#TTTG 72 Chương 6

Cập nhật lúc: 13-03-2026
Lượt xem: 0

Con người ấy mà, lúc nào cũng vậy, lòng tham vô đáy, chẳng khác nào loài rắn độc muốn nuốt trọn cả voi.

7

Khi xe vừa đỗ vào gara, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.

Là một đoạn tin nhắn rất dài do Yến Lễ gửi tới.

“Nhiễm Xuân, một tháng ròng rã qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi tại sao mọi chuyện lại đột ngột đi đến bước đường cùng này.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đến cuối cùng, hóa ra người mà anh không dám đối mặt nhất lại chính là bản thân mình. Anh không biết rốt cuộc những thành tựu đó có bao nhiêu phần là nhờ bám víu vào em, và bao nhiêu phần mới thực sự thuộc về năng lực của anh.

Thế nên anh mới coi Khương Thanh như một nhân chứng. Cô ấy đã chứng kiến anh đi lên từ những lúc yếu kém nhất cho đến khi trở thành một Yến tổng hô mưa gọi gió. Có cô ấy ở đó, anh mới có thể tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân rằng: mình không hoàn toàn dựa dẫm vào nhà họ Phương, mình ngoi lên được vị trí này là nhờ vào bản lĩnh của chính mình.

Anh thật sự chưa từng thích cô ấy, chưa một lần nào. Anh chỉ cần sự tồn tại của cô ấy để che đậy và chống lại cảm giác tự ti hèn mọn của chính anh khi đứng trước mặt em.

Nhưng anh quên mất, em là Phương Nhiễm Xuân. Em quá thông minh, lại nhìn thấu nhân tâm. Em đã sớm nhìn thấu mọi sự hèn mọn, tồi tệ của anh, chỉ là em chưa buồn vạch trần nó mà thôi.

Xin lỗi em, anh đã làm em thất vọng rồi. “

Màn hình vừa vụt tắt, rồi lại chợt sáng lên.

“Anh sẽ ký giấy ly hôn, ngày mai anh sẽ bảo luật sư mang qua. “

Dòng tin nhắn cuối cùng phải cách một lúc rất lâu sau mới được gửi tới.

“Nhiễm Xuân, năm đó mạnh dạn gõ cửa phòng em, là việc làm đúng đắn nhất trong cả cuộc đời anh. “

“Chỉ tiếc là anh không thể cùng em đi đến cuối con đường. “

“Xin lỗi em. “

Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi thẫn thờ trong khoang xe tối tăm tĩnh mịch một hồi lâu.

Sau đó tôi đẩy cửa xe, bước lên lầu, đánh một giấc thật ngon.

Sáng ngày hôm sau, luật sư của Yến Lễ đã mang tờ thỏa thuận ly hôn được ký sẵn đến.

Túi hồ sơ bằng giấy xi măng được niêm phong cẩn thận. Chữ ký của anh ta nằm ngay ngắn ở góc dưới cùng bên phải của trang cuối.

Nét chữ trông có phần run rẩy.

Nhờ đã ký sẵn thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân từ trước, nên sự đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng gây ra bão táp sóng gió gì quá lớn.

Mọi thủ tục ly hôn diễn ra vô cùng bình lặng và êm thấm.

Chỉ là vài tháng sau, Chu Hiển Dương gọi điện tới, hiếm khi mới thấy giọng điệu cậu ta nghiêm túc đến vậy.

“Yến Lễ đi thành phố Tân rồi. Nghe đâu bên đó có một công ty đưa ra mức đãi ngộ hứa hẹn lắm. “

“Khương Thanh cũng đi theo cậu ta. “

Tôi chỉ hờ hững “ừ” một tiếng rồi cúp máy.

Cuộc sống sau đó vẫn tiếp diễn như thường lệ.

Đầu tháng Ba, bố tôi mở tiệc gia đình ở biệt phủ.

Trong bữa tiệc, có người nhắc đến Yến Lễ với giọng điệu cảm khái.

