#TTTG 72 Chương 2
Hồi đó, việc anh ta đến với tôi là do tự bản thân chủ động gõ cửa phòng, tự dâng mình tới tận nơi.
Tôi mỉm cười, chẳng mấy bận tâm.
“Bởi vì anh thông minh. Anh biết rõ bản thân một không có chống lưng, hai chẳng có mối quan hệ, nhưng dã tâm và tham vọng lại quá lớn. Thế nên, anh mới không cam chịu mà tìm đến tôi. “
“Và thứ tôi nhìn trúng, chính là sự không cam chịu đó của anh. Kẻ không cam phận mới liều mạng trèo lên cao, mới dám đem cơ ngơi gia tộc ra đánh cược bằng cả tính mạng. Tôi cần một người như vậy. “
Anh ta đứng trong bóng tối, ánh mắt thẫn thờ.
Tôi đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh ta.
“Yến Lễ này, năm năm qua anh làm tốt hơn tôi tưởng tượng nhiều. Tôi tin thời gian tới, anh cũng sẽ không làm tôi thất vọng, đúng chứ? “
Anh ta vẫn đứng im lìm trong góc khuất, khiến tôi chẳng thể nhìn rõ nét mặt anh ta lúc này.
Tôi mỉm cười, chầm chậm lướt qua người anh ta, bước vào trong nhà.
Nếu biết điều, tôi chẳng ngại bắc thang cho anh ta bước lên tận mây xanh.
Nhưng nếu đã bưng bát cơm của tôi mà còn dám đập vỡ nồi của tôi, thì đừng trách sao tôi thu lại cả bát lẫn đũa.
Sáng hôm sau, quản gia báo lại rằng Yến Lễ đã đứng ngoài sân chừng nửa đêm.
Tôi vừa nhâm nhi cà phê, vừa nhướng mày lướt xem thông báo nhân sự mới nhất trên điện thoại.
Thông báo được soạn khá vội vàng và sơ sài, nhưng chắc chắn có hiệu lực ngay lập tức.
Khương Thanh đã bị điều chuyển đến thành phố Tân.
Đáng lẽ mọi chuyện đến đây cứ thế mà khép lại êm đẹp.
Thế nhưng, vào dịp cận Tết một năm sau, tôi lại chạm mặt Khương Thanh ở nhà họ Yến.
Cô ta là người ra mở cửa, sau đó vô cùng thuần thục đón lấy những túi quà từ tay trợ lý đi bên cạnh tôi.
“Phu nhân, lâu rồi không gặp. “
Cô ta cười tươi rói, trên người khoác tạp dề, dưới chân đi đúng đôi dép lê tôi vẫn thường mang mỗi khi đến đây.
“Chị mau vào nhà đi. Hôm nay em đích thân xuống bếp, chị đừng khách sáo, nhớ ăn nhiều một chút nhé. “
Mẹ Yến đứng trong phòng khách, hai tay xoa vào nhau vẻ bối rối.
“Nhiễm Xuân đến rồi hả con, mau vào đi. .. “
Tôi hơi hất cằm, lạnh lùng nhìn Khương Thanh:
“Cô tự cút, hay để tôi gọi người giúp cô cút? “
Khóe miệng cô ta giật giật, nhưng rồi lại vờ như không có chuyện gì, bình tĩnh lên tiếng:
“Phu nhân, xin lỗi chị, em không nên đến đây. “
“Trước giờ em luôn coi dì Yến như mẹ ruột, thường xuyên ghé qua trò chuyện, đi mua sắm cùng dì. “
“Một năm nay bị điều đến thành phố Tân, trong lòng em cứ thấy trống trải. Thế nên hễ được nghỉ là em lại muốn về thăm dì, cũng muốn thăm. .. mọi người. “
Tôi cười khẩy không chút nể nang, châm biếm ngay cái âm cuối cố tình kéo dài đầy mờ ám của cô ta.
“Khương Thanh, cô coi tôi là con ngốc đấy à? “
“Tôi tha cho cô một lần, cô liền nghĩ tôi là Bồ Tát sống từ bi hỉ xả chắc? “
“Tôi hỏi lại lần cuối, cô có cút hay không? “
Tôi khẽ giơ tay, mấy vệ sĩ đứng cách đó không xa lập tức tiến lại gần.
“Phu nhân! “
Giọng Khương Thanh bỗng the thé, nét mặt bộc lộ rõ sự bướng bỉnh và vẻ nhục nhã chẳng thèm che giấu.
“Em biết chị coi thường em. Chị xuất thân quyền quý, số sướng, lại có người chồng tài giỏi như Yến tổng, nhưng dựa vào đâu mà chị dám chà đạp em dưới chân? “
“Những người như bọn em không giống chị. Bọn em phải dốc cạn sức lực mới có được một chút xíu thành quả. Bọn em trân trọng chút thành quả ít ỏi đó thì có gì là sai? “
Cả phòng khách im phăng phắc.
Tôi nghiêng đầu, nhìn thẳng Yến Lễ vừa nghe điện thoại xong, đang bước vào từ phía sau lưng cô ta.
