#TTTG 254 Bàn Cờ Hào Môn, Tôi Là Người Kết Thúc

Cập nhật
08-04-2026
Thể loại
Lượt xem
80
Trạng thái
Hoàn thành

Chồng đi công tác, tôi qua nhà bạn thân ngủ một đêm.

Sáng hôm sau trở về, đứng trước cửa nhà, tra chìa vào ổ… nhưng không xoay được.

Tôi khựng lại.

Rút ra, thử lần nữa.

Vẫn không mở.

Cảm giác lạnh buốt từ kim loại lan dọc đầu ngón tay, như bò thẳng vào tim. Một linh cảm xấu đột ngột siết chặt lồng ngực.

Không thể nào.

Chìa khóa này tôi dùng suốt ba năm. Ba năm kết hôn, ba năm sống ở đây.

Tôi hít sâu, lấy điện thoại ra, gọi vào dãy số đã thuộc lòng.

Chuông reo rất lâu mới được bắt máy. Bên kia yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ cả nhịp thở đều đều của anh ta.

“Thừa Phong?” Tôi cố giữ giọng bình thường.

“Ừ.”

Giọng Lục Thừa Phong truyền qua điện thoại, xa lạ đến lạnh lẽo.

“Tôi… tôi không vào được nhà. Khóa có phải bị hỏng rồi không? Tôi mở không ra.”

Im lặng vài giây.

Sau đó, một câu nói lạnh hơn cả gió tháng mười hai, ném thẳng vào tôi.

“Khóa tôi đã thay rồi.”

“Cô không cần quay về nữa.”

Ầm một tiếng, đầu óc tôi trắng xóa.

“Anh… anh nói gì cơ?” Giọng tôi run lên ngoài kiểm soát.

“Tôi nói, cô không cần quay về nữa, Lâm Vãn.”

Anh ta nói chậm rãi từng chữ, mỗi chữ như một lưỡi dao tẩm độc, cắm thẳng vào nơi mềm yếu nhất của tôi.

“Nghe rõ chưa?”

Tút… tút… tút…

Anh ta cúp máy dứt khoát.

Tôi cầm điện thoại, đứng chết trân tại chỗ, như bị rút sạch linh hồn.

Không cần quay về?

Là ý gì?

Đây là nhà của chúng tôi mà.