#TTTG 193 Chương 4
Bùi Du Tu cười khẩy một tiếng, đáp lại hờ hững: “Làm ầm à? Không thể đâu. Nếu cô ta biết mình đang yêu một phú nhị đại… không, nhà tôi từ đời này sang đời khác chưa từng nghèo, phải gọi là phú N đời mới đúng. Cô ta chắc chắn sẽ cảm kích, còn nghĩ là tổ tiên phù hộ nữa.”
Dừng một chút, anh ta lại nói thêm: “Có điều, tôi cũng bắt đầu chán rồi. Qua hai tháng nữa, tôi sẽ nói là thi công chức thất bại, không xứng với cô ta, rồi chia tay luôn. Cái mùi nghèo trên người người nghèo, tôi không muốn dính lâu.”
Có người hỏi lại: “Đến mức đó à?”
“Đến chứ.” Giọng Bùi Du Tu mang ý cười, “Yêu người nghèo thì được, nhưng kết hôn thì tuyệt đối không. Vận số của gia đình nghèo quá kém, dính vào là xui xẻo.”
Tôi đứng ngoài cửa, ngón tay siết đến trắng bệch.
Anh ta dựa vào đâu mà nói tôi như vậy?
Khi đó tôi còn trẻ, nóng nảy, cơn giận xộc thẳng lên đầu, tôi đẩy cửa xông vào, trong đầu chỉ có một ý nghĩ—
Tát anh ta, mắng anh ta.
Nhưng vừa bước vào, tôi hoàn toàn sững sờ.
Căn phòng riêng xa hoa đến mức tôi chưa từng thấy, đâu đâu cũng toát ra mùi tiền.
Đèn chùm pha lê trên trần khiến mắt tôi chói lóa.
Trên tường thậm chí còn gắn kim cương.
Không khí thoang thoảng mùi hương cao cấp được đặt riêng.
Những người bên trong mặc và đeo toàn những thương hiệu lớn mà tôi chỉ từng thấy trên tạp chí.
Họ uống rượu, trò chuyện, mọi thứ đều toát lên sự ung dung.
Còn tôi, mặc chiếc váy rẻ tiền, hoàn toàn lạc lõng với nơi này, như một diễn viên quần chúng đi nhầm phim trường.
Họ nhìn tôi, ban đầu sững lại, rồi cười ầm lên.
“Con nhỏ quê mùa ở đâu ra vậy? Ai gọi tới thế?”
“Chắc chắn không phải tôi gọi. Ở đây làm gì có kiểu phụ nữ quê mùa thế này?”
“Mặt mũi cũng được đấy, nhưng gu thì tệ quá. Không phải tưởng mình là Lọ Lem đấy chứ?”
Tiếng cười hết đợt này đến đợt khác, như kim châm vào người tôi.
Tôi đứng đó, luống cuống, mặt nóng bừng.
Đến khi tiếng cười dừng lại, Bùi Du Tu mới chậm rãi đứng lên, cúi mắt nhìn tôi:
“Em đến đây làm gì?”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, giọng run rẩy: “Bùi Du Tu, tại sao anh lại lừa tôi?”
Khoảnh khắc đó, tôi tưởng anh ta sẽ chột dạ, sẽ áy náy, sẽ giải thích.
Nhưng không.
Anh ta cứ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Đừng giả vờ đáng thương nữa.”
Giọng anh ta không lớn, nhưng như một mũi kim đâm thẳng vào tim tôi.
Toàn thân tôi lạnh toát.
Anh ta cười lạnh, tiếp tục hạ thấp tôi: “Hà Sinh, thật ra em vui lắm đúng không? Một cô gái ở tầng lớp như em mà được yêu tôi, đúng là trúng số rồi. Nên biết ơn đi.”
Hốc mắt tôi nóng lên.
Tôi cắn chặt răng, cố gắng ép nước mắt quay lại.
Nhưng giọng nói lại phản bội tôi, vừa mở miệng đã run rẩy: “Anh dựa vào đâu mà nói tôi như vậy?”
Nói xong, cảm giác nóng rát lại dâng lên.
Tôi quay mặt đi, không muốn để anh ta nhìn thấy mắt mình.
Bùi Du Tu lại đột nhiên bật cười, quay người chỉ vào chai rượu trên bàn trà: “Biết chai này bao nhiêu tiền không? Năm mươi nghìn tệ. Nếu em uống hết chai này, tôi cho em năm mươi nghìn, coi như bồi thường cho em.”
Tôi tức đến run người: “Ai thèm chứ! Năm mươi nghìn tôi cũng có!”
