#TTTG 72 Chương 4

Cập nhật lúc: 13-03-2026
Lượt xem: 0

Anh ta hé miệng định lên tiếng.

“Mẹ anh chỉ là dễ mềm lòng. .. “

“Nhưng anh thì không. “

Tôi lạnh lùng ngắt lời.

“Anh chỉ đang đợi tôi đến, đợi tôi nhìn thấy, đợi tôi nổi trận lôi đình. “

“Rốt cuộc anh muốn thử thách điều gì? “

Anh ta chìm vào im lặng.

Hồi lâu sau, anh ta mới khàn giọng cất lời: “Anh và Khương Thanh thật sự không có gì cả. “

“Cô ấy đã đồng hành cùng anh leo lên được vị trí như ngày hôm nay, giúp đỡ anh rất nhiều. Thế nên đôi khi. .. anh không nỡ cạn tình cạn nghĩa với cô ấy. “

Tôi lẳng lặng nhìn anh ta.

“Anh có quyền không nỡ, nhưng đừng có giả ngu với tôi. “

“Yến Lễ, anh quá thông minh. Thông minh đến mức ngay từ lần đầu tiên Khương Thanh tiếp cận, anh đã thừa biết cô ta ôm ấp tâm tư gì. Anh không đẩy cô ta ra là vì anh cần cô ta. Anh cần một kẻ cấp dưới trung thành tận tâm, một người phụ nữ sẵn sàng vì anh mà hy sinh tất cả. “

“Anh ngầm cho phép cô ta lại gần, thản nhiên tận hưởng sự ngưỡng mộ của cô ta, rồi tiện tay biến cô ta thành công cụ để nắn gân, thăm dò tôi. “

Sắc mặt anh ta trắng bệch đi từng chút một.

“Tiếc là anh tính sai rồi. Tôi là Phương Nhiễm Xuân, không phải bà vợ cam chịu loanh quanh xó bếp của nhà họ Yến các người. “

“Muốn nhào nặn tôi thành cái dáng vẻ mà anh mong muốn ư? Nằm mơ đi. “

Tôi ném tệp hồ sơ bằng giấy xi măng đang cầm trên tay ra trước mặt anh ta.

“Chúng ta kết thúc rồi. “

“Trong thỏa thuận ly hôn có ghi rõ phương án phân chia tài sản. Ký xong thì giao cho luật sư. Căn nhà này, anh có thể ở lại cho đến cuối tháng. “

5

Yến Lễ trân trân nhìn tệp tài liệu, ánh mắt đờ đẫn.

“Em muốn ly hôn với anh? “

Tôi cười khẩy: “Chứ còn gì nữa? “

Chẳng buồn liếc nhìn anh ta thêm một cái, tôi sải bước đi thẳng ra phía cửa chính.

Từ đằng sau vang lên chất giọng khàn đặc của anh ta.

“Em đã từng coi anh là chồng bao giờ chưa? “

Tôi khựng lại nơi bậu cửa.

“Lúc tôi coi anh là chồng, anh lại coi tôi là đối thủ. “

“Chuyện gì cũng muốn chọc vào giới hạn của tôi, lúc nào cũng muốn đong đếm xem tôi bận tâm đến anh được bao nhiêu. “

“Yến Lễ à, làm người đừng nên tham lam như thế. Cái gì cũng muốn thâu tóm vào tay, rồi sẽ có ngày mất trắng đấy. “

Đương nhiên, Yến Lễ chẳng đời nào chịu ngoan ngoãn ký tên vào thỏa thuận ly hôn.

Bởi vì một khi đặt bút ký xuống, cũng đồng nghĩa với việc anh ta sẽ mất đi tất cả những gì đang có trong tay hiện tại.

Nhưng mà, quyền lựa chọn có bao giờ nằm trong tay anh ta đâu cơ chứ.

Một tháng sau, vài dự án mới do công ty con của anh ta phụ trách đều đứng trước nguy cơ đình trệ.

Khoản vay vốn ngỡ đã đàm phán xong xuôi lại mãi chẳng được giải ngân.

Nghe đồn Yến Lễ một mộc khó chống đỡ nổi tòa nhà sắp sập, đành phải vội vàng điều chuyển Khương Thanh từ thành phố Tân về lại.

