#TTTG 77 Chương 2
Bà ấy mắng rất khó nghe, nhưng cuối cùng vẫn vào phòng ngủ, lấy ra một túi vải, rút từ trong đó ra một xấp tiền dày đưa cho Lý Hạo.
Tôi nhìn thấy rất rõ — lúc bà ấy rút tiền ra, vẻ mặt đau lòng là thật, từng chút từng chút như cắt vào thịt.
Biểu cảm ấy, so với thái độ dứt khoát khi trả tiền cho người đàn ông bí ẩn sáng nay, khác biệt một trời một vực.
Bà thà chắt bóp chi tiêu, thà để thằng con ăn hại kia hút máu, cũng phải dành tiền mua mớ tôm kỳ lạ đó.
Mà mớ tôm đó — là nấu riêng cho tôi ăn.
Nghi ngờ trong tôi ngày càng sâu, như một làn sương mù dày đặc đang bao phủ toàn bộ lý trí.
Tôi chợt nhận ra, giá trị thật sự của mấy con tôm kia… có lẽ vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Và ẩn sau bí mật ấy, rất có thể là thứ còn khó chấp nhận hơn cả sự tủi nhục của việc sống nhờ nhà người khác.
03
Thứ Hai tuần sau, tôi chính thức đi làm.
Công ty là một doanh nghiệp internet khá có tiếng, tuy tôi là nhân viên mới, nhưng mức lương và đãi ngộ còn tốt hơn tôi nghĩ.
Ngày lĩnh lương cuối tháng, tôi cầm thẻ ngân hàng trong tay, lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật sự có chỗ đứng.
Cuối cùng tôi cũng có thể sống dựa vào chính mình, không cần nhìn sắc mặt ai nữa.
Cầm khoản lương đầu tiên, điều tôi nghĩ đến trước tiên là mua quà cho cậu mợ.
Dù sao đi nữa, họ cũng đã nuôi tôi học hết đại học, mới có tôi của ngày hôm nay.
Tôi mua cho cậu – người rất thích uống trà – một hộp trà Long Tỉnh thượng hạng.
Còn với mợ, tôi đã do dự rất lâu.
Tôi nhớ đến chuyện bà ấy quanh năm chỉ mặc mấy bộ đồ cũ, bèn cắn răng vào trung tâm thương mại, chọn cho bà một chiếc áo khoác dạ kiểu dáng trang nhã, chất liệu rất tốt.
Giá không hề rẻ, ngốn mất gần nửa tháng lương của tôi, nhưng tôi không thấy tiếc chút nào.
Về đến nhà, tôi đưa quà cho họ.
Cậu nhìn thấy hộp trà, mắt sáng rỡ, vui vẻ vỗ vai tôi:“Được, được lắm! Tiểu Niệm của chúng ta lớn rồi, biết suy nghĩ rồi!”
Tôi đưa chiếc túi đựng áo khoác cho Triệu Huệ Linh.
“Mợ, cái này là cháu tặng mợ.”
Bà ấy nghi ngờ nhận lấy, mở ra nhìn một cái.
Đó là chiếc áo khoác màu tím đậm, rất hợp với nước da của bà, khiến bà trông có khí chất hơn hẳn.
Tôi hồi hộp nhìn bà, mong sẽ thấy một chút nụ cười trên gương mặt ấy.
Nhưng bà chỉ liếc qua, rồi lấy áo ra khỏi túi, tiện tay ném lên ghế sofa.
“Mới đi làm mà đã tiêu xài hoang phí, không biết để dành làm của hồi môn à? Bà già này còn mặc đồ đẹp cho ai ngắm?”
Giọng điệu của bà vẫn chua chát như mọi khi, như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu tôi.
Lý Hạo đang ngồi chơi game bên cạnh nghe thấy, lập tức cười khẩy một tiếng:
“Xì, nịnh không đúng chỗ rồi. Mẹ tao chả thèm mấy thứ của mày đâu. Chồn chúc Tết gà, chẳng có ý tốt!”
Tôi siết chặt nắm đấm, tim cứ trĩu dần xuống.
Thất vọng, tủi thân, và cả nỗi ấm ức không nói thành lời — từng đợt, từng đợt như thủy triều cuốn lấy tôi.
Nhưng lần này tôi không trốn về phòng để lén khóc như trước nữa.
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn bà, nhìn chiếc áo khoác bị vứt lăn lóc trên ghế, rồi xoay người vào bếp pha trà cho cậu.
Tôi nhận ra, trái tim mình dường như đã cứng cỏi hơn rất nhiều.
Đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy giữa khuya để đi vệ sinh, ngang qua phòng khách.
Không bật đèn, chỉ có ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, mờ mờ ảo ảo.
Tôi thấy một bóng người đứng trước ghế sofa — là Triệu Huệ Linh.
Bà ấy đang lặng lẽ cầm lấy chiếc áo khoác từng chê bai ban chiều, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi từ từ ướm lên người, soi tới soi lui.
