#TTTG 254 Chương 3
và một mảnh giấy gấp lại.
Tôi vội vàng mở ra.
Là nét chữ của Lục Thừa Phong.
Cứng cáp, quen thuộc… nhưng viết rất vội, nét chữ hơi lệch.
Chỉ có mấy dòng ngắn ngủi—
“Vãn, đừng tin bất kỳ ai. USB là sự thật. Anh bị khống chế, rời đi ngay.”
Ba chữ “anh bị khống chế”…
Như một nhát dao xuyên thẳng vào tim tôi.
Nước mắt lập tức trào ra.
Mọi tủi nhục, phẫn nộ, hoang mang—
Trong khoảnh khắc này… tan biến sạch.
Thay vào đó…
Là một nỗi đau xé lòng.
Và một cơn lo sợ dâng lên như sóng lớn.
Anh không phản bội tôi.
Anh không bỏ rơi tôi.
Tất cả những gì anh làm…
Đều là để bảo vệ tôi.
Tên ngốc đó…
Đẩy tôi ra xa… là muốn tôi tránh khỏi nguy hiểm.
Là đang liều mạng kéo dài thời gian… cho tôi cơ hội chạy thoát và phản công.
Tôi ôm chặt mảnh giấy vào lòng.
Như ôm cả thế giới.
Nước mắt rơi xuống, lặng lẽ.
Không còn yếu đuối.
Mà là… đau đến tận xương.
Tôi lau nước mắt thật nhanh, nhét USB và mảnh giấy vào túi.
Không dám nán lại thêm một giây nào.
Tôi rời khỏi nơi đó… gần như chạy trốn.
**
Về đến khách sạn.
Tôi lập tức cắm USB vào laptop.
Bên trong… chỉ có một file mã hóa.
Tôi nhập ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi.
Mở được.
Khoảnh khắc file bật lên—
Tôi hít một hơi lạnh.
Bên trong là hàng loạt tài liệu mật của tập đoàn Lục thị.
Báo cáo tài chính.
Hợp đồng.
Dữ liệu giao dịch.
Còn có… vài đoạn video.
Từng trang tài liệu… khiến người ta lạnh sống lưng.
Tất cả đều chỉ ra một sự thật—
Lục thị đang tồn tại những hành vi làm giả sổ sách tài chính, cùng các giao dịch phi pháp quy mô lớn.
Mà kẻ đứng sau—
Lại chính là mẹ chồng tôi.
Lục phu nhân.
Cùng với một vài nhân vật cốt lõi trong gia tộc họ Lục.
Bọn họ giống như đám ký sinh trùng tham lam… từng chút một khoét rỗng cả tập đoàn.
Nhưng thứ khiến tôi lạnh toát toàn thân…
Là đoạn video cuối cùng.
Khung cảnh giống như một căn phòng giam lỏng.
Lục Thừa Phong ngồi trên ghế.
Sắc mặt tiều tụy.
Ánh mắt… đầy phẫn nộ và bất khuất.
Đối diện anh—
Lục phu nhân đứng đó.
Trong tay bà ta là một bản hợp đồng.
Giọng nói lạnh như băng:
“Thừa Phong, chỉ cần con ký vào bản chuyển nhượng cổ phần này… rồi làm theo lời mẹ, gọi cho con tiện nhân Lâm Vãn kia một cuộc…”
“Ta đảm bảo—”
“Con bé sẽ bình an vô sự.”
“Nếu không… mẹ cũng không ngại để nó biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.”
Trong video, Lục Thừa Phong siết chặt hai tay, gân xanh nổi lên.
Anh ta nhìn chằm chằm vào người mẹ của mình.
Cuối cùng… như bị rút cạn sức lực, anh cầm bút.
Ký tên.
Rồi nhấc điện thoại lên—
Nói ra câu khiến tim tôi vỡ vụn.
“Khóa tôi thay rồi, cô không cần quay về nữa.”
**
Xem xong đoạn video—
Cả người tôi run lên.
Không phải vì sợ.
Mà là vì… hận.
Lục phu nhân!
Người đàn bà độc ác đó!
Vì quyền lực, vì lợi ích… bà ta có thể lấy mạng tôi ra uy hiếp chính con trai mình!
Còn những kẻ gọi là “người nhà” kia—
Tất cả đều là đồng phạm!
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Một nguồn sức mạnh chưa từng có… bùng lên từ tận đáy lòng.
Tôi không còn là Lâm Vãn bị vứt bỏ, tuyệt vọng.
Tôi là vợ của anh.
Là… hy vọng duy nhất của anh.
Tôi thề.
Tôi nhất định phải cứu Lục Thừa Phong.
Tôi thề—
Tôi sẽ khiến Lục phu nhân, cùng tất cả những kẻ đã tính kế anh…
Trả giá.
