#TTTG 193 Chương 3

Cập nhật lúc: 29-03-2026
Lượt xem: 0

Cô ấy chẳng thèm cho Bùi Du Tu sắc mặt dễ nhìn, dù sao cũng biết rõ chuyện giữa tôi và anh.

Lúc đi ngang qua anh, cô ấy còn kéo dài giọng, nói đầy mỉa mai:

“Ồ, đây là công tử nhà nào vậy ta, làm người thường như tụi tôi sợ quá cơ.”

Nói xong lại nhìn tôi một cái: “Sinh Sinh à, cậu phải tránh xa chút. Có vài người nhìn thì ra vẻ đàng hoàng, chứ sau lưng ai biết được bẩn thỉu đến mức nào.”

Nói rồi còn trợn trắng mắt thật to với Bùi Du Tu.

Tôi bị cô ấy kéo ra phía sau xe, vừa ngồi vững thì chiếc xe đã vút đi.

Phía sau vang lên tiếng Bùi Kỳ Vân chửi rủa: “Bó tay, con nhỏ đó nói móc ai vậy? Có giáo dục không thế! Hôm nay đúng là xui tận mạng!”

Gió thổi vù vù bên tai.

Tiếng chửi phía sau bị bỏ lại ngày càng xa.

Tôi không nói gì, chỉ siết chặt tay vào tay cầm phía sau.

Sống mũi hơi cay, tôi vô thức hít hít mũi.

Bạn thân nhận ra điều gì đó, trêu: “Sinh Sinh, cậu không phải khóc đấy chứ? Thôi thôi, nếu buồn quá thì… lưng tớ cho cậu tựa.”

Tôi khựng lại, rồi chậm rãi tựa trán lên lưng cô ấy.

Tôi không khóc.

Chỉ là… gió đêm hôm nay có vẻ mạnh quá.

Về đến nhà đã gần mười hai giờ.

Tôi nhẹ nhàng mở cửa, lại thấy mẹ đang ngồi trên sofa.

Rõ ràng là đang đợi tôi.

Nghĩ đến chuyện tối nay, tôi giả vờ bình thản hỏi: “Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ?”

Thấy tôi vào, hàng lông mày đang nhíu của bà rõ ràng giãn ra, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi:
“Sinh Sinh, sao về muộn vậy? Mắt còn hơi đỏ, khóc rồi à?”

Tôi giả bộ bình tĩnh, xua tay, cười tươi ngồi xuống bên cạnh mẹ: “Hôm nay vui nên con uống hơi nhiều với đồng nghiệp.”

Nói rồi còn cố ý ghé sát lại: “Mẹ ngửi xem, có phải toàn mùi rượu không?”

Trong mắt mẹ thoáng qua một tia nghi hoặc: “Nhưng con chỉ uống nhiều như vậy khi tâm trạng không tốt thôi. Có phải xảy ra chuyện gì không? Gặp phải ai rồi?”

Tim tôi khẽ “thót” một cái, nhưng mặt vẫn không đổi sắc: “Sao có thể gặp ai được chứ.”

Mẹ khẽ nói: “Mẹ có nói con gặp ai đâu.”

Tôi nhất thời cứng họng.

Bà thở dài, giọng dịu đi: “Sinh Sinh à, mẹ không can thiệp chuyện tình cảm của con. Chỉ cần không phải là Bùi Du Tu là được… năm đó nó đã làm con…”

Bà dừng lại, như cảm thấy không nên nhắc tiếp.

“Thôi, không nhắc đến nó nữa. Mẹ chỉ không muốn con lại buồn như trước.”

Sống mũi tôi cay xè, cố gắng nở một nụ cười: “Mẹ yên tâm đi, giờ trong đầu con chỉ có công việc thôi, không nghĩ gì khác.”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, môi mấp máy, rõ ràng còn muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng bà chỉ thở dài, không nói thêm.

Thật ra, tôi biết mẹ muốn nói gì.

Bà đang nói đến chuyện ba năm trước.

Vậy… ba năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sau khi ở bên Bùi Du Tu.

Tôi thương anh ta không có tiền, đi hẹn hò lúc nào cũng tranh trả tiền, ăn uống thì toàn chọn quán rẻ.

Hai người đi xem phim, tôi cũng cố chọn ngày giảm giá một nửa.

Sinh nhật anh, tôi dùng cả một tháng lương để mua tặng anh một chiếc đồng hồ.

Lúc anh nhận, biểu cảm lại rất nhạt, tôi còn tưởng anh xót tiền cho tôi.

Còn sinh nhật tôi thì sao?

Anh tặng tôi một bông hoa hái ven đường, cánh hoa còn héo quắt.

