#TTTG 193 Chương 1
Khi chơi “Thật hay Thách”, tôi bị hỏi chuyện kinh tởm nhất mà bạn trai cũ từng làm là gì.
Tôi nâng ly lên, uống một ngụm, cố tỏ ra bình thản:
“Bạn trai cũ của tôi à… anh ta giả nghèo để yêu tôi suốt hai năm. Đến khi tôi biết được sự thật rồi chất vấn, anh ta lại ngạo mạn nói với tôi rằng, thực ra em thấy vui lắm đúng không, một cô gái ở tầng lớp như em mà được yêu tôi thì đúng là trúng số rồi, nên biết ơn đi.”
Nói xong, sống mũi tôi bỗng cay cay.
Đồng nghiệp nhận ra tôi đang gượng gạo, liền thay tôi mắng chửi hắn.
“Anh ta diễn sâu ghê thật đấy? Tưởng mình đang tham gia ‘Biến Hình Ký’ à?”
“Cái kiểu gì vậy? Còn ra vẻ hơn người nữa chứ? Nghèo là anh ta diễn, còn hèn mới là bản chất!”
“Chia tay là đúng rồi chị em ơi! Loại đàn ông này giữ lại đến Tết làm vật may mắn còn thấy xui xẻo. Còn dám nói chị trúng số? Chắc anh ta tự biết mình chính là ‘đống phân’ rồi!”
Mọi người mỗi người một câu, mắng càng lúc càng nặng.
Tôi nghe xong lại uống thêm một ngụm rượu.
Thật ra, họ mắng vẫn còn nhẹ lắm.
Quá nhẹ.
Có lẽ do men rượu bắt đầu ngấm.
Tôi bỗng thấy hối hận, hối hận vì ngày đó đã không tát cho Bùi Du Tu một cái thật mạnh.
Không biết tôi đã uống bao nhiêu ly nữa.
Tôi đứng dậy, định đi vệ sinh.
Vừa mới đứng lên đã thấy trời đất quay cuồng, bước chân nhẹ bẫng.
Đồng nghiệp không yên tâm, kéo tay tôi lại.
Tôi xua tay, lảo đảo bước ra ngoài.
Ra khỏi phòng riêng, tôi mới nhận ra mình đúng là uống quá chén rồi.
Đèn ngoài hành lang nhìn cũng lắc lư theo.
Nhưng tôi chẳng để tâm, vừa ngân nga hát vừa đi vào nhà vệ sinh, rồi lại ngân nga đi ra.
Sau đó…
Tôi nhìn thấy ở cuối hành lang có một bóng người quen thuộc.
Sống mũi, đường nét, góc nghiêng…
Sao lại giống khách hàng cũ của tôi đến thế?
Tôi nheo mắt, nhìn chằm chằm anh ta mấy giây.
Trong lòng càng lúc càng chắc chắn.
Người này chính là Bùi Du Tu.
Cái tên đàn ông giả nghèo lừa tôi, còn dám nói tôi trúng số.
“Chết tiệt.”
Tôi lầm bầm một câu.
Não còn chưa kịp phản ứng, người đã lao tới trước mặt anh ta.
Chát—
Tôi vung tay tát một cái, tiếng vang giòn tan.
Người đàn ông ôm mặt, trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin nổi.
Tôi ghé sát nhìn mặt anh ta, càng nhìn càng thấy có gì đó sai sai.
Làn da này… hình như còn mịn hơn trong ký ức của tôi?
Hiểu rồi.
Tôi khoanh tay trước ngực, giọng mỉa mai: “Ồ, ba năm không gặp mà trẻ ra hẳn nhỉ. Xem ra anh còn biết đi làm thẩm mỹ rồi à?”
Nhưng tôi nhận nhầm người.
Hậu quả của sự bốc đồng còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Người đàn ông đó đã báo cảnh sát.
Trong khoảng mười mấy phút chờ cảnh sát đến, gió lạnh ngoài hành lang thổi vào mặt khiến tôi tỉnh rượu đi quá nửa.
Đồng nghiệp chạy tới, mặt đầy kinh ngạc nhìn tôi: “Hà Sinh… cậu thật sự đánh người à?”
Tôi gật đầu, trong lòng dâng lên một trận hối hận.
Đúng là rượu vào thì gan to thật.
Tôi thế mà lại dám tát người ta.
Cảnh sát nhanh chóng tới nơi.
