#TTTG 109 Chương 7
“Không cần tìm nữa, cô ấy ở chỗ tôi. Hiện giờ tôi là luật sư đại diện của cô ấy.”
Đầu dây bên kia đột ngột im lặng.
Sau đó là cơn thịnh nộ bùng nổ.
“Tạ Lâm Chu?!”
Giọng Hạ Tư Thừa làm rung cả ống nghe.
“Là cậu đưa Tô Chỉ đi? Cậu dám làm luật sư cho cô ấy? Chúng ta lớn lên cùng nhau, cậu lại đâm sau lưng tôi?!”
“Tô Chỉ ở đâu?” Hạ Tư Thừa nghiến răng. “Tôi nói cho cậu biết Tạ Lâm Chu, lập tức trả cô ấy lại cho tôi, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu!”
Tạ Lâm Chu khẽ cười.
“Cô ấy à? Giờ ngoan lắm, đang ngủ trong phòng tôi.”
Câu nói ấy triệt để thiêu rụi lý trí của Hạ Tư Thừa.
“Tạ Lâm Chu! Đồ khốn!”
Anh ta gào lên, giọng đầy ghen tuông điên cuồng và phẫn nộ.
“Cậu thừa lúc người ta gặp khó khăn! Cậu đê tiện vô liêm sỉ! Tô Chỉ là vợ tôi! “Cậu lấy tư cách gì mà giấu cô ấy đi?!”
“Lấy tư cách gì à?”
Tạ Lâm Chu nhướng mày, giọng thản nhiên mà sắc lạnh.
“Bởi vì chính anh đã ép cô ấy đến mức phải ly hôn, ép cô ấy đến mức chỉ còn cách tìm tôi cầu cứu. Hạ Tư Thừa, anh không còn tư cách nhắc đến việc cô ấy là vợ anh nữa.”
Anh dừng lại một chút, giọng lập tức lạnh xuống, không còn nửa phần đùa cợt.
“Tôi cho anh hai lựa chọn. Một, trước mười hai giờ trưa mai, ký vào bản thỏa thuận ly hôn tôi gửi sang, từ nay không dây dưa với Tô Chỉ nữa.”
“Hai, tôi trực tiếp giao toàn bộ chứng cứ cho truyền thông và Ủy ban Chứng khoán. Kế hoạch niêm yết của Hạ thị sẽ hoàn toàn đổ bể, tin tức anh ngoại tình trong hôn nhân sẽ treo trên trang nhất toàn mạng cả đời.”
Hạ Tư Thừa tức đến gần như nghẹt thở, mắng lớn: “Tạ Lâm Chu, cậu đúng là đủ hèn hạ! Dám lấy chuyện niêm yết ra uy hiếp tôi!”
“Hạ Tư Thừa, cơ hội tôi đã cho anh rồi. Chọn hay không, tùy anh.”
Nói xong, Tạ Lâm Chu cúp máy.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một tia nắng dịu nhẹ.
Khi xuống lầu, Tạ Lâm Chu đã chuẩn bị xong bữa sáng. Trên bàn là cháo thanh đạm và trứng hấp.
Thấy tôi xuống, anh ngẩng lên mỉm cười, ánh mắt giãn ra thoải mái: “Dậy rồi? Lại ăn sáng đi.”
Tôi ngồi xuống bàn ăn.
Tạ Lâm Chu ngồi đối diện tôi.
“Hạ Tư Thừa đồng ý ly hôn rồi.”
Tay tôi cầm thìa khựng lại, ngẩng lên nhìn anh, trong mắt đầy kinh ngạc.
“Thật sao?”
Tạ Lâm Chu khẽ cong môi.
“Tất nhiên.”
Tôi bỗng cảm thấy cả người nhẹ đi rất nhiều, đến bữa sáng cũng ăn thêm được một bát cháo.
Vừa ăn xong, bên ngoài biệt thự của Tạ Lâm Chu đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Sắc mặt Tạ Lâm Chu hơi trầm xuống, theo bản năng kéo tôi ra sau lưng một chút, thấp giọng dặn: “Ở yên trong phòng khách, đừng qua đó. Tôi sẽ xử lý.”
Cửa vừa mở ra, Hạ Tư Thừa mang theo một thân đầy tức giận xông vào. Mắt anh ta đỏ ngầu, cằm lún phún râu xanh, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng ngày trước hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự chật vật.
“Tô Chỉ! Tô Chỉ em ở trong đó đúng không?”
Anh ta vươn cổ nhìn vào trong, giọng khàn đặc.
“Tôi muốn gặp cô ấy! Để tôi gặp cô ấy!”
Tạ Lâm Chu đưa tay chặn lại, trực tiếp chắn người ở ngoài cửa.
“Muốn gặp cô ấy cũng được, trước tiên đưa thỏa thuận ly hôn ra đây.”
Ngực Hạ Tư Thừa phập phồng dữ dội, ánh mắt nhìn Tạ Lâm Chu gần như muốn ăn tươi nuốt sống, nghiến răng ném mạnh tập hồ sơ qua.
Tạ Lâm Chu nhận lấy, lật nhanh hai trang, xác nhận chữ ký không sai, mới nghiêng người nhường đường.
Hạ Tư Thừa gần như loạng choạng xông vào, liếc mắt đã nhìn thấy tôi đứng trong phòng khách, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Tô Chỉ…”
Anh ta bước nhanh về phía tôi, muốn đưa tay chạm vào tôi nhưng lại không dám.
“Về nhà với tôi được không? Chúng ta về nhà.”
“Đợi Hạ thị niêm yết xong, tôi sẽ lập tức công khai hôn nhân của chúng ta. Tôi muốn nói với tất cả mọi người rằng, Tô Chỉ em mới là vợ duy nhất của tôi, là người tôi yêu nhất đời này.”
“Ôn Duyệt tôi đã sa thải rồi, tôi đuổi cô ta đi rồi. Tôi và cô ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Em tin tôi đi, sau này tôi chỉ đối xử tốt với mình em. Chúng ta sẽ có thêm một đứa con, được không? Chúng ta đi Iceland xem cực quang, giống như đã hứa…”
Anh ta nói năng lộn xộn, trong mắt đầy mong chờ, như thể chỉ cần tôi gật đầu, mọi chuyện có thể quay lại từ đầu.
“Hạ Tư Thừa.”
Tôi lên tiếng, giọng dứt khoát.
“Con không còn, ngọc vỡ rồi, chúng ta cũng không quay lại được nữa.”
Sắc mặt Hạ Tư Thừa lập tức trắng bệch. Anh ta lảo đảo lùi lại một bước, không dám tin mà lắc đầu:
“Không phải vậy! Tiểu Chỉ, em cho tôi một cơ hội, chỉ một lần này thôi!”
Dáng vẻ anh ta cầu xin tôi lúc này, lại trùng khớp hoàn toàn với dáng vẻ tôi từng cầu xin anh ta hôm đó.
Tôi bật cười có chút mỉa mai.
Anh ta còn muốn tiến lên, Tạ Lâm Chu đã bước lên trước một bước, chắn tôi phía sau, tấm lưng rộng che tôi kín mít.
“Hạ tổng, nói đã nói rõ, thỏa thuận cũng ký rồi. Mời anh rời đi.”