúc.

“Dạo này em rảnh quá à? Báo cáo tháng lần trước chị giao làm xong chưa? Mang vào phòng chị xem.”

Tiểu Mộng kêu lên một tiếng ai oán, lập tức mất hết hứng buôn chuyện, lủi thủi chạy về chỗ ngồi làm ppt.

Tôi liếc nhìn toàn bộ khu làm việc.

Chín giờ đúng, tất cả đều đã có mặt.

Ngoại trừ Ôn Duyệt.

Hôm nay là ngày đánh giá cuối tháng của thực tập sinh.

Không cần nhìn bảng chấm điểm, tôi cũng biết Ôn Duyệt không đạt.

Trong một tháng, tổng số lần đi trễ về sớm là 25 lần.

Ba bản báo cáo tháng, không có một bản nào đạt yêu cầu.

Thậm chí có lần cô ta còn sao chép bài của thực tập sinh cùng nhóm.

Tôi ngồi trong văn phòng chờ đến mười giờ.

Ôn Duyệt mới chậm rãi bước vào chỗ làm.

Cô ta đi đôi giày cao gót mười phân, chiếc nhẫn kim cương trên tay lấp lánh đến chói mắt.

Tôi nhận ra chiếc nhẫn đó.

Nhẫn cưới của tôi.

Giờ phút này, nó đang yên vị trên tay Ôn Duyệt.

Thấy tôi nhìn sang, cô ta cố tình đưa tay vuốt tóc, chiếc nhẫn lóe sáng phô trương, khóe môi cong lên một nụ cười khiêu khích mơ hồ.

“Ôn Duyệt.”

Tôi cất giọng bình thản, gọi người đang định về chỗ.

“Bây giờ là mười giờ sáng. Cô đến muộn một tiếng, vi phạm điều ba trong quy định chấm công của công ty.”

Bước chân cô ta khựng lại, vẻ đắc ý trên mặt lập tức sụp đổ. Vành mắt đỏ lên, như sắp khóc.

“Chị Tô, em không cố ý, hôm qua em không khỏe.”

“Đó không phải lý do.”

Tôi đẩy bảng đánh giá về phía cô ta. Trên đó ghi rõ ràng toàn bộ ghi chép một tháng qua của cô ta.

“Đi trễ về sớm 25 lần, ba bản báo cáo tháng đều không đạt, một lần sao chép thành quả của thực tập sinh cùng nhóm. Theo quy định công ty, cô không đạt yêu cầu thực tập, quyết định cho thôi việc.”

Lời vừa dứt, mắt Ôn Duyệt lập tức đỏ hoe, nước mắt rơi xuống bàn.

Giọng cô ta không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả khu làm việc nghe thấy.

“Chị Tô, em biết chị không thích em, nhưng chị cũng không thể cố tình đánh trượt em như vậy! Em thật sự đã rất cố gắng.”

“Tôi không nhằm vào cô. Tất cả đều theo quy định.”

“Em không tin!”

Ôn Duyệt cao giọng, khóc đến run vai.

“Vì hôm qua Hạ tổng đưa em đi bệnh viện mà không đưa chị đi, nên chị ghi hận em, cố tình nhắm vào em!”

“Cả công ty ai mà không biết chị luôn theo đuổi Hạ tổng.”

Lời này vừa thốt ra, cả văn phòng lập tức im bặt.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi, những tiếng xì xào như kim châm.

“Hóa ra chị Tô thật sự đang nhằm vào Ôn Duyệt à?”

“Chẳng trách Hạ tổng bảo vệ Ôn Duyệt như vậy, thì ra là ghen tuông công báo tư thù.”

“Bảo sao lúc nãy nghiêm túc thế, hóa ra cố tình bắt lỗi.”

Tôi còn chưa kịp giải thích, đã nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.

Hạ Tư Thừa đến.

Vừa bước vào, ánh mắt anh ta đã khóa chặt vào Ôn Duyệt đang khóc nức nở, mày nhíu chặt.

“Có chuyện gì?”

Thấy anh ta, Ôn Duyệt như tìm được chỗ dựa, lập tức lao tới nắm lấy tay áo anh ta, khóc càng tủi thân: “Hạ tổng, chị Tô nói em không đạt đánh giá, muốn sa thải em… Nhưng em thật sự không làm sai gì cả, chị ấy cố tình nhắm vào em.”