#TTTG 193 Chương 7
Lần này, tôi cũng định lờ đi.
Nhưng anh ta lại bước nhanh tới, trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi.
Giọng anh ta có chút khàn: “Sinh Sinh, chúng ta nói chuyện một chút được không? Anh nghĩ giữa chúng ta… có hiểu lầm chưa được giải quyết.”
Tôi nhìn anh ta, vẻ mặt bình thản: “Anh nói đi.”
Hốc mắt Bùi Du Tu đỏ lên, yết hầu khẽ động: “Sinh Sinh, anh đã hối hận từ lâu rồi.”
“Sau khi chia tay em, anh mới biết mình sai đến mức nào.”
“Hôm đó ở đồn cảnh sát, anh bảo Bùi Kỳ Vân xin lỗi. Thực ra người nên xin lỗi nhất là anh—xin lỗi, anh xin lỗi vì sự lừa dối và kiêu ngạo trước đây. Xin lỗi em, Sinh Sinh.”
Tôi nhìn anh ta.
Không ngờ anh ta lại xin lỗi tôi.
Nhưng lời xin lỗi này… đến quá muộn.
Anh ta nắm lấy cánh tay tôi, giọng bỗng trở nên gấp gáp: “Nhưng—Sinh Sinh, em biết gia đình anh mà, họ sẽ không cho phép anh cưới em. Nên từ khi nhận ra mình yêu em, anh đã luôn cố gắng, anh vẫn luôn tìm cách để có thể cưới em sau này. Anh biết chỉ khi nắm được thực quyền thì mới có thể…”
“Những điều đó em trai anh đã nói với tôi rồi.” Tôi lạnh lùng cắt ngang, “Không cần nói lại.”
Anh ta khựng lại, ánh mắt mang theo tổn thương nhìn tôi.
“Còn nữa, anh biết Thượng Quan Ly đã khiến em mất việc. Anh đã khiến cô ta phải trả giá.”
Tôi vẫn giữ vẻ bình thản.
Dù Thượng Quan Ly có trả giá thì sao?
Tương lai của tôi… đã không thể quay lại nữa.
Bùi Du Tu nhìn tôi, trong mắt có chút chờ mong: “Còn một chuyện nữa. Khi biết em vì chữa bệnh cho dì mà nợ rất nhiều tiền, anh… rất áy náy. Nên anh đã xin điều chuyển về chi nhánh ở quê em, mua lại mảnh đất nhà em. Anh nghĩ… khoản tiền đền bù đó có thể giúp em nhẹ gánh hơn.”
Anh ta dừng lại, yết hầu khẽ chuyển động: “Mảnh đất đó đến giờ vẫn để trống. Nhưng không sao, đó là điều anh nợ em. Những chuyện trước kia… anh không thể coi như chưa từng xảy ra, chỉ muốn từ từ bù đắp cho em.”
Tôi đứng sững tại chỗ, ngẩng đầu nhìn anh ta.
Nói thật, tôi có chút bất ngờ.
Khoản tiền đền bù đó… quả thực đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng, người đứng sau lại là anh.
Bùi Du Tu dường như nhận ra sự dao động trên gương mặt tôi, lập tức nắm lấy tay tôi, giọng đầy cầu khẩn: “Vậy nên… chúng ta quay lại được không?”
“Xin em—Sinh Sinh.”
Tôi thở dài, nhẹ giọng nói: “Bùi Du Tu, có những lời, đối với tôi của khi đó, thực sự quá nặng nề. Sự lừa dối và kiêu ngạo của anh… đã bào mòn hết mọi tình cảm giữa chúng ta rồi.”
Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, mở lòng bàn tay ra: “Bùi Du Tu, tôi sắp về quê kết hôn rồi.”
Anh ta đột ngột ngẩng đầu, giọng căng lên: “Em… em sắp kết hôn?”
Tôi không trả lời, chỉ hỏi lại: “Nhẫn có đẹp không?”
Anh ta nhìn một cái, lắc đầu: “Không đẹp. Viên kim cương nhỏ thế này, nhìn là biết đồ rẻ tiền.”
Nói xong, anh ta nghiêm túc nhìn tôi, giọng dịu xuống: “Sinh Sinh, nếu em ở bên anh, anh sẽ mua cho em chiếc nhẫn kim cương lớn nhất.”
Tôi không nói gì, chỉ chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, giơ lên nhìn.
Dưới ánh nắng, viên kim cương nhỏ lấp lánh những tia sáng li ti.
“Tôi thấy đẹp mà.” Tôi khẽ cười.
Ánh mắt anh ta tối lại, lại lắc đầu liên tục: “Thật sự không đẹp, em đừng vì một chiếc nhẫn tầm thường như vậy mà vội vàng kết hôn.”
Tôi chỉ thấy buồn cười, tự giễu: “Nhưng đến một chiếc nhẫn tầm thường như vậy… anh cũng chưa từng mua cho tôi.”
Biểu cảm của anh ta cứng lại, mắt lập tức đỏ lên: “Sinh Sinh, anh mua cho em, bây giờ đi mua luôn. Chiếc nhẫn này không xứng với em, thật đấy! Chỉ có viên kim cương đắt nhất mới xứng với em! Anh mua cái tốt nhất cho em, cái này vứt đi được không?”
Vừa dứt lời, anh ta bất ngờ nắm lấy tay tôi, giật chiếc nhẫn ra, rồi tiện tay ném xuống cống.
Chiếc nhẫn lăn qua khe nắp cống, không phát ra nổi một tiếng.
Bùi Du Tu như nhận ra sự bốc đồng của mình, ngây người nhìn tôi.
Tim tôi nhói lên, nhưng lại không kìm được mà bật cười.
Cười đến mức mắt cũng cay xè.
“Bùi Du Tu, rốt cuộc là anh chê chiếc nhẫn này… hay chê người ở tầng lớp như tôi?”
Tôi thở dài, giọng khàn đi: “Cho dù quay lại, anh thật sự nghĩ chúng ta có thể đi đến cuối sao?”
Môi anh ta mấp máy, nhưng không nói được gì.
Tôi khẽ cười, giọng rất nhẹ: “Thật ra… anh biết đáp án rồi, đúng không?”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Nước mắt lập tức trào ra.
Gió từ đầu phố thổi tới, tóc ướt dính vào mặt.
Dính dấp, làm sao cũng không gạt ra được.
Bùi Du Tu không gọi tôi lại.
Tôi cũng không nói cho anh—
Chiếc nhẫn đó, là tôi mua từ ba năm trước.
Quả thật không đắt, nhưng đã là thứ tốt nhất tôi có thể mua lúc đó.
Tôi từng nghĩ, đến một ngày anh muốn kết hôn, tôi sẽ đưa chiếc nhẫn này cho anh, để anh dùng nó cầu hôn tôi.
Ngốc thật.
Lúc nghèo nhất, tôi từng nghĩ đến việc bán chiếc nhẫn để lấy tiền.