#TTTG 193 Chương 2
Cùng một sự kiêu ngạo.
Cùng một kiểu đứng trên cao nhìn xuống.
Người anh mà anh ta nhắc tới…
Có lẽ tôi thật sự quen.
Tôi còn chưa kịp nghĩ tiếp, cửa phòng hòa giải đã bị đẩy ra.
Người đàn ông ban nãy còn đang thao thao bất tuyệt lập tức đứng dậy, vẻ mặt từ ngạo mạn chuyển sang ủy khuất:
“Anh! Anh đến rồi! Em bị con điên này tát một cái! Anh phải làm chủ cho em!”
Tôi ngẩng đầu lên.
Cả người cứng đờ trên ghế.
Anh nhìn về phía tôi.
Ánh mắt dừng lại trên mặt tôi, không rời đi.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, lòng bàn tay tôi âm ỉ nóng lên.
Tôi đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh mình gặp lại Bùi Du Tu.
Tôi nghĩ mình sẽ tát anh ta, sẽ mắng anh ta.
Cũng từng nghĩ mình sẽ đứng thẳng trước mặt anh ta, ngẩng cao đầu, để anh ta biết rằng không có anh ta, tôi sống tốt đến mức nào.
Nhưng ba năm không gặp, anh ta vẫn là người đàn ông đứng trên đỉnh cao.
Bộ vest đặt may vừa vặn, đường cắt tinh tế, khí thế toát ra từ trong xương cốt còn mạnh mẽ hơn trước.
Khác một trời một vực với người đàn ông từng chen chúc cùng tôi trong căn phòng trọ chật hẹp, mặc những bộ đồ xù lông.
Còn tôi thì sao?
Tôi mặc chiếc hoodie mua ngoài chợ, vải đã xù.
Tóc tai rối bời, người còn nồng nặc mùi rượu.
Người đàn ông bên cạnh hớn hở mách tội: “Anh, anh phải làm chủ cho em! Mau thuê luật sư giỏi nhất, tống con điên này vào bệnh viện tâm thần đi!”
Vừa dứt lời, Bùi Du Tu nghiêng đầu liếc anh ta một cái.
Chỉ một cái.
Người đàn ông kia như bị dọa sợ, không dám nói thêm nửa lời.
Giọng Bùi Du Tu không lớn, nhưng mang theo uy áp không thể từ chối: “Xin lỗi.”
Tôi nuốt nước bọt, trong lòng không nhịn được mà tự chửi mình hèn.
Lúc nãy tát người không phải rất oai sao?
Ra tay dứt khoát, không chút do dự.
Giờ chính chủ đứng trước mặt, lại không dám hé nửa lời.
Tay tôi thậm chí còn hơi ngứa.
Nhưng rượu thì đã hoàn toàn tỉnh rồi.
Tôi biết rất rõ, Bùi Du Tu của hiện tại có một trăm cách khiến tôi chết rất khó coi.
Tôi… sợ rồi.
Tôi cúi đầu, dù trong lòng có trăm ngàn điều không cam tâm, vẫn cắn răng mở miệng: “Xin l…”
Chưa kịp nói xong đã bị Bùi Du Tu cắt ngang.
“Bùi Kỳ Vân, xin lỗi cô ấy.”
Tôi ngây người.
Bùi Kỳ Vân cũng ngây người.
Sắc mặt anh ta chợt thay đổi, mãi một lúc sau mới lắp bắp: “Anh… anh nói gì cơ?”
Sắc mặt Bùi Du Tu càng lạnh hơn vài phần, giọng nói mang theo áp lực rõ rệt: “Bùi Kỳ Vân, xin lỗi. Tự nhiên mắng người ta làm gì? Còn mắng khó nghe như vậy, ai dạy em?”
Bùi Kỳ Vân không cam lòng, môi mấp máy muốn cãi, nhưng lời đến miệng lại nuốt ngược vào.
Ánh mắt sâu thẳm của Bùi Du Tu khẽ nheo lại: “Còn nữa, em không phải nói mỗi tối mười giờ chắc chắn về ký túc xá sao? Hôm nay không những không ở đó, còn nồng nặc mùi rượu. Vậy là em đang lừa tôi?”
Bùi Kỳ Vân run nhẹ.
Lúc này anh ta mới nhớ ra chuyện đó.
Để Bùi Du Tu mua cho mình một chiếc xe thể thao, anh ta từng vỗ ngực đảm bảo “nhất định chăm chỉ học hành, ở đại học sẽ ngoan ngoãn, mỗi ngày trước mười giờ về ký túc”.
