#TTTG 109 Chương 5
Tôi khoanh tay trước ngực, bình tĩnh nhìn anh ta: “Hạ tổng, camera ở ngay khúc cua kia. Có cần mở lên xem không?”
Động tác của anh ta khựng lại, trong mắt thoáng qua một tia do dự.
Ôn Duyệt lập tức nắm lấy tay áo anh ta, khóc càng dữ dội hơn.
“Hạ tổng, anh không tin em sao? Em bị thương thế này rồi mà…”
Tia do dự trong mắt Hạ Tư Thừa lập tức biến mất sạch.
Anh ta thất vọng nhìn tôi.
“Tô Chỉ, đừng ngụy biện nữa.”
“Để làm gương cho công ty, cũng để em nhớ lấy bài học, bây giờ ra ban công quỳ xuống.”
Tôi cười lạnh: “Dựa vào đâu tôi phải quỳ?”
Anh ta rút từ trong túi ra một miếng ngọc bội.
Đó là di vật mẹ tôi để lại. Chất ngọc ôn nhuận dưới ánh nắng lại ánh lên thứ lạnh lẽo.
“Em không quỳ, tôi sẽ đập vỡ nó.”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Đó là thứ cuối cùng mẹ để lại cho tôi.
Năm ấy khi tôi còn yêu Hạ Tư Thừa sâu đậm nhất, tôi đã giao miếng ngọc cho anh ta giữ giúp.
Giờ đây, vật đính ước lại biến thành công cụ để anh ta uy hiếp tôi.
Anh ta gọi bảo vệ tới, cưỡng ép ấn tôi quỳ xuống đất.
Ban công công ty lát toàn đá cuội.
Những viên đá gồ ghề cấn vào đầu gối, đau đến không chịu nổi.
Cả công ty kéo đến vây quanh, chỉ trỏ bàn tán, như đang xem một trò hề.
“Ở công ty chúng ta, ai cố ý làm hại đồng nghiệp đều bị sa thải.”
“Tô quản lý quỳ xong thì lên phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc đi.”
Nói xong, Hạ Tư Thừa bế Ôn Duyệt rời đi đến bệnh viện.
Tôi quỳ dưới nắng gắt không biết bao lâu, bụng dưới bỗng truyền đến cơn đau âm ỉ quen thuộc.
Tôi quên mất.
Hôm qua tôi vừa phá thai, cơ thể suy yếu đến cùng cực.
Trước mắt tối sầm lại, tôi ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trên giường bệnh.
Hạ Tư Thừa đứng bên cạnh.
Hai mắt anh ta đỏ ngầu, tay siết chặt tờ giấy chẩn đoán sảy thai, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
“Đứa bé… không còn nữa?”
Giọng anh ta run dữ dội, đầy vẻ khó tin và cả một chút ấm ức.
Tôi bình thản gật đầu.
Thế giới của Hạ Tư Thừa dường như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Anh ta loạng choạng lùi lại một bước, đôi mắt đỏ hoe lập tức ngấn đầy nước.
“Không còn… thật sự không còn nữa?”
“Tô Chỉ, em nói với tôi đây là giả đi, em giận tôi đúng không?”
“Vì đứa bé này, em nghén đến mức không ăn nổi, nửa đêm còn lén sờ bụng mà cười. Em mong chờ nó như vậy, sao em có thể…”
Anh ta đưa tay định nắm lấy tay tôi.
Tôi quay mặt tránh đi, giọng nhạt đến không còn chút nhiệt độ: “Hạ Tư Thừa, ly hôn đi.”
Anh ta lập tức cứng đờ.
Sự tuyệt vọng trong mắt bị thay thế bởi tức giận. Anh ta siết chặt nắm đấm, đập mạnh vào lan can giường bệnh, tiếng va chạm trầm đục khiến cả chiếc giường rung lên.
“Tôi không đồng ý!”
Anh ta gào lên, vành mắt đỏ đến đáng sợ.
“Tô Chỉ, tôi không cho phép em nhắc đến ly hôn! Con mất rồi chúng ta có thể sinh lại. Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, em cho tôi một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Tôi nhìn dáng vẻ gần như phát điên của anh ta, chỉ cảm thấy vô cùng mỉa mai.
Mất rồi mới biết trân trọng… thì đã muộn.
“Trả ngọc bội của mẹ tôi lại cho tôi.”
Tôi không nhìn anh ta nữa, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
Động tác của Hạ Tư Thừa đột ngột khựng lại, vẻ hoảng loạn trên mặt càng rõ rệt.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng tôi.
Anh ta lấy ra một chiếc hộp nhung, mở ra.
Bên trong là những mảnh ngọc vỡ.
Di vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi… đã bị đập nát thành từng mảnh.
Tôi run rẩy giật lấy chiếc hộp, bỗng nhiên thấy tủi thân đến cùng cực.
“Tôi đã quỳ rồi… tại sao còn phải đập vỡ nó?”
Tôi khóc.
Hạ Tư Thừa hoảng hốt.
Anh ta nhẹ giọng dỗ dành tôi: “Tôi sẽ tìm người thợ giỏi nhất sửa lại, nhất định có thể khôi phục như ban đầu.”
“Em đừng giận. Ôn Duyệt chỉ là tò mò muốn cầm lên xem, không cẩn thận trượt tay làm rơi vỡ, em đừng trách cô ấy.”
À.
Hóa ra là cô ta làm vỡ.
Hạ Tư Thừa đưa tay định chạm vào mặt tôi, ánh mắt khẩn thiết.
“Chúng ta đừng ầm ĩ nữa, quên hết những chuyện này đi, quay về như trước kia được không? Tôi sẽ không bao giờ lơ là em nữa, cũng sẽ không bảo vệ người khác nữa. Tôi chỉ đối xử tốt với mình em.”
Anh ta còn chưa nói xong, cửa phòng bệnh bị đẩy nhẹ ra, một y tá với vẻ mặt hốt hoảng bước vào.