Cũng chẳng phải do tôi cố tình dò la bới móc gì, mà là Chu Hiển Dương mò đến văn phòng tôi uống trà, vác theo cái vẻ mặt hóng hớt xem kịch vui không sợ chuyện xé ra to.

“Yến tổng nhà cậu dạo này mệt bở hơi tai rồi. Ban ngày vác mặt chạy vạy khắp các ngân hàng, tối đến lại phải nai lưng đi tiếp khách. Hôm kia còn uống đến mức xuất huyết dạ dày, phải nằm viện một đêm, sáng hôm sau vẫn phải có mặt đúng giờ đi họp kìa. “

Bàn tay lật hồ sơ của tôi không hề dừng lại: “Cậu rảnh rỗi gớm nhỉ? “

Chu Hiển Dương nhấp một ngụm trà: “Cái giới này bé tí tẹo ấy mà. Đã vậy lúc Yến Lễ hộc máu, Khương Thanh còn gào khóc thảm thiết cứ như thể góa chồng đến nơi không bằng. “

“Nhưng mà vô ích thôi. Yến Lễ muối mặt nịnh nọt từ bên A đến bên B một lượt, rốt cuộc cũng chẳng moi được cái điều kiện mà cậu ta muốn. “

Cậu ta ngừng lại một chút, nhìn tôi dò xét: “Cậu ra mặt đánh tiếng đấy à? “

Đầu bút của tôi hơi khựng lại: “Cũng không đến mức đó, tôi chỉ không che giấu việc mình đã đưa đơn ly hôn thôi. “

Trên đời này đâu thiếu gì kẻ gió chiều nào che chiều ấy, bợ đỡ kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu. Yến Lễ rơi vào hoàn cảnh này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Chỉ là không biết ngay lúc này đây, tâm trạng của anh ta đang thê thảm đến mức nào.

Một tuần sau, tôi có một buổi tiệc xã giao tại một club tư nhân nằm giữa trung tâm thành phố.

Vốn dĩ tôi không cần phải đích thân lộ diện, nhưng mấy năm nay bố tôi đang dần giao lại quyền hành, có một số mối quan hệ đã đến lúc tôi phải trực tiếp đứng ra tiếp quản.

Tiệc tàn quá nửa, tôi đứng dậy ra ngoài ban công hóng gió.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gót giày nện cộp cộp lên mặt sàn đá cẩm thạch truyền đến từ phía sau.

Tiếp đó là một tiếng gọi nặc mùi men rượu: “Phương Nhiễm Xuân? “

Tôi xoay người nhìn theo hướng âm thanh phát ra.

Khương Thanh đang đứng cách tôi chừng ba bước chân.

Cô ta diện một chiếc váy hai dây dáng ngắn màu đỏ rượu, cắt xẻ táo bạo từ xương quai xanh trải dọc xuống tận ngực, vạt váy ngắn cũn cỡn chỉ vừa vặn che tới sát gốc đùi.

Cô ta vịn tay vào khung cửa kéo lảo đảo đứng, hơi rượu nồng nặc phả thẳng vào không khí.

“Phu nhân. “

Cô ta nhếch mép, đuôi mắt kẻ eyeliner cong vút, sắc lẹm.

“Trùng hợp thật đấy. Một thời gian không gặp, trông chị lại càng rạng rỡ hẳn ra. “

Tôi lẳng lặng không đáp lời.

Cô ta loạng choạng bước tới một bước, đưa tay vuốt mớ tóc uốn lòa xòa.

“Phu nhân, hôm nay em đến đây để đàm phán công việc. “

“Làm ăn khó khăn quá chị ạ. Bọn họ ép em uống rượu, em liền phải tươi cười mà nuốt xuống. Bọn họ giở thói sàm sỡ em, em còn phải chủ động dâng thân mình cho bọn họ sờ soạng. “

“Phu nhân, lúc chị đi đàm phán làm ăn. .. cũng phải nhục nhã như vậy sao? “

Cô ta chằm chằm nhìn thẳng vào mắt tôi, chợt bật cười, nhưng giọng điệu lại khản đặc.

“Bây giờ chị nhìn em, có phải giống như đang nhìn một con hề không? Rồi trong lòng cảm thấy hả hê lắm chứ gì. “

Tôi vẫn chẳng thèm hé răng.