Bằng máu.
**
Ngọn lửa trả thù cháy rực trong tim.
Nhưng tôi biết—
Tôi phải tỉnh táo.
Lục phu nhân tàn nhẫn, thế lực lớn mạnh.
Một mình tôi đối đầu trực diện… chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
Tôi ép mình bình tĩnh.
Suốt đêm, tôi lật từng file trong USB, đọc từng dòng một.
Chuỗi làm giả tài chính của Lục thị… phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nó móc nối cả trong lẫn ngoài công ty, liên quan đến không ít tầng lớp cấp cao.
Tôi phải tìm ra điểm đột phá.
Ngay lúc đầu óc tôi bắt đầu choáng váng—
Một bản ghi giao dịch tài chính… lọt vào mắt.
Một khoản tiền.
Hai trăm vạn.
Chuyển từ tài khoản bí mật của Lục thị… sang một tài khoản cá nhân.
Tên người nhận—
Diệp Huyên.
Ầm.
Đầu tôi như bị giáng một búa.
Diệp Huyên?
Bạn thân của tôi?
Người vừa rồi còn ôm tôi, nói sẽ bảo vệ tôi?
Không thể.
Tuyệt đối không thể.
Tôi kiểm tra lại.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Tên, tài khoản, ngày chuyển—
Không có chỗ nào sai.
Ngày chuyển tiền… chính là một ngày trước khi Lục Thừa Phong đi công tác.
Hai trăm vạn.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên—
Ánh mắt lấp lửng của Diệp Huyên.
Câu hỏi tưởng như quan tâm…
“Cậu… có mang theo thứ gì quan trọng không?”
Cô ta không phải sợ tôi thiệt.
Cô ta—
Sợ tôi mang theo thứ không nên mang.
Cô ta đang dò xét tôi.
Cô ta… đang diễn.
Cô ta biết hết tất cả.
Không—
Không chỉ biết.
Mà còn là người của Lục phu nhân.
Thậm chí… là đồng phạm.
Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Tim tôi… như bị ai đó xé toạc.
Đau hơn cả lúc bị “đuổi ra khỏi nhà”.
Người tôi tin tưởng nhất—
Lại là người đẩy tôi xuống địa ngục.
Chỉ vì… hai trăm vạn.
Tôi suýt nữa mất kiểm soát.
Chỉ muốn lao đến trước mặt cô ta—
Tát thẳng một cái.
Hỏi cô ta—
Vì sao?
Nhưng tôi không thể.
Tôi cắn chặt môi, đến khi nếm được vị tanh của máu, mới ép mình tỉnh táo lại.
Bây giờ—
Chưa phải lúc lật mặt.
Nếu cô ta thích diễn…
Tôi sẽ diễn cùng.
Một kế hoạch… nhanh chóng hình thành.
Tôi cầm điện thoại.
Xóa hết lịch sử cuộc gọi với Diệp Huyên.
Sau đó gọi lại cho cô ta.
Giọng khàn đi, pha chút nghẹn ngào—
“Huyên Huyên… tớ khó chịu quá…”
Bên kia lập tức hoảng hốt.
“Vãn Vãn? Cậu sao thế? Cậu uống rượu à? Cậu đang ở đâu?”
“Tớ ở khách sạn… tớ không muốn sống nữa…
Lục Thừa Phong không cần tớ nữa… ai cũng coi thường tớ… sống còn ý nghĩa gì nữa…”
Tôi vừa nói, vừa siết mạnh vào đùi mình.
Ép ra vài giọt nước mắt thật.
“Cậu đừng làm chuyện dại dột! Vãn Vãn! Đợi tớ! Tớ đến ngay!”
Cúp máy.
Tôi lập tức bày hiện trường.
Chai rượu rỗng.
Quần áo vứt lung tung.
Giấy vo tròn khắp nơi.
Tôi phải khiến cô ta tin—
Tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Một kẻ vô hại.
Một người phụ nữ chỉ biết khóc lóc, tự thương hại.
Không đầy mười phút—
Diệp Huyên đã vội vã lao tới.
Nhìn căn phòng hỗn loạn và bộ dạng “tan nát” của tôi—
Ánh mắt cô ta thoáng qua một tia đắc ý.
Rất nhanh.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Còn trên mặt…
Là vẻ xót xa hoàn hảo.
“Vãn Vãn, cậu làm cái gì thế này? Vì một thằng đàn ông tồi, đáng không?”
Ồ.
Đáng không à?
Tôi cúi đầu, che đi ánh mắt lạnh dần.
Trong lòng chỉ còn một câu—
Diệp Huyên.
Màn kịch của cậu…
Sắp hạ màn rồi.