Giờ thì hay rồi, lòi hết.
Bùi Kỳ Vân chột dạ sờ mũi, dù mặt đầy miễn cưỡng vẫn lí nhí: “Xin lỗi… em không nên mắng người.”
Nói xong, anh ta lại không cam lòng, lẩm bẩm thêm: “Nhưng cô ta cũng không nên tát em… cô ta cũng phải…”
Chưa nói hết câu đã bị Bùi Du Tu cắt ngang: “Được rồi, chuyện giải quyết xong rồi. Muộn thế này rồi, về đi.”
Bùi Kỳ Vân trợn tròn mắt, nhìn anh trai mình rồi lại nhìn tôi, miệng há ra rồi lại ngậm lại.
Sắc mặt anh ta càng khó coi.
Rõ ràng là anh ta bị đánh, rõ ràng là anh ta có lý, vậy mà cuối cùng người bị mắng là anh ta, người xin lỗi cũng là anh ta, người phải lủi thủi rời đi vẫn là anh ta.
Nhưng anh ta không dám nói gì.
Bởi vì anh ta quá hiểu thủ đoạn của anh trai mình.
Trong gia tộc, anh ta có quyền nói tuyệt đối.
Bố nghe anh ta, mẹ cũng nghe anh ta, đến cả mấy “cáo già” trong công ty cũng không dám dễ dàng phản bác.
Nếu anh ta dám cãi lại một câu, chiếc xe thể thao coi như bay mất, tiền sinh hoạt tháng sau cũng đừng mơ.
Nghĩ vậy, Bùi Kỳ Vân không cam lòng lén trừng tôi một cái, rồi cúi đầu, lủi thủi đi theo Bùi Du Tu ra ngoài.
Tôi hơi thất thần.
Cảnh sát thấy vậy liền nói với tôi: “Nếu đương sự đã nói vậy thì chuyện coi như xong, cô cũng về đi.”
Tôi ngẩn ngơ một lúc lâu mới chậm rãi bước ra khỏi đồn cảnh sát.
Gió đêm ập vào mặt, lạnh buốt, khiến tôi rùng mình.
Tôi đứng trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời đêm không có sao, chỉ có một vầng trăng lẻ loi treo nơi chân trời.
Lúc này, tôi nghe thấy Bùi Kỳ Vân đứng ở cửa gào lên:
“Anh! Anh đã đến đồn rồi thì tiện thể cho em đi nhờ luôn đi chứ!”
Anh ta bắt đầu đánh bài tình cảm: “Anh ơi, anh trai yêu quý của em, giờ giới nghiêm ký túc xá rồi, em không về được! Tối nay cho em ở biệt thự của anh đi, em không muốn về nhà đâu! Sáng mai anh cho tài xế đưa em về trường là được!”
Bùi Du Tu lạnh mặt: “Ở thì được, tự bắt taxi mà đi.”
Bùi Kỳ Vân trừng mắt như chuông đồng: “Anh, anh là anh ruột của em mà! Sao em phải tự bắt taxi? Anh tiện đường chở em không được à?”
Bùi Du Tu không để ý đến anh ta, ánh mắt thoáng liếc về phía tôi.
Anh đi thẳng về phía tôi, giọng dịu lại vài phần: “Hà Sinh, muộn rồi, ở đây cũng khó bắt xe. Tôi đưa em về nhé.”
Phía sau, Bùi Kỳ Vân kinh ngạc đến mức không nói nên lời, ánh mắt đảo qua lại giữa tôi và anh trai mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn Bùi Du Tu, tâm trạng vô cùng phức tạp, không nói rõ được là cảm giác gì.
Lúc này, giữa chúng tôi chỉ cách nhau chưa đến một mét.
Ánh đèn đường chiếu nghiêng lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét càng thêm sâu sắc.
Trong tiềm thức, tôi vẫn muốn vạch rõ ranh giới.
Vì vậy, tôi từ chối.
“Không cần đâu, anh Bùi. Bạn thân tôi tới đón rồi.”
Vừa dứt lời, một tiếng còi xe điện vang lên từ bên đường.
Bạn thân tôi cưỡi chiếc xe điện nhỏ xíu của cô ấy chầm chậm chạy tới, rồi phanh lại ngay trước cổng đồn cảnh sát.
Cô ấy nhìn thấy tôi ngay, xuống xe rồi lấy từ giỏ xe ra một chiếc mũ bảo hiểm.
Sau đó bước nhanh tới, đội mũ lên đầu tôi, “cạch” một cái, cài dây lại gọn gàng.