Tôi không muốn anh cảm thấy tự ti vì không có tiền, nên nâng niu nó trong tay như một báu vật.

Thậm chí…

Tôi còn lén dành dụm tiền để mua một chiếc nhẫn kim cương.

Tôi nghĩ rằng, nếu đến lúc anh cầu hôn mà không có nhẫn, tôi sẽ lấy chiếc này ra, nói với anh rằng, không sao đâu, em có rồi.

Hôm đó, tôi vừa mua được chiếc nhẫn mình ưng ý.

Về đến nhà, tôi nhìn thấy điện thoại của Bùi Du Tu đặt trên bàn trà, trên màn hình hiện lên một tin nhắn:

“Tối nay, hội sở Thịnh Cảnh, phòng 808, không gặp không về.”

Tôi sững người mấy giây, còn tưởng mình nhìn nhầm.

Nhìn đi nhìn lại mấy lần, mới xác nhận là không sai.

Hội sở Thịnh Cảnh.

Nơi cao cấp nhất ở đây, ra vào đều là người có tiền.

Một người không có việc làm, ngày nào cũng nói đi thư viện ôn thi công chức như Bùi Du Tu, sao lại đến chỗ đó?

Trong khoảnh khắc đó, vô số suy nghĩ lướt qua đầu tôi.

Ngoại tình?

Tin nhắn rác?

Đang suy nghĩ lung tung, Bùi Du Tu từ phòng ngủ đi ra, tay cầm túi, giọng vẫn như thường:
“Sinh Sinh, anh đi thư viện ôn bài, tối có thể về muộn.”

Tôi cố nặn ra một nụ cười, gật đầu.

Sau khi anh đi, sự bất an trong lòng tôi như cỏ dại mọc điên cuồng.

Nửa năm trước, Bùi Du Tu nói muốn thi công chức.

Tôi dĩ nhiên hết lòng ủng hộ, còn đặc biệt thuê căn nhà này vì có phòng làm việc.

Thế là mỗi ngày anh đeo ba lô ra ngoài, nói là đến thư viện, tối mới về, mưa gió cũng không nghỉ.

Tôi xót anh áp lực học hành lớn, nên rất ít hỏi về chuyện ôn thi, chỉ thay đổi món ăn nấu cho anh, mong bồi bổ sức khỏe.

Nghĩ đến đây, tôi bước vào phòng làm việc của anh.

Trên giá sách là một chồng dày tài liệu ôn thi công chức, tôi tiện tay rút một quyển ra lật xem.

Ghi chép dày đặc, chỗ nào cũng gạch trọng điểm.

Nhưng nhìn kỹ hơn—

Ngày xuất bản là từ bốn năm trước.

Rút thêm một quyển, vẫn là sách cũ.

Lật thêm một quyển nữa, tên trên sách lại là của người khác.

Tôi lật từng quyển một, đầu ngón tay càng lúc càng lạnh.

Những cuốn sách này, nhìn là biết mua lại của người khác đã dùng.

Vậy là anh ta đang lừa tôi!

Nếu anh ta không ôn thi, thì mỗi ngày ra ngoài, rốt cuộc đi đâu?

Nhưng tại sao lại phải lừa tôi?

Tôi do dự rất lâu, cuối cùng quyết định đến hội sở Thịnh Cảnh xem thử.

Tôi đứng trước cửa phòng 808.

Qua cánh cửa, tôi nghe thấy giọng nói khinh miệt của Bùi Du Tu:

“Bạn gái tôi đúng là ngây thơ, tôi chỉ tiện miệng bịa ra lý do thi công chức, vậy mà cô ấy tin thật, còn để tôi yên tâm ‘ôn thi’. Thực ra tôi chỉ thấy cô ấy quá dính người, nên kiếm đại cái cớ để ngày nào cũng ra ngoài thôi.”

“Lời nói tùy tiện vậy mà cũng tin, đúng là quá dễ lừa.”

Có người tiếp lời: “Đúng rồi đó, hai người yêu nhau hai năm mà cô ta chẳng hề nghi ngờ gia thế của cậu, còn tưởng cậu nghèo rớt mồng tơi thật.”

“Phải,” Bùi Du Tu khinh thường nói, “cô ta còn bảo có thể nuôi tôi nữa cơ.”

Trong phòng vang lên tràng cười chói tai: “Ha ha ha, cô ta nuôi nổi thiếu gia Bùi sao? Cô ta có biết mỗi tháng cậu tiêu vặt bao nhiêu không?”

Tiếng cười dần lắng xuống, lại có một giọng nam khác vang lên: “Nói thật nhé, Bùi thiếu, bạn gái cậu đối với cậu cũng khá tốt đấy. Cậu lừa cô ấy như vậy, không sợ cô ấy biết rồi làm ầm lên à?”