#TTTG 254 Chương 6
Dư luận càng lúc càng bùng nổ.
Cổ đông bắt đầu dao động.
Lục phu nhân… không ngồi yên được nữa.
Bà ta chọn cách ra tay trước.
Trần Hải báo tin—
Ba ngày sau, bà ta sẽ triệu tập hội đồng quản trị.
Lý do—
“Tổng giám đốc Lục Thừa Phong không đủ năng lực điều hành.”
Mục đích—
Phế bỏ anh.
Đưa người của bà ta lên.
Một khi thông qua—
Mọi thứ… kết thúc.
Chúng tôi không còn thời gian.
Phải cứu người—
Trước cuộc họp.
Thời gian hành động—
Hai ngày sau.
Nửa đêm.
Khoảng thời gian phòng bị lỏng nhất.
Đêm đó—
Trời tối như mực.
Tôi mặc đồ đen gọn gàng.
Cùng Trần Hải và hai vệ sĩ—
Ẩn mình trong khu rừng cạnh biệt thự.
Biệt thự sáng đèn.
Bên ngoài—
Ba bước một người.
Năm bước một chốt.
Canh phòng như pháo đài.
“Thiếu phu nhân, quá nguy hiểm. Cô ở ngoài đi.”
Trần Hải hạ giọng.
Tôi lắc đầu.
Ánh mắt không dao động.
“Không. Tôi phải vào.”
“Chỉ có tôi… anh ấy mới tin ngay.”
Chúng tôi chia làm hai.
Tôi—
Ra mặt trước.
Tạo hỗn loạn.
Thu hút toàn bộ lực chú ý.
Trần Hải—
Dẫn người vòng sau.
Đột nhập.
Tôi hít sâu.
Lấy từ trong túi ra—
Một quả khói đã chuẩn bị sẵn.
Cùng một hòn đá.
Tính toán hướng gió.
Tôi vung tay—
Ném mạnh về phía chiếc xe sang đậu trước cổng.
“RẦM!”
Tiếng còi báo động chói tai xé toạc màn đêm.
“Ai đó!”
“Có tình huống!”
Đám vệ sĩ trước cổng lập tức cảnh giác, dồn hết về phía chiếc xe vừa bị đập.
Ngay lúc này.
Tôi bấm nút điều khiển.
“Xì——”
Những quả khói giấu sẵn trong bụi cỏ đồng loạt phun ra.
Chỉ trong vài giây—
Cả khu cổng chìm trong làn khói trắng dày đặc.
“Khụ khụ! Cái gì vậy!”
“Mau! Bảo vệ phu nhân!”
Hiện trường rối loạn.
Tôi tận dụng đúng khoảnh khắc đó—
Như một con mèo đêm, lao qua tường, chui thẳng vào biệt thự.
Cùng lúc—
Trần Hải cũng dẫn người đột nhập từ cửa sau.
Tôi bám theo sơ đồ—
Chạy thẳng lên tầng hai.
Phòng trong cùng.
Cửa phòng—
Hai tên thân tín của Lục phu nhân đứng chắn.
Thấy tôi—
Chúng sững lại.
Ngay sau đó lập tức chặn đường.
“Lâm Vãn? Sao cô lại ở đây! Cút ra ngoài!”
Tôi không nói một lời.
Rút thẳng cây dùi cui điện giấu bên hông—
Chọc mạnh vào eo một tên.
“A—!”
Hắn co giật, ngã gục.
Tên còn lại gầm lên, vung tay đánh tới.
Tôi nghiêng người né—
Đúng lúc đó, Trần Hải dẫn người xông lên.
Chưa đầy vài giây—
Tên kia bị khống chế.
“Mau! Vào!”
Cửa bị đá tung.
Trong phòng—
Lục Thừa Phong bị trói trên ghế.
Miệng dán băng.
Chỉ mấy ngày—
Anh gầy đi rõ rệt.
Sắc mặt tái nhợt.
Cằm lún phún râu xanh.
Nhưng ánh mắt—
Vẫn cháy.
