#TTTG 72 Chương 3

Cập nhật lúc: 13-03-2026
Lượt xem: 0

Chu Hiển Dương nở nụ cười trông mười phần chân thành.

“Mấy năm nay, ông cụ nhà tôi cứ nhắc và khen ngợi anh suốt. Yến tổng giỏi thật đấy, có thể lèo lái công ty con vươn lên đến tầm này, người bình thường đúng là không có được bản lĩnh đó đâu.”

Yến Lễ chỉ cười trừ, không đáp lời.

Chu Hiển Dương lại lén nháy mắt với tôi một cái.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái gọi là bản lĩnh ấy mà, đôi khi cũng còn phải xem vận may ra sao nữa. “

“Có kẻ liều mạng đến sứt đầu mẻ trán mấy chục năm trời cũng chẳng ngoi lên nổi, có người lại chọn đúng chủ mà theo, chỉ chớp mắt năm năm đã một bước lên mây. “

Bầu không khí chợt đông cứng lại trong tích tắc.

Cơ hàm Yến Lễ bỗng chốc bạnh ra căng cứng.

Chu Hiển Dương vờ như không thấy, vẫn tiếp tục buông lời châm chọc.

“Tất nhiên, nhìn trúng người mà theo cũng là một loại bản lĩnh. “

“Phải biết nhìn mặt gửi vàng, biết lúc nào tiến lúc nào lùi, và quan trọng nhất là phải biết thân biết phận, hiểu rõ mình đang nương nhờ trên chiếc thuyền của ai. “

Cậu ta nghiêng đầu, vừa lắc lư ly rượu vang trên tay, vừa híp mắt cười nhìn Yến Lễ.

“Ây da, có phải tôi lỡ lời nói hơi nặng rồi không? Yến tổng đừng để bụng nhé. Tôi chẳng có ác ý gì đâu, chỉ là chợt sinh lòng cảm thán chút thôi. “

“Dẫu sao thì thời buổi này, kẻ bám váy đàn bà mà trèo cao được như Yến tổng đây, quả thực là hiếm có khó tìm. “

Sắc mặt Yến Lễ đen kịt lại, anh ta ngoắt đầu sang nhìn chằm chằm vào tôi.

4

Tôi khẽ bật cười, ung dung nâng ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, hoàn toàn không có ý định nói đỡ cho anh ta lời nào.

Xung quanh lại càng có thêm vô số ánh mắt đầy vẻ dò xét đổ dồn về phía này.

Chu Hiển Dương thở dài, làm ra vẻ như đang suy nghĩ thay cho Yến Lễ lắm.

“Yến tổng đừng trách tôi lắm lời. “

“Thật ra, tôi cũng thấy uất ức thay cho anh. Khó khăn lắm anh mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay, ngoài mặt thì người ta khen anh tuổi trẻ tài cao, nhưng sau lưng lại bàn tán đủ điều chướng tai gai mắt. “

Cậu ta khựng lại, cố tình hạ thấp giọng.

“Nào là nói anh phải bám váy vợ mới ngoi lên nổi, nào là bảo anh cứ rời Phương tổng ra thì chẳng là cái thá gì cả. “

“Mấy lời này khó nghe đúng không? Tôi nghe còn thấy chói tai nữa là, nhưng anh phải công nhận, người ta nói. .. cũng có lý phết đấy chứ. “

Yến Lễ cắn răng nín nhịn vài giây, cất giọng gằn từng chữ:

“Đa tạ Chu thiếu đã quan tâm. Nhưng Yến Lễ tôi đây chưa thảm đến mức cần một kẻ phá gia chi tử suốt ngày ăn không ngồi rồi như cậu phải bận tâm đâu. “

Bữa tiệc mới diễn ra được một nửa, Yến Lễ đã hậm hực bỏ về trước.

Chu Hiển Dương đứng cạnh, cùng tôi nhìn theo bóng chiếc xe của Yến Lễ khuất dần trong đêm.