“Hai chữ ‘bọn em’ mà cô ta nói, có bao gồm cả anh trong đó không? “
3
Yến Lễ mím môi liếc nhìn tôi, rồi bước tới nói với Khương Thanh đang đỏ hoe mắt nhưng vẫn bướng bỉnh hất cao cằm:
“Cô về trước đi. “
Đuôi mắt Khương Thanh đỏ ửng, cô ta uất ức gọi một tiếng: “Yến tổng. “
Yến Lễ không nhìn cô ta nữa, chỉ cụp mắt xuống, hạ giọng:
“Tôi sẽ bảo người đưa cô về. “
Khương Thanh cởi tạp dề và dép lê ra, xỏ lại giày cao gót rồi bỏ đi khuất.
Nhà họ Yến chìm trong tĩnh lặng. Mẹ Yến rón rén lánh mặt lên lầu.
Yến Lễ bước đến trước mặt tôi, cất giọng trầm thấp giải thích:
“Anh không biết cô ấy sẽ đến. Em cũng biết mẹ anh dễ mềm lòng mà. Hồi mẹ ốm phải mổ, Khương Thanh đã túc trực bên giường bệnh chăm sóc bà suốt một tuần liền. “
“Thế nên lần này Khương Thanh nói muốn đến, mẹ anh nhất thời hồ đồ không nghĩ ngợi nhiều nên đã đồng ý ngay. “
Tôi lẳng lặng nhìn xoáy thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta không hề né tránh.
“Yến Lễ, đây là lần thứ hai anh cho phép cô ta diễn trò trước mặt tôi đấy. “
Yến Lễ thở dài: “Nhiễm Xuân, anh đã nói là anh không hề cho phép cô ấy đến. “
“Anh không cho phép, anh chỉ ngầm đồng ý thôi. “
“Anh đến trước tôi nửa ngày, lúc bước vào cửa anh đâu có mù. Anh nhìn thấy cô ta tất bật ra vào trong nhà mình, và anh đã ngầm cho phép cô ta ở lại. “
Tôi nhìn anh ta: “Anh đang đợi cái gì? “
Anh ta im lặng.
Tôi nhếch mép, nhưng ý cười chẳng hề chạm đến đáy mắt: “Yến Lễ, sẽ không có lần thứ ba đâu. “
Ngày hôm đó, tôi không hề bước chân qua cửa nhà họ Yến.
Lúc tôi quay lưng rời đi, Yến Lễ vội đuổi theo chặn lại:
“Giờ em đi rồi thì bố mẹ anh biết nghĩ sao? Một năm em mới đến thăm họ được một lần, nhất định phải làm mất mặt nhau thế này sao? “
Tôi chẳng buồn dừng bước.
Giọng anh ta cuối cùng cũng vỡ vụn, không giữ nổi vẻ bình thản như thường ngày nữa.
“Được, anh xin lỗi em, được chưa? “
Bấy giờ tôi mới khựng lại, giọng điệu cất lên còn lạnh lẽo hơn cả anh ta:
“Lúc anh để Khương Thanh bước qua cánh cửa kia, anh không nghĩ đến hậu quả này à? “
Anh ta tái mặt nhìn tôi.
Tôi cười khẩy, dứt khoát lên xe rời đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Kẻ có thể bắt đại tiểu thư nhà họ Phương tôi đây phải hạ mình nhẫn nhịn, nuốt cục tức vào bụng trên đời này còn chưa sinh ra đâu.
Anh ta đúng là quá đề cao bản thân rồi.
Tối hôm đó, Yến Lễ ngủ lại nhà bố mẹ anh ta.
Liền ba ngày sau đó cũng không về nhà.
Mãi cho đến khi nhà họ Phương tổ chức tiệc đầu năm ở biệt phủ, anh ta mới ngồi xe tới lộ diện.
Cậu bạn nối khố Chu Hiển Dương đứng cạnh tôi huýt sáo một tiếng, cất giọng sặc mùi hả hê châm chọc.
“Sắp khai tiệc rồi mới vác mặt đến. Phương tổng sẩy chân rồi nha, nuông chiều quá để người ta sinh hư rồi kìa. “
Tôi nhìn theo hướng xe của Yến Lễ, ánh mắt lạnh lẽo nhưng giọng nói lại bình thản vô cùng: “Sinh hư rồi thì chứng tỏ cần phải dạy dỗ lại thôi. “
Chu Hiển Dương nhướng mày, không đáp lời.
Tại buổi tiệc, tôi khoác tay Yến Lễ, mỉm cười dịu dàng tựa như giữa chúng tôi chưa từng xảy ra bất kỳ xích mích nào.
Ngược lại, Yến Lễ có chút gượng gạo, cơ bắp trên cánh tay bị tôi khoác lấy cứ căng cứng lại.
Tôi nghiêng đầu, làm ra vẻ đang ân cần chỉnh lại cà vạt cho anh ta, khẽ nói:
“Thả lỏng ra, cười đi. “
Anh ta rũ mắt nhìn tôi, nhếch khóe môi.
Một nụ cười khó coi vô cùng.
Ánh mắt tôi triệt để lạnh xuống.
Còn chưa bước lên đến đỉnh mây mà đã ảo tưởng bản thân có đủ bản lĩnh để chống đối tôi rồi sao.
Bàn tay tôi siết chặt thêm mấy phần lực.
Vừa định buông vài câu cảnh cáo, bên tai đã truyền đến giọng điệu cợt nhả của Chu Hiển Dương:
“Wow, ai đây ta? Đây chẳng phải là Yến tổng của chúng ta sao. “
Yến Lễ quay sang, hơi gật đầu: “Chu thiếu, lâu rồi không gặp. “