Không khuất phục.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi—
Trong mắt anh bùng lên cảm xúc mãnh liệt.
Vừa mừng.
Vừa lo.
“Ưm! Ưm!”
Anh giãy giụa.
Tôi lao tới—
Giật băng keo, cởi dây.
“Thừa Phong! Em đến rồi!”
Tay tôi vừa chạm vào anh—
Anh lập tức kéo tôi ra sau lưng.
“Vãn Vãn! Đi đi! Nơi này nguy hiểm!”
Giọng anh khàn đặc.
Ngay lúc đó—
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Người của Lục phu nhân—
Đã phát hiện.
“Lục tổng! Thiếu phu nhân! Mau theo tôi!” Trần Hải hét.
Không chần chừ—
Chúng tôi lao ra cửa sổ.
Bên dưới là ban công.
Dây đã chuẩn bị sẵn.
Từng người trượt xuống.
Chạm đất—
Chạy.
Nhưng—
Vẫn chậm một bước.
Hơn chục vệ sĩ đã chắn kín lối ra vườn.
“Bắt chúng lại! Đừng để chạy!”
Không còn đường lùi.
Trần Hải và người của ông lao vào.
Hỗn chiến nổ ra.
Quyền, chân, tiếng va chạm—
Dồn dập.
Lục Thừa Phong đứng chắn trước tôi.
“Đừng sợ.”
Chỉ hai chữ.
Nhưng vững như tường.
Giữa hỗn loạn—
Tôi lại bình tĩnh lạ thường.
Ánh mắt quét nhanh xung quanh.
Rồi tôi thấy—
Góc tường phía đông.
Một điểm mù camera.
Bụi cây rậm.
“Thừa Phong! Đi theo em!”
Tôi kéo anh—
Chạy thẳng về phía đó.
Ngay lập tức—
Bị phát hiện.
“Bọn chúng ở đó! Đuổi theo!”
Tôi không quay đầu.
Vừa chạy—
Vừa rút túi nhỏ trong người.
Ớt bột.
Ném thẳng ra sau.
“A! Mắt tôi!”
“Chết tiệt!”
Tiếng la hét vang lên.
Chỉ cần một giây đó—
Là đủ.
Chúng tôi chui vào bụi cây.
Bò sát.
Chạm tường.
“Lên!”
Lục Thừa Phong trèo qua trước.
Quay lại—
Đưa tay kéo tôi.
Chỉ còn một chút nữa—
Một chút nữa thôi—
Đột nhiên—
Một lực mạnh siết lấy cổ chân tôi.
Tôi hét lên.
Nhìn xuống—
Một tên vệ sĩ, mặt đầy máu—
Đang nắm chặt chân tôi.
Như một con thú bị thương—
Không chịu buông mồi.
“Đừng hòng chạy!”
Tên vệ sĩ gầm lên, siết chặt cổ chân tôi như điên.
Lục Thừa Phong nhìn thấy—
Ánh mắt anh lập tức đỏ ngầu.
Không kịp suy nghĩ—
Anh nhảy thẳng từ trên tường xuống.
“Buông cô ấy ra!”
Một cú đá mạnh—
Tên vệ sĩ bị hất văng.
Anh kéo tôi vào lòng, ôm chặt đến mức như muốn nghiền tôi vào xương.
Ngay lúc đó—
Một chiếc xe đen trườn tới như bóng ma.
Cửa bật mở.
Trần Hải, người đầy vết thương, vẫn gắng gượng hét lên:
“Mau! Lên xe!”
Chúng tôi gần như bò lên xe.
Cửa đóng.
Động cơ gầm lên.
Chiếc xe lao đi, bỏ lại phía sau tất cả.
Tôi quay đầu nhìn lại—
Biệt thự xa dần.
Dường như… vẫn còn vang vọng tiếng gào của Lục phu nhân.
Trong xe—
Im lặng.
Tôi nhìn Lục Thừa Phong.
Mặt anh trắng bệch.
Cánh tay đầy vết thương.
Tim tôi… đau đến nghẹt thở.