Chúng tôi bị đưa về phòng hòa giải ở đồn.
Cửa vừa đóng lại, cảnh sát nhìn tôi, giọng nghiêm khắc: “Nói xem, chuyện gì xảy ra?”
Tôi cười gượng hai tiếng, đành nhận mệnh mà nói: “Đồng chí cảnh sát, tôi tát người là sai, tôi sẵn sàng xin lỗi, cũng sẵn sàng bồi thường, chỉ cần… khụ khụ, chỉ cần không quá đáng là được.”
Cảnh sát có chút bất lực: “Nhìn cô hiền lành vậy, tự dưng đi tát người ta làm gì?”
Khóe miệng tôi giật giật, cắn răng giải thích: “Xin lỗi xin lỗi, tôi… anh ta trông giống bạn trai cũ của tôi quá, tôi lại uống nhiều, không kiềm được, tưởng là tên khốn đó nên… nên tát một cái.”
Cảnh sát hít sâu một hơi, vẻ mặt phức tạp: “Dù có là bạn trai cũ của cô cũng không được đánh người. Nặng là thành gây rối trật tự đấy, cô biết không?”
Tôi xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, gật đầu liên tục: “Vâng vâng vâng, là lỗi của tôi, uống say nhận nhầm người. Tôi xin lỗi, tôi đền tiền, tôi…”
Chưa nói xong, người đàn ông đối diện đã bật cười khẩy.
“Giống tôi à?” Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt quét từ tóc đến giày, khóe môi đầy mỉa mai, “cô á?”
“Cái bộ đồ chợ từ đầu đến chân này của cô mà cũng quen được người trông giống tôi à?”
Anh ta dừng một chút, như vẫn chưa đủ, lại bổ thêm một câu: “Đôi mắt này của cô, tôi thấy nên hiến cho người cần hơn.”
Tôi ôm trán, một câu cũng không phản bác nổi.
Ai mà ngờ được chứ?
Trên đời lại có người giống Bùi Du Tu đến vậy.
Đúng là uống rượu hại người.
Hiếm khi muốn uống một trận cho đã.
Ai ngờ đâu, tối nay chưa chắc đã về được nhà.
Nghĩ đến đó, tôi cũng không còn mặt mũi cãi lại, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình.
Thấy tôi im lặng, người đàn ông càng được đà mỉa mai:
“Đồng chí cảnh sát, anh xem, có phải rất vô lý không? Người này chắc chắn có vấn đề về đầu óc!”
“Loại này nên tống thẳng vào bệnh viện tâm thần! Còn nói gì mà giống bạn trai cũ?”
“Người giống tôi được ba phần thôi, cũng không thể nào ở bên loại như cô.”
Tôi ngẩng đầu, không nhịn được mà cãi lại: “Không phải ba phần, phải đến chín phần! Tôi còn tưởng bạn trai cũ của tôi trẻ lại cơ.”
Nghe vậy, anh ta càng khinh thường hơn: “Vậy thì càng không thể. Người giống tôi nhất chỉ có anh trai tôi.”
Anh ta bĩu môi, giọng đầy châm chọc: “Anh tôi á, cô càng không thể quen được. Anh ấy giỏi hơn tôi không biết bao nhiêu lần, hai người cách nhau cả một trời một vực. Có gặp được anh ấy một lần, cô cũng phải cảm tạ trời đất rồi. Còn yêu đương? Nằm mơ cũng không tới lượt.”
Tôi sững người, đột ngột ngẩng đầu lên, không thốt nổi lời nào.
Thấy tôi im lặng, anh ta dang tay, vẻ mặt “tôi biết thừa rồi” hiện rõ.
Thật ra không phải tôi không muốn cãi.
Mà là đầu óc tôi rối như tơ vò.
Những lời anh ta vừa nói… nghe quen đến lạ.
“Một cô gái ở tầng lớp như em mà được yêu tôi thì đúng là trúng số, chắc em phải biết ơn lắm nhỉ.”
Cùng một giọng điệu.
|
♥️ Bạn muốn đọc thêm nhiều truyện hay, tình cảm, hấp dẫn. Tham gia ngay nhóm truyện để có thể cập nhật những bộ truyện mới siêu siêu hay nha. 👉 Nhóm fb: https://web.facebook.com/groups/941649464978338/ 👉 Nhấn vào đường link nhóm rùi ấn tham gia để trở thành thành viên nhóm. Có những đặc quyền hấp dẫn đang chờ bạn. |