Dưới ánh trăng, tôi thấy khóe miệng bà dường như hiện lên một nụ cười khó che giấu.
Nụ cười ấy có sự hài lòng, có niềm mãn nguyện, và còn pha chút cảm xúc phức tạp mà tôi không thể lý giải.
Ngay khoảnh khắc đó, tim tôi như bị ai đó đập mạnh một cú.
Thì ra… bà không phải không thích.
Chỉ là — không quen thể hiện.
Hay đúng hơn, bà dùng lớp vỏ cứng rắn ấy để che giấu điều gì đó.
Phát hiện này khiến mọi định kiến tôi từng có về bà… hoàn toàn lung lay.
Sáng hôm sau, trước khi đi làm, tôi theo thói quen kiểm tra lại ví tiền trong ngăn kéo.
Bên trong có một khoản tiền mặt tôi để dành đề phòng trường hợp khẩn cấp — khoảng năm trăm tệ.
Nhưng khi mở ví ra — bên trong trống trơn.
Tim tôi thắt lại.
Nhà không có người ngoài lui tới.
Người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là… Lý Hạo.
Tối hôm đó, lúc ăn cơm, tôi thấy chân Lý Hạo có thêm một đôi giày thể thao hàng giới hạn mới toanh.
Đôi giày đó, tôi từng thấy giá bán trên mạng — đúng bằng năm trăm tệ.
Máu tôi lập tức dồn lên đầu.
Tôi nhìn thẳng vào nó, còn nó thì đang hí hửng khoe với cậu đôi giày mới, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt tôi.
Tôi biết rõ — chính nó lấy tiền.
Nhưng tôi không có chứng cứ.
Nếu giờ tôi nói ra, với tính cách của Triệu Huệ Linh, bà chẳng những không tin tôi, mà còn mắng tôi nhỏ mọn, vu oan cho em họ.
Kết quả chỉ là tự rước nhục vào thân.
Tôi cúi đầu xuống, đem hết mọi tức giận và uất ức, nuốt ngược lại vào trong lòng.
Tôi nhìn đĩa tôm sông trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng trong căn nhà này, kẻ trộm lấy tiền của tôi chưa phải là điều đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ thật sự… là cảm giác uất ức không thể nói ra, không có cách nào tự bào chữa, nghẹt thở đến mức không thở nổi.
Tôi nhất định phải nhanh chóng làm rõ mọi chuyện.
04
Dự án đầu tiên ở công ty, tôi làm cực kỳ xuất sắc, giúp phòng ban ký được một khách hàng lớn.
Sau khi dự án kết thúc, trong buổi tiệc ăn mừng, lãnh đạo đã đích thân khen ngợi tôi trước mặt mọi người, còn thưởng cho tôi một khoản tiền không nhỏ.
Cầm tiền thưởng trong tay, lòng tôi tràn đầy cảm giác thành tựu.
Thế nhưng tâm trạng tốt đẹp ấy, đã tan biến sạch sẽ vào khoảnh khắc tôi nhận được cuộc gọi của Lý Hạo.
Không biết nó nghe tin tôi được thưởng từ đâu, vừa bắt máy, nó đã thẳng thừng nói:
“Chị, nghe nói chị được thưởng rồi à? Vừa hay em đang thích một bộ skin game, hai nghìn tệ thôi, chị chuyển tiền cho em nhé.”
Giọng điệu của nó, giống như đang ra thông báo, chứ không phải xin xỏ.
Tôi cầm điện thoại, tức đến mức suýt bật cười.
Thằng đàn ông trưởng thành nhưng đầu óc trẻ con này… coi tôi là cây ATM sao?
“Tôi không có tiền.”
Tôi lạnh lùng thốt ra bốn chữ.
Đây là lần đầu tiên tôi từ chối nó một cách cứng rắn như vậy.
Ở đầu dây bên kia, Lý Hạo sững người một giây, rồi lập tức thẹn quá hóa giận.
“Tô Niệm, chị có ý gì hả? Chị được thưởng, cả công ty đều biết! Giờ cánh cứng rồi phải không? Ở nhà tôi, ăn của nhà tôi, tiêu của nhà tôi, giờ bảo chị góp chút tiền là chị không chịu? Đồ vô ơn!”
Những lời lẽ bẩn thỉu tuôn ra như không cần tiền, từng chữ từng chữ như dao cứa thẳng vào tim tôi.
Tôi không tranh cãi với nó, chỉ lặng lẽ cúp máy, rồi chặn luôn số điện thoại ấy.
Cả thế giới, lập tức yên tĩnh trở lại.
Cuối tuần đó, cậu mợ về quê thăm họ hàng, trong nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Hiếm khi được yên tĩnh, tôi liền nảy ra ý định dọn dẹp nhà cửa một lần cho sạch sẽ.
Khi dọn phòng chứa đồ, ở một góc chất đầy đồ linh tinh, tôi phát hiện ra một chiếc vali cũ phủ đầy bụi.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là di vật của mẹ tôi.