“Bên thành phố Tân sống chẳng dễ dàng gì. Cậu ta vừa đến đó liền mạnh tay chặt đứt vài dây chuyền sản phẩm, sa thải một phần ba nhân viên, đắc tội với không ít người từ trong ra ngoài. “

“Nghe nói có nhân viên bị đuổi việc còn chặn ngay trước cửa công ty chửi bới, thậm chí cậu ta còn bị đánh nữa kìa. “

Bố tôi chậm rãi thưởng trà, không tiếp lời.

Tôi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hoa ngọc lan đã hé nở rồi.

Tin tức về anh ta thỉnh thoảng vẫn lọt đến tai tôi.

Yến Lễ đã có chỗ đứng vững chắc ở thành phố Tân.

Có người lại bắt đầu cung kính gọi anh ta là Yến tổng.

Anh ta không liên lạc với tôi thêm lần nào nữa.

Sau khi nhận được tờ thỏa thuận ly hôn đã ký, lần giao cắt duy nhất giữa chúng tôi là hộp trà anh ta nhờ người gửi đến vào dịp cận Tết.

Trà Long Tỉnh Minh Tiền, được bọc cẩn thận trong lớp giấy báo cũ, bên trên dán một tờ giấy note, chỉ vỏn vẹn bốn chữ.

“Năm mới bình an. “

Là nét chữ của tôi.

Đó là chuyện của rất nhiều năm về trước. Khi ấy, anh ta uống thử ly trà Long Tỉnh do chính tay tôi pha ở biệt phủ, liền buông lời khen ngon.

Tôi ghi nhớ trong lòng, đến dịp Thanh Minh năm đó liền nhờ người mua hai lạng gửi tặng anh ta.

Không ngờ anh ta vẫn giữ tờ note đó cẩn thận đến tận bây giờ.

Tôi cất hộp trà vào sâu trong tủ, không hồi âm.

Kết cục của Khương Thanh đến nhanh hơn tôi tưởng.

Cũng vào một ngày tháng Ba.

Chu Hiển Dương đến văn phòng tôi uống trà, vắt chéo chân rung đùi đắc ý.

“Khương Thanh nghỉ việc rồi. “

Tôi lười biếng nhấc mi mắt lên.

“Cô ta vứt bỏ tất cả theo Yến Lễ đến thành phố Tân, kết quả là từ đầu chí cuối Yến Lễ đều vạch rõ ranh giới công tư phân minh. Cấp dưới thì mãi là cấp dưới. Đến cả lúc tăng ca, cậu ta cũng chỉ bảo bộ phận hành chính đặt cơm hộp chung cho mọi người, chẳng hề dành cho cô ta bất kỳ chút đãi ngộ đặc biệt nào. “

“Cô ta cắn răng cầm cự được hơn nửa năm, trước Tết đành tìm Yến Lễ ngửa bài, hỏi cậu ta rốt cuộc có mảy may chút tình cảm nào với mình không. .. “

Chu Hiển Dương ngừng lại một chút, khẽ nhún vai.

“Yến Lễ nói sao? “

“Cậu ta bảo không có. “

“Từ trước đến nay chưa từng có. “

“Nghe nói cô ta sắp đi Thâm Quyến rồi, bên đó có một công ty đang mời cô ta về làm Giám đốc Marketing. “

Chu Hiển Dương nhìn tôi dò xét:

“Cậu thấy sao? “

Tôi mỉm cười, hướng mắt nhìn ra ngoài bậu cửa sổ.

Bên ngoài, hoa ngọc lan đang nở rộ, từng tán cây bung nở một sắc trắng muốt tinh khôi.

“Sau này chuyện của bọn họ, cậu đừng kể với tôi nữa nhé. “

“Hoa cũng đã nở đến mùa thứ ba rồi, cậu còn rảnh rỗi lôi mấy chuyện xửa chuyện xưa ra nhai lại làm gì. “

Thời gian thoi đưa, chớp mắt lại một mùa xuân nữa ùa về.

Khiến người ta bất chợt hoảng hốt nhớ lại. .. Cũng vào một mùa xuân năm đó, anh ta nắm chặt chiếc nhẫn trên tay, hỏi tôi liệu có thể cho anh ta một cơ hội hay không.

Lúc ấy, tôi bảo, được.

Còn những chuyện sau này thế nào, tất cả mọi người đều đã tỏ tường cả rồi.

(Hết)