Xung quanh lại vang lên tiếng cười.
“Bùi Du Tu, đây là bạn gái cậu à? Đúng là nghèo kiết xác.”
“Còn bảo năm mươi nghìn cũng có, giàu ghê ha, trước hết thay bộ đồ polyester này đi đã.”
“Xem phim thần tượng nhiều quá rồi à, buồn cười thật. Không phải nghĩ người giàu thích kiểu phụ nữ cứng đầu này đấy chứ?”
Bùi Du Tu cười khẩy, đầy khinh miệt:
“Lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của em ra so với tiền tiêu vặt của tôi? Cũng thú vị đấy.”
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Đây… lại là lời mà người tôi từng yêu nhất nói ra.
Chiếc hộp nhẫn trong túi đột nhiên cấn đến đau nhói.
Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn nhìn rõ con người của người mình từng yêu tha thiết.
Còn tôi, kẻ đã trao đi chân tình, lại trở nên nực cười đến vậy.
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi căn phòng đó như thế nào.
Chỉ nhớ hành lang rất dài, ánh đèn rất sáng.
Từ sau đó, trong căn nhà tôi thuê không còn xuất hiện Bùi Du Tu nữa.
Những cuốn sách ôn thi công chức tôi mua cho anh, những bộ quần áo tôi tỉ mỉ chọn lựa, anh đều chẳng buồn quay lại lấy.
Hóa ra, những thứ mà tôi phải vất vả làm việc mới mua được, trong mắt anh chẳng đáng một xu.
Chúng tôi vốn dĩ không cùng một thế giới.
Mỗi lần nghĩ đến đoạn ký ức đó, lồng ngực tôi lại đau đến không thở nổi.
Đau đến mức không ngủ được.
Tôi ngồi dậy, rót một cốc nước, từ ngăn tủ đầu giường lấy ra một viên thuốc ngủ.
Không thể nghĩ tiếp nữa.
Ngày mai còn phải đi làm.
Tôi làm nhân viên bán hàng ở một cửa hàng vàng.
Doanh số không tốt cũng không tệ, thu nhập coi như ổn.
Chỉ là tôi không ngờ, Bùi Kỳ Vân lại đột nhiên xuất hiện.
Lúc anh ta đẩy cửa bước vào, tôi đang cúi người sắp xếp trang sức trong tủ kính.
Ngẩng đầu lên, liền thấy anh ta đứng ở cửa, ánh mắt đảo một vòng rồi dừng lại trên người tôi.
Anh ta bước tới, hơi ngẩng cằm, giọng mang theo chút ra lệnh: “Cô, qua đây, tôi có chuyện muốn nói.”
Tôi liếc anh ta một cái, tiếp tục cúi đầu chỉnh lại dây chuyền: “Tôi đang làm việc. Hơn nữa chúng ta không quen.”
Anh ta hừ lạnh, dáng vẻ kiêu ngạo giống hệt anh trai mình: “Đúng là không quen, nhưng cô quen anh tôi. Tôi đã điều tra rồi, cô là bạn gái cũ của anh tôi.”
Mấy đồng nghiệp trong tiệm nghe có chuyện, lén liếc sang.
Bùi Kỳ Vân lạnh lùng quét mắt qua họ: “Nhìn cái gì?”
Mọi người ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Tôi lười để ý đến anh ta, xoay người định sang quầy phía sau.
“Đợi đã.”
Bùi Kỳ Vân rút từ túi ra một chiếc thẻ, đặt lên quầy.
“Quản lý đâu, tôi muốn mua một thỏi vàng một trăm gram.”
Mắt quản lý sáng rực, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đưa thỏi vàng đã đóng gói sẵn bằng hai tay.
Bùi Kỳ Vân nhận lấy túi, nhìn quản lý: “Giờ tôi có thể nói chuyện riêng với nhân viên này rồi chứ?”
Quản lý cười tươi như hoa, lập tức đẩy tôi ra ngoài.
Tôi đứng ở hành lang, bất lực nhìn anh ta.
Anh ta khoanh tay trước ngực, đánh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi khinh thường cười một tiếng.
“Cô,” anh ta nhấc cằm, giọng đầy chán ghét, “đừng có mơ quyến rũ anh tôi. Anh tôi đã có vị hôn thê rồi, hai người họ môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp, là đôi xứng đôi nhất trên đời. Loại phụ nữ nghèo như cô, bớt mơ tưởng đi.”
Tôi nghe mà thấy vô lý, khóe miệng giật giật: “Liên quan gì đến tôi? Tôi nói cho anh biết, tôi chẳng có chút hứng thú nào với anh trai anh cả.”