#TTTG 254 Chương 7

Cập nhật lúc: 08-04-2026
Lượt xem: 0

Đột nhiên—

Anh kéo tôi vào lòng.

Rất chặt.

Cơ thể anh run lên.

“Xin lỗi…”

Giọng anh nghẹn lại, vùi vào cổ tôi.

“Xin lỗi, Vãn Vãn… để em chịu khổ rồi…”

Một giọt ấm nóng rơi xuống da tôi.

Anh… khóc.

Tôi không kìm được nữa.

Ôm lấy anh—

Khóc nức nở.

Tất cả sợ hãi.

Tất cả tủi nhục.

Tất cả nhớ nhung.

Đều hóa thành nước mắt của một lần sống sót.

Nhưng cả hai đều hiểu—

Đây chưa phải kết thúc.

Mà là—

Khởi đầu của phản công.

**

Chiếc xe dừng lại ở một căn nhà an toàn vùng ngoại ô.

Nơi này—

Trần Hải đã chuẩn bị từ trước.

Tuyệt đối kín đáo.

Vừa vào nhà—

Lục Thừa Phong kéo tôi ngồi xuống.

Tay anh lạnh.

Nhưng lại run run kiểm tra tôi từng chỗ.

“Em không sao… thật đấy.”

Tôi nắm tay anh.

“Còn anh? Họ có làm gì anh không?”

Anh lắc đầu.

Ánh mắt nhìn tôi—

Đầy áy náy.

Đau.

Và… mừng như mất rồi tìm lại.

“Vãn Vãn…”

Anh nâng mặt tôi.

Ngón tay khẽ chạm lên má tôi.

“Anh đã nghĩ… sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.”

Dưới ánh đèn ấm—

Anh kể hết.

Không giấu gì.

Lục phu nhân từ lâu đã âm thầm rút ruột công ty.

Còn bắt tay với một đường dây rửa tiền ở nước ngoài.

Anh vô tình phát hiện.

Bắt đầu thu thập chứng cứ.

Nhưng—

Bà ta biết.

Ra tay trước.

Lấy mạng tôi ra uy hiếp.

Bắt anh giao quyền.

Diễn một màn “vứt bỏ”.

Để tôi tự rời đi.

Để anh trở thành vật cản… dễ dàng bị xử lý.

“Anh không dám nói với em…”

Giọng anh trầm xuống.

“Anh sợ kéo em vào. Chỉ còn cách đẩy em ra xa… bằng cách tàn nhẫn nhất.”

“Anh thay khóa… là để em hận anh. Rời đi càng nhanh càng tốt.”

“Còn móc khóa… là hi vọng cuối cùng anh để lại.”

“Anh tin em… sẽ hiểu.”

Từng câu—

Như dao cắt.

Tôi ôm chặt anh.

Đau.

Nhưng cũng… tự hào.

Người đàn ông này—

Đã một mình gánh cả vực sâu.

“Vậy sao anh không đưa USB cho em?”

Anh cười nhạt.

“Không dám.”

“Xung quanh anh toàn người của bà ta.”

“USB đến tay em… có khi lại thành dao giết em.”

“Chỉ có thể giấu… đợi em tự tìm.”

Tôi siết chặt anh.

Mọi hiểu lầm—

Tan hết.

Sau một lần sinh tử—

Tình yêu này…

Cứng như thép.

“À, còn cái này.”

Anh lấy ra một cây ghi âm mini.

“Trong thời gian bị giam… anh lén ghi lại.”

“Có cả cuộc nói chuyện với bọn rửa tiền.”

“Và… toàn bộ đoạn bà ta ép anh ký.”

Tôi nhận lấy.

Tim tôi—

Chắc thêm một phần.

“Thừa Phong… em cũng có chuyện.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Diệp Huyên… phản bội chúng ta.”

Tôi kể hết.

Không sót một chi tiết.

Ánh mắt anh—

Tối sầm.

“Con đàn bà đó…”

Anh đập bàn.

