#TTTG 72 Chương 5
Chị chưa từng thiếu thốn thứ gì, cũng chưa từng sợ hãi việc phải đánh mất thứ gì. “
“Nhưng em thì chẳng có gì trong tay cả. “
“Em chỉ có Yến tổng. Từ ngày đầu tiên anh ấy bắt tay vào khởi nghiệp, em đã theo sát anh ấy. Thức đêm chạy dự án, tiếp khách uống rượu đến mức nôn thốc nôn tháo, bị đối thủ cạnh tranh giở trò hắt nước bẩn. .. em chưa từng e sợ bất cứ điều gì. “
Cô ta bước tới trước mặt tôi, máu từ vết đứt giữa ngón cái và ngón trỏ quệt cả lên chiếc khăn choàng của tôi.
“Thế nhưng chị chỉ cần khẽ động ngón tay, em liền bị đá văng khỏi vị trí cốt lõi, bị đày ải đến một nơi xa lạ như thành phố Tân. Em thậm chí còn chẳng có lấy một tư cách để giành giật. “
Cô ta bỗng khựng lại, lùi về sau nửa bước, ngửa mặt lên nhìn tôi, nước mắt chợt trào dâng nơi đáy mắt.
“Tối nay em đến đây để tiếp khách. “
“Ăn mặc thế này là vì sao, chắc chị cũng hiểu. Em và Yến tổng đã bị chị dồn ép đến bước đường cùng này rồi, lẽ nào vẫn chưa đủ sao? “
“Coi như em cầu xin chị, xin chị giơ cao đánh khẽ, buông tha cho em và Yến tổng đi. “
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nhịn không được bèn bật cười thành tiếng.
“Khương Thanh, cô quả thực giống hệt Yến Lễ, đều thú vị ra phết. “
6
Cô ta ngẩn người nhìn tôi.
Tôi lùi lại hai bước, lạnh lùng hạ mắt liếc nhìn cô ta.
“Chắc hẳn cô đang tự tô vẽ bản thân thành nữ chính trong một câu chuyện tình bi thương lắm nhỉ. “
“Nhưng kẻ dòm ngó chồng tôi là cô, kẻ khiêu khích vị trí của tôi là cô, và kẻ hết lần này tới lần khác giẫm đạp lên giới hạn của tôi cũng chính là cô. “
“Tôi điều cô đến thành phố Tân vốn dĩ là để chừa cho cô một con đường lui. Cô đã không biết điều mà an phận, thì đó là do cô tự tìm đường chết. “
“Cô trách tôi tuyệt tình cắt đứt đường sống của cô, nhưng từ đầu chí cuối, tôi chưa từng chủ động nhắm vào cô. “
Sắc mặt Khương Thanh trắng bệch.
“Chuyện xảy ra tối nay, tôi sẽ nói cho Yến Lễ biết. “
Cô ta ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi.
“Cô cứ việc chạy đến tìm anh ta mà khóc lóc kể lể. “
“Nói cho anh ta biết tối nay cô lại bị tôi ức hiếp ra sao, kể cho anh ta nghe tối nay cô đã phải trải qua những tủi nhục thê thảm thế nào. “
Đôi môi cô ta run rẩy kịch liệt.
“Cô có thể đánh cược một ván xem sao. Biết đâu anh ta mềm lòng, cô lại thuận lợi danh chính ngôn thuận có được Yến tổng của mình thì sao. “
Cô ta cúi gằm mặt, im bặt không nói lấy một lời.
Tôi mỉa mai nhếch khóe môi, tháo chiếc khăn choàng dính máu vứt sang một bên, xoay người quay lại phòng VIP.
Buổi tiệc tàn lúc mười một giờ đêm.
Tôi vừa định lên xe thì Yến Lễ từ trong một chiếc xe đỗ cách đó không xa bước ra.
Anh ta gầy sọp đi rất nhiều, bộ vest khoác trên người trông rộng thùng thình, hai hốc mắt trũng sâu.
Chỉ mới một tháng không gặp mà anh ta đã tiều tụy đến mức như biến thành một người khác.
Anh ta bước đến trước mặt tôi.
“Khương Thanh vừa gọi điện cho anh, nói em làm cô ấy bị thương. “
Tôi bật cười: “Cô ta nói thế à? “
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa những cảm xúc phức tạp.
