#TTTG 254 Chương 9
Giọng dứt khoát.
“Tôi đề nghị lập tức đình chỉ mọi chức vụ của Lục phu nhân.”
“Thành lập tổ điều tra.”
“Và báo cảnh sát.”
“Đồng ý!”
“Đồng ý!”
Toàn bộ—
Thông qua.
Không ai phản đối.
Lục phu nhân nhìn quanh.
Từng người—
Quay lưng.
Bà ta bật dậy.
Như phát điên.
Lao về phía tôi.
“Lâm Vãn! Con tiện nhân! Tất cả là tại mày!”
“Tao giết mày!”
Lục Thừa Phong kéo tôi ra sau.
Bảo vệ lao tới.
Giữ chặt bà ta.
Gương mặt bà ta—
Méo mó vì hận.
Vì ghen.
Vì thất bại.
Tôi nhìn bà ta.
Không thương hại.
Chỉ có—
Một cảm giác.
Nhẹ.
Rất nhẹ.
Lục phu nhân.
Bà thắng cả đời.
Tính toán cả đời.
Nhưng hôm nay—
Bà thua.
Thua—
Không còn gì để mất.
Cuộc lật ngược tại hội đồng quản trị—
Nhanh chóng trở thành tin nóng toàn thành phố.
Tên của Lục thị—
Lần đầu tiên xuất hiện trên mọi mặt báo—
Không phải vì vinh quang.
Mà vì—
Sụp đổ.
Lục phu nhân—
Bị bắt.
Tội danh nối dài như một bản cáo trạng không có điểm dừng.
Chiếm đoạt chức vụ.
Làm giả tài chính.
Hối lộ thương mại.
Giam giữ trái phép.
Cánh cửa quyền lực khép lại.
Thay vào đó—
Là cánh cửa nhà giam.
Lần này—
Không ai cứu được bà ta nữa.
Cổ phiếu Lục thị—
Sau cú rơi thẳng đứng—
Bắt đầu bật lại.
Như một con thú bị thương… đứng dậy.
Lục Thừa Phong trở lại.
Ổn định cục diện.
Dập khủng hoảng.
Từng bước kéo công ty về quỹ đạo.
Còn Diệp Huyên—
Cô ta không phải ngồi tù.
Vì đã làm nhân chứng.
Vì đã trả lại tiền.
Nhưng—
Cái giá cô ta trả…
Còn nặng hơn.
Tên cô ta—
Bị phanh phui khắp nơi.
“Bạn thân phản bội.”
“Người phụ nữ bán rẻ tình nghĩa.”
Cô ta trở thành—
Một cái tên bị khinh bỉ.
Gia đình cắt đứt quan hệ.
Không ai dám nhận.
Không ai muốn dính líu.
Cuối cùng—
Chỉ có thể cầm số tiền tôi đưa.
Rời đi.
Nghe nói—
Ở nước ngoài, cô ta sống rất khổ.
Không kỹ năng.
Không ngôn ngữ.
Chỉ có thể rửa bát trong quán ăn.
Bị người ta coi thường.
Bị cuộc đời nghiền nát.
Đó—
Là cái giá của phản bội.
Lục Thừa Phong sau khi nắm lại quyền lực—
Việc đầu tiên—
Là xin lỗi.
Trước toàn thể công ty.
Trước cổ đông.
Anh không né tránh.
Không đổ lỗi.
Chỉ nói một câu—
“Sai lầm phải được sửa.”
Sau đó—
Cải tổ.
Thẳng tay.
Còn tôi—
Lâm Vãn.
Từ một người bị đuổi khỏi cửa—
Trở thành người xoay chuyển cục diện.
Trong phòng họp hôm đó—
Tôi không chỉ cứu anh.
Tôi cứu cả Lục thị.
Những người từng coi thường tôi—
Bây giờ cúi đầu.
Những ánh mắt từng khinh miệt—
Giờ chỉ còn nể phục.
Dưới sự đề cử của Lục Thừa Phong—
Và toàn bộ hội đồng—
Tôi trở thành phó tổng giám đốc.
Cùng anh—
Đứng ngang hàng.
Điều hành một tập đoàn trăm tỷ.
Tin tức lan ra—
Cả giới thượng lưu chấn động.
Những họ hàng từng chê bai—
Lần lượt mang quà tới.
Nịnh nọt.
“Vãn Vãn à, từ đầu chúng tôi đã biết cháu không phải người thường…”
“Thừa Phong lấy được cháu là phúc tám đời…”
Tôi chỉ nhìn.
Một lần.
Rồi bảo quản gia—
Tiễn hết.
Cả quà.
Cả người.
Đường khác nhau—
Không cần gặp lại.
Tôi bắt đầu dọn dẹp tàn dư.
Những người có năng lực nhưng từng bị chèn ép—
Được trọng dụng.
Những kẻ ăn bám quyền lực—
Bị loại bỏ.
Tôi lập quỹ—
Đền bù cho những nhân viên từng bị đối xử bất công.
Hỗ trợ pháp lý.
Cho họ một cơ hội quay lại.
Công ty—
Bắt đầu thay đổi.
Từng chút.
Những ánh mắt nhìn tôi—
Không còn là “phu nhân”.
Không còn là “vợ của ai đó”.
Mà là—
“Lâm tổng.”
Một cách gọi—
Đầy tự nguyện.
Sau tất cả—
Lục Thừa Phong cho tôi một bất ngờ.
Một hòn đảo.
Một lễ cưới.
Lần này—
Không phải vì danh phận.
Mà vì lựa chọn.
Anh quỳ xuống.
Trước tất cả những người thật lòng.
Trao cho tôi một chiếc nhẫn—
Lớn hơn.
Nhưng không phải thứ khiến tôi xúc động.
“Lâm Vãn.”
Giọng anh khẽ run.
“Trước đây… là anh cưới em về.”
“Bây giờ…”
“Anh muốn được… gả cho em.”
“Từ nay về sau—”
“Anh đứng cạnh em.”
“Vì em mà mở đường.”
“Yêu em.”
“Tôn trọng em.”
“Không bao giờ phản bội.”
Tôi bật cười.
Rồi khóc.
Lần này—
Là vì hạnh phúc.
Chiếc móc khóa đồng—
Tôi giữ lại.
Thiết kế lại thành dây chuyền.
Đeo ngay cổ.
Không phải vì hoài niệm.
Mà vì—
Nhắc mình.
Đã từng yếu đuối thế nào.
Đã từng bị dồn đến đâu.
Và—
Đã đứng lên ra sao.
Tôi không còn là người phụ nữ sống dựa vào hào môn.
Tôi—
Tự tạo ra vị trí của mình.
Tự giành lại công bằng.
Tự viết lại cuộc đời.
Tên tôi—
Lâm Vãn.
Không phải “vợ của ai”.
Mà là—
Người nắm quyền trong tay mình.
Sau khi trở thành phó tổng—
Tôi không dừng lại.
Chiến thắng—
Chỉ là mở đầu.
Lục thị—
Như con tàu vừa thoát khỏi bão.
Nhưng thân tàu—
Đã mục.
Tôi và Lục Thừa Phong—
Bắt đầu cải tổ toàn diện.
Cắt bỏ những dự án thua lỗ.
Chặn dòng tiền bẩn.
Tập trung toàn lực—
Vào những lĩnh vực cốt lõi.
Từng bước—
Đưa con tàu này—
Chạy lại.
Lần này—
Không phải để sống sót.
Mà là—
Để thống trị.