“Cậu định cảm ơn tôi thế nào đây? “

Tôi thu lại tầm mắt, mỉm cười nhìn cậu ta:

“Một phần dự án trong tay Yến Lễ, sắp tới có thể chừa cho tập đoàn họ Chu chia một chén canh. “

Chu Hiển Dương nhướng mày: “Quyết định ly hôn rồi à? “

Tôi cúi đầu lướt điện thoại, thản nhiên nhắn tin dặn trợ lý chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn:

“Cơ hội dành cho anh ta cạn rồi, đến lúc phải để anh ta cút về đúng với vị trí ban đầu thôi. “

Cái loại vừa trèo qua tường đã lo rút ván, ảo tưởng bản thân tự mọc cánh bay mà quên mất ai là người đã cất công bắc thang cho hắn.

Tôi đã có thể bắc thang cho anh ta bước lên tận mây xanh, thì cũng dư sức đạp anh ta ngã dập mặt xuống bùn lầy.

Cuối buổi tiệc tối hôm đó, tôi cùng bố tiễn những vị khách cuối cùng ra về.

Bố tôi bỗng lên tiếng hỏi: “Quyết định rồi sao? “

Tôi vuốt lại nếp khăn choàng, khẽ đáp: “Anh ta đã quên mất bản thân mình là ai rồi. “

Khi bước ra khỏi cánh cửa biệt phủ nhà họ Phương, tôi ngoái đầu nhìn lại.

Nhớ năm xưa, cũng chính tại bậu cửa này, Yến Lễ đã lấy nhẫn ra cầu hôn tôi.

Khi ấy, trên trán anh ta lấm tấm mồ hôi, nhưng từng câu từng chữ thốt ra lại vô cùng kiên định.

“Nhiễm Xuân, xin em hãy cho anh một cơ hội. Anh nhất định sẽ chứng minh cho em thấy, quyết định chọn anh là hoàn toàn đúng đắn. “

Lúc đó tôi thầm nghĩ, người đàn ông này kể ra cũng thú vị đấy.

Anh ta không màng tiền bạc, chẳng đòi hỏi cổ phần, thậm chí còn chủ động đề nghị ký thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân.

Thế nên tôi đã tin anh ta, trao cho anh ta một cơ hội.

Chỉ tiếc là, lòng dạ con người lại quá dễ đổi thay.

Khi tôi về đến nhà thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm.

Đèn ngoài sảnh vẫn sáng trưng. Yến Lễ ngồi thẫn thờ trên sofa, tay cầm chai vang đỏ dốc thẳng vào miệng tu ừng ực.

Một người lúc nào cũng vững như thái sơn, điềm nhiên thong dong như anh ta, hiếm khi nào lại trông nhếch nhác, thảm hại đến mức này.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta chẳng buồn đứng dậy, cũng chẳng thèm quay đầu lại.

“Phương đại tiểu thư, cô về rồi đấy à. “

Tôi đặt túi xách lên kệ tủ, để chân trần bước qua tấm thảm lông, thong thả ngồi xuống chiếc sofa đơn đối diện.

Anh ta không thèm nhìn tôi, ánh mắt vô hồn dán chặt vào một điểm vô định trong không trung.

“Những lời Chu Hiển Dương nói đêm nay, là do cô giật dây đúng không? “

Tôi im lặng, không buồn phủ nhận.

Cuối cùng anh ta cũng ngước mắt lên, ánh mắt chất chứa ngọn lửa phẫn nộ bị kìm nén suốt cả buổi tối.

“Phương Nhiễm Xuân, cô đã hài lòng chưa? “

“Để tôi phải mất mặt trước bao nhiêu người, để tôi bị kẻ khác chỉ thẳng mặt chửi là thằng ăn bám, để bọn họ coi tôi như một con khỉ làm trò tiêu khiển. .. cô vừa lòng rồi chứ gì? “

Tôi chống cằm tựa lưng vào ghế sofa, lẳng lặng nhìn anh ta.

Yến Lễ ném mạnh vỏ chai rượu cạn xuống tấm thảm trắng muốt.