“Cô ấy nói em dùng mảnh sứ vỡ rạch tay cô ấy, nói em sỉ nhục cô ấy, còn bảo cô ấy đã quỳ rạp xuống đất van xin em buông tha. “
“Em có gì muốn giải thích không? “
Gió đêm thổi qua lồng lộng. Tôi vịn tay vào cửa xe, vừa cười vừa lắc đầu.
“Tôi cần phải giải thích cái gì cơ chứ? “
Anh ta sững người lại.
Tôi tắt hẳn nụ cười.
“Hai người đúng là nực cười thật đấy. Thôi bỏ đi, các người thích nghĩ sao thì tùy. “
Yến Lễ cau mày: “Anh không tin cô ấy. Anh biết em không phải loại người như vậy. “
Tôi nhướng mày: “Đừng nói thế. Trước đây chẳng phải anh từng bảo tôi vĩnh viễn không học được cách tôn trọng người khác hay sao. “
“Rằng tôi lúc nào cũng hất mặt lên trời, mục hạ vô nhân. Rằng cái loại người ở tầng lớp thượng lưu như tôi thì vĩnh viễn coi khinh những kẻ lăn lộn đi lên từ đáy xã hội như anh và Khương Thanh cơ mà. “
Yến Lễ mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt, cứng họng không thốt được lời nào.
Tôi chán nản lướt mắt qua anh ta, rồi nhìn anh ta thêm một lần cuối.
“Ký giấy ly hôn đi, cứ lề mề kéo dài thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì đâu. “
Tôi ngồi vào trong xe, vừa định đóng cửa.
Một đôi bàn tay tái nhợt đã bấu chặt lấy mép cửa từ lúc nào.
“Nhiễm Xuân, tối nay anh đến đây không phải vì Khương Thanh. Anh chỉ là. .. chỉ là muốn gặp em chút thôi. “
Tôi dứt khoát kéo sập cửa xe, không cho anh ta thêm cơ hội nào nữa.
Không lãng phí thời gian vào những kẻ không xứng đáng, đó luôn là tôn chỉ sống của tôi.
Nhìn qua kính chiếu hậu, Yến Lễ theo bản năng chạy đuổi theo hai bước, rồi dần chìm lấp vào bóng tối, hóa thành một chấm nhỏ cô độc và mờ mịt.
Nhớ lại lần đầu tiên Khương Thanh dám chọc ngoáy tôi ở tiệc rượu, thực ra tôi cũng thấy khó hiểu.
Cô ta đã theo sát Yến Lễ sáu năm trời, năm năm ròng vẫn bình yên vô sự, cớ sao đúng năm nay lại cứ phải xù lông nhím, đạp lên ranh giới cấm kỵ của tôi?
Nhưng chỉ mất đúng ba giây suy ngẫm, tôi đã thấu tỏ mọi chuyện.
Là do Yến Lễ ngầm cho phép, thậm chí là dung túng cho cô ta.
Sau khi Yến Lễ tự chứng minh được thực lực, anh ta không thể nào cam chịu nổi việc người khác cứ mãi gọi mình là “con rể nhà họ Phương” nữa.
Anh ta quá khao khát muốn tự tay xé bỏ cái nhãn mác ấy đi.
Thế nên khi Khương Thanh lấy lòng tiếp cận, anh ta ngầm đồng ý.
Khương Thanh giở đủ trò vặt vãnh để khiêu khích tôi, anh ta cũng nhắm mắt làm ngơ cho phép.
Khương Thanh không giống như tôi.
Cô ta sùng bái anh ta, ngưỡng mộ anh ta, trong mắt chỉ biết đến một “Yến tổng” tài ba chứ chẳng cần coi nhà họ Phương ra gì.
Cô ta ngang nhiên khoác tay anh ta ngay trước mặt người khác, ra mặt đỡ rượu thay anh ta, giúp anh ta đối phó với đám khách hàng khó nhằn.
Cô ta khéo léo quy hết mọi công lao về cho anh ta, để tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một cái tên Yến Lễ độc lập, chứ không phải là cái mác “chồng của Phương Nhiễm Xuân”.
Anh ta cứ thế ngầm dung túng, hưởng thụ tất cả những sự tâng bốc đó.
Để rồi sinh lòng chán ghét sự mạnh mẽ, áp đảo của tôi.
Tôi ngắm nhìn ánh đèn neon lướt qua rực rỡ ngoài cửa sổ xe, khoé môi khẽ cong lên.