Bố mẹ tôi mất vì tai nạn khi tôi còn rất nhỏ, tôi được đưa sang nhà cậu, mang theo duy nhất chiếc vali này.
Sau đó đồ đạc được lấy ra hết, chiếc vali bị lãng quên ở đây.
Tôi phủi lớp bụi dày trên bề mặt, mở khóa vali ra.
Bên trong là vài cuốn sách cũ mẹ từng thích, cùng mấy bộ quần áo bà mặc hồi trẻ, tỏa ra mùi long não pha lẫn mùi của năm tháng cũ.
Ở đáy vali, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký bìa cứng, cùng một tập hồ sơ cũ được đựng trong túi giấy da bò.
Tôi mở túi giấy, rút xấp giấy bên trong ra.
Đó là một hồ sơ bệnh án của bệnh viện.
Tên trên đầu trang… là tên mẹ tôi.
Tim tôi hẫng mất một nhịp, nhưng vẫn tiếp tục đọc xuống.
Ở mục chẩn đoán, mấy dòng chữ in đậm hiện ra rõ ràng trước mắt tôi:
“Rối loạn tổng hợp chức năng gan di truyền.”
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “ong” dữ dội, như thể có thứ gì đó nổ tung.
Di truyền…
Tay tôi run rẩy, mở cuốn nhật ký cũng đã ố vàng theo năm tháng.
Trang giấy ngả màu vàng sậm, nét chữ thanh tú của mẹ ghi lại tâm trạng của bà trong quãng thời gian cuối cùng.
“… Sức khỏe ngày càng tệ, bác sĩ nói gan của tôi có vấn đề, là một căn bệnh di truyền hiếm
gặp, khả năng tổng hợp protein bị rối loạn. Điều tôi lo nhất không phải bản thân, mà là Niệm
Niệm. Con bé liệu có di truyền căn bệnh này không? Nó còn nhỏ như vậy, nếu như… tôi
không dám nghĩ tiếp.”
“… Hôm nay tôi đọc được một báo cáo y học nước ngoài, nói rằng có một loại protein hoạt
tính đặc biệt có thể cải thiện chức năng gan, nhưng trong nước hoàn toàn không có. Tôi
nhờ người hỏi thăm, họ nói chất đó tồn tại trong cơ thể của một loại tôm sông hoang dã
sống ở vùng nước đặc biệt, cực kỳ hiếm, giá cả thì đắt đến mức trên trời. Trời ơi… tại sao
ông lại đối xử với tôi như vậy, với con gái tôi như vậy…”
“… Huệ Linh đến thăm tôi, tôi đã kể chuyện này cho chị ấy. Chị ấy mắng tôi ngốc, nói mấy thứ này toàn là trò bịp bợm.
Tôi biết chị ấy đau lòng thay tôi, xót tiền.
Nhưng… nhỡ đâu thì sao?
Nhỡ đâu Niệm Niệm thật sự có vấn đề, tôi biết làm sao bây giờ?
Tôi đã cầu xin chị ấy, nếu tôi không còn nữa, nhất định phải chăm sóc thật tốt cho Niệm
Niệm, nhất định phải tìm cách… bảo vệ lá gan của con bé…”
Nhật ký dừng lại ở đó.
Những trang sau, trống trơn.
Tôi đứng chết lặng như bị sét đánh trúng, không thể nhúc nhích.
Nhật ký và bệnh án trong tay tuy nhẹ tênh, nhưng lại đè nặng đến mức tôi không thở nổi.
Thì ra là vậy.
Thì ra… là như vậy.
Bệnh di truyền, tôm sông, mợ tôi…
Tất cả những mảnh ghép rời rạc, đến khoảnh khắc này, cuối cùng đã ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Ánh mắt kinh ngạc của bác sĩ, lời lẽ cay nghiệt của mợ, giao dịch bí mật nơi góc tường, con mèo được cho ăn đến béo mượt, và chỉ số chức năng gan khác người của tôi…
Tất cả… đã có lời giải.
Đó không phải là tôm sông bình thường.
Mà là “thuốc” mà mợ tôi đã vắt kiệt mồ hôi nước mắt để mua cho tôi.
Bà dùng lớp vỏ ngoài cay nghiệt nhất… để cho tôi một tình yêu sâu nặng nhất.
Còn tôi… lại tự tay đem tình yêu ấy — tình yêu đổi bằng cả sinh mệnh — cho mèo ăn suốt ba năm trời.
Nước mắt không báo trước mà trào ra dữ dội, tôi ngồi bệt xuống sàn, ôm chặt chiếc vali cũ, khóc đến mức tan nát cõi lòng.
05
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.
Đến khi tôi bước ra khỏi phòng chứa đồ, trời đã tối đen.
Cậu và mợ cũng vừa từ quê trở về.
Từ phòng bếp vang lên tiếng nước chảy và tiếng va chạm quen thuộc của xoong nồi.
Triệu Huệ Linh đang chuẩn bị bữa tối.
Tôi lau sạch nước mắt trên mặt, cầm theo quyển nhật ký và bệnh án, từng bước từng bước đi về phía