Cô ta đợi vài giây, sợi dây lý trí cuối cùng đang cố gồng gánh bỗng chốc đứt phựt.

“Tại sao chị không nói gì? !”

Cô ta dấn tới thêm một bước, gót giày kẹt vào khe hở giữa hai viên đá khiến cô ta suýt chút nữa thì trẹo chân vấp ngã.

“Phương Nhiễm Xuân, chị lúc nào cũng thế, luôn đứng tít trên cao mà hất hàm nhìn xuống đám người thấp bé như bọn em. “

“Bọn em khóc, bọn em cười, bọn em dốc cạn sức lực. .. lọt vào trong mắt chị, có phải chỉ giống như bầy kiến hì hục dọn tổ, nực cười lắm đúng không? “

Tôi điềm nhiên nhìn thẳng cô ta.

Giọng nói của cô ta bắt đầu run rẩy.

“Chị có biết một tháng nay Yến tổng sống thê thảm thế nào không? “

“Ngân hàng không duyệt khoản vay, đối tác viện cớ trì hoãn không chịu gia hạn hợp đồng, mấy kênh phân phối anh ấy vất vả đàm phán xong xuôi lại đột nhiên đứt gánh giữa đường. Mỗi ngày anh ấy ngủ chưa tới bốn tiếng đồng hồ. Cái hôm bị xuất huyết dạ dày, anh ấy còn phải cắn răng xuất viện ngay trong đêm. .. “

“Khương Thanh, cô muốn nghe tôi nói cái gì? “

Giọng tôi không lớn, nhưng hòa vào cơn gió đêm lại vang lên vô cùng rành rọt.

“Tôi chưa bao giờ can thiệp vào bất cứ quyết định nào của Yến Lễ. “

“Nhưng anh ta chễm chệ ngồi trên chiếc ghế do nhà họ Phương ban cho, ung dung đi trên con đường do nhà họ Phương trải sẵn, rồi lại tự cao tự đại ảo tưởng rằng mình đã đủ lông đủ cánh, muốn rũ sạch cái mác nhà họ Phương dán trên người. Trên đời này đào đâu ra món hời béo bở thế. “

“Ngay từ lúc đặt bút ký vào tờ thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân, anh ta đáng lẽ phải tự khắc ghi trong đầu cho rõ: Tất cả những gì thuộc về nhà họ Phương, đều mang họ Phương, chứ vĩnh viễn không phải họ Yến. “

Khương Thanh trừng mắt nhìn tôi chòng chọc, giọng rỉ ra từng tiếng run rẩy.

“Thế thì sao chứ? “

“Anh ấy bán mạng suốt năm năm trời, vực dậy một công ty con từ chỗ làm ăn bết bát leo lên hẳn top mười trong ngành. .. Vậy mà trong mắt chị, tất cả những nỗ lực đó chỉ là sự tự cao tự đại không biết tự lượng sức mình thôi sao? “

Tôi không buồn trả lời.

Cô ta bỗng phá lên cười trào phúng.

“Cũng đúng, cái loại người sống trên nhung lụa như các người thì móc đâu ra lương tâm. “

“Rõ ràng, em và Yến tổng mới là những người chung một thế giới. “

Tôi hờ hững nhấc mi mắt lên nhìn cô ta.

“Cô nói xong chưa? “

Cô ta sững người.

“Nói xong rồi thì về đi. Trên người cô nồng nặc mùi rượu, khó ngửi lắm đấy. “

Tôi quay lưng, rảo bước về phía phòng VIP.

Phía sau chợt vang lên tiếng đồ gốm sứ rơi vỡ loảng xoảng.

Tôi khựng lại, ngoái đầu nhìn.

Khương Thanh ngã phịch xuống sàn, bàn tay nắm chặt một mảnh sứ vỡ, vết cắt ở kẽ ngón tay rỉ máu nhỏ ròng ròng.

Cô ta ngửa mặt nhìn tôi, hai hốc mắt đỏ ngầu, nở một nụ cười liều mạng như một kẻ cùng đường.

“Chị có tất cả mọi thứ, chị luôn đứng trên tít đỉnh mây cao, tiện tay chỉ một cái là có thể phán quyết người khác lên tận trời xanh hay rơi xuống đáy vực sâu. .. “