Giọng đầy sát ý.

“Tôi coi cô ta như em gái…”

“Cô ta dám…”

“Không phải vì tiền.”

Tôi cắt ngang.

Giọng lạnh.

“Là vì đố kỵ.”

“Cô ta muốn thay thế em.”

“Muốn trở thành người đứng bên cạnh anh.”

Không gian im lặng.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Ánh mắt anh—

Lạnh như băng.

“Đã muốn trèo lên cao như vậy…”

Anh nói chậm rãi.

“Vậy chúng ta…”

“Đưa cô ta lên.”

Tôi nhìn anh.

Khóe môi khẽ cong.

Hai người.

Một ánh mắt.

Đã đủ hiểu.

Một kế hoạch—

Tàn nhẫn hơn.

Đang được viết ra.

Ngay trong đêm đó.

Chúng tôi sẽ lợi dụng lòng tham của cô ta.

Dùng chính thứ cô ta khao khát—

Tiền và vị trí—

Để biến cô ta thành nhát dao cuối cùng… đâm vào Lục phu nhân.

Ngày hôm sau.

Tôi dùng một số điện thoại mới, gọi cho Diệp Huyên.

Khi cô ta bắt máy—

Tôi chỉ nói đúng một câu.

“Muốn năm trăm vạn không? Muốn thì ba giờ chiều, quán cà phê phía nam thành phố. Đi một mình.”

Bên kia—

Im lặng.

Rõ ràng… cô ta đã động tâm.

**

Ba giờ chiều.

Tôi ngồi ở góc khuất trong quán cà phê.

Kính râm.

Mũ thấp.

Ẩn mình hoàn hảo.

Diệp Huyên—

Đúng giờ xuất hiện.

Một mình.

Sắc mặt có chút tiều tụy.

Khi nhìn thấy tôi—

Cô ta sững lại.

Hoảng loạn.

Và… chột dạ.

“Vãn… Vãn Vãn? Cậu… sao cậu lại ở đây? Cậu không phải…”

“Không phải đang nằm trong khách sạn, sống dở chết dở sao?”

Tôi tháo kính.

Nhìn thẳng vào cô ta.

Ánh mắt lạnh như băng.

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

“Cậu… cậu biết hết rồi?”

“Cậu nghĩ sao?”

Tôi đẩy ly nước về phía cô ta.

Giọng bình thản.

“Hai trăm vạn… bán luôn tình bạn mấy năm.”

“Diệp Huyên, cậu rẻ thật đấy.”

Môi cô ta run lên.

Không nói nổi một câu.

“Tôi không đến đây để ôn chuyện.”

Tôi đi thẳng vào vấn đề.

“Lục phu nhân là người thế nào… cậu hiểu rõ hơn tôi.”

“Sau khi bà ta xử lý xong Lục Thừa Phong…”

“Cậu nghĩ… một con cờ biết quá nhiều như cậu… còn có kết cục tốt sao?”

Lời tôi—

Như búa nện thẳng vào tim cô ta.

Ánh mắt cô ta… bắt đầu xuất hiện sợ hãi.

“Tôi…”

“Tôi cho cậu một lựa chọn.”

Tôi lấy ra một tờ séc.

Đặt xuống bàn.

Năm trăm vạn.

Ánh sáng chiếu vào—

Chói mắt.

“Hoặc tiếp tục làm chó cho bà ta… rồi bị diệt khẩu.”

“Hoặc—”

“Giúp tôi.”

“Tố cáo bà ta.”

“Xong việc, số tiền này là của cậu.”

“Tôi còn có thể đưa cậu ra nước ngoài.”

“Cả đời sau… không cần lo gì nữa.”

Không khí—

Im lặng.

Ánh mắt Diệp Huyên dán chặt vào tờ séc.

Hô hấp dồn dập.

Sợ hãi.

Và tham lam.

Giằng xé.

Cuối cùng—

Tham.

Thắng.

Cô ta run rẩy đưa tay ra.

Chạm vào tờ séc.