“Tôi biết, trong mắt cô, tôi mãi mãi chỉ là loại đàn ông rúc váy đàn bà mà sống. “

“Nhưng tôi mang họ Yến, không phải họ Phương! Tôi ở nhà của cô, đi chiếc xe cô cấp cho. Đám lão già ngoài kia ai mà chẳng thừa biết cái danh Yến tổng này thực chất cũng chỉ là một thằng làm thuê cấp cao, còn bà chủ thực sự bóp mũi tôi là Phương đại tiểu thư cô đây. “

Anh ta nhếch mép, nở một nụ cười đầy chua chát và châm biếm.

“Nhưng tôi cũng là con người, tôi cũng có lòng tự trọng cơ mà! “

“Cô dung túng cho Chu Hiển Dương làm nhục tôi giữa chốn đông người, còn bản thân thì cứ đứng trơ ra đó, tay bưng ly rượu, nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một thằng người ở lỡ phạm lỗi. “

Anh ta đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn tôi từ trên cao xuống.

“Phương Nhiễm Xuân, cái loại người lúc nào cũng hất mặt lên trời như cô, vĩnh viễn không bao giờ học được hai chữ tôn trọng đâu! “

“Cô sỉ nhục Khương Thanh, sỉ nhục tôi! Có phải những kẻ bò lên từ đáy xã hội như chúng tôi, vĩnh viễn không bao giờ nhận được một cái nhìn bình đẳng từ đám người thuộc tầng lớp thượng lưu các người không? !”

Nghe đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Anh ta cau mày gắt: “Cô cười cái gì? “

“Tôi cười anh đấy. “

Tôi thong thả đứng dậy, dù thấp hơn anh ta nửa cái đầu nhưng khí thế lại chẳng hề lép vế lấy một phân.

“Yến Lễ, năm năm qua, bước ra ngoài anh là một Yến tổng với sự nghiệp huy hoàng rực rỡ, về đến nhà anh là một người chồng chu đáo tận tâm. Bố tôi mừng thọ, anh đích thân chắp bút viết câu đối; tôi thức đêm họp hành, anh mang đồ ăn khuya dâng đến tận tay. Chẳng phải ai ai cũng khen đại tiểu thư nhà họ Phương có mắt chọn chồng, kén được một người đàn ông còn ân cần hơn đứt đám thiếu gia liên hôn thương mại ngoài kia hay sao? “

“Tôi những tưởng anh thực tâm trân trọng cuộc hôn nhân này, nên chưa bao giờ tiếc dọn đường hay rót tài nguyên cho anh. Những ‘khúc xương khó nhằn’ trên thương trường mà anh không nuốt trôi, đều là do đích thân tôi phải hạ mình gõ cửa từng nhà các vị chú bác, nhờ họ nể mặt mũi nhà họ Phương mà chiếu cố cho anh thêm vài phần. “

“Nhưng hóa ra, từ tận sâu trong thâm tâm, anh vẫn luôn ôm cục tức tưởi, hậm hực không cam lòng. “

“Vậy sao anh không nói sớm đi? Tôi đâu có mót đến mức thiếu vắng anh thì không sống nổi. “

“Việc gì anh phải gồng mình diễn vai nạn nhân, làm bản thân trông thảm hại như mấy bà vợ lẽ chịu ủy khuất thời phong kiến như thế? “

Nét mặt anh ta thoáng chốc ngẩn ngơ, cứng họng không thốt nên lời.

Tôi sải bước tiến tới một bước, anh ta liền vô thức lùi lại nửa bước.

“Anh bảo tôi không tôn trọng anh. Vậy anh mở miệng ra nói cho tôi nghe xem, thế nào mới là tôn trọng? “

“Là nhìn thấy Khương Thanh õng ẹo khoác tay anh giữa thanh thiên bạch nhật mà tôi phải ngoảnh mặt làm ngơ? Rồi khi cô ta vuốt ve tay áo anh, tôi còn phải vỗ tay khen ngợi cô ta hầu hạ tận tâm tận lực ư? “

“Hay là lúc mẹ anh rước cô ta vào nhà, cho cô ta xỏ đôi dép của tôi, ngang nhiên ngồi vào vị trí của tôi, ra vẻ thân thuộc như thể cô ta mới chính là nữ chủ nhân của cái nhà đó. .. tôi còn phải tươi cười đón nhận, tiến tới bắt tay hỏi han ân cần thì mới được gọi là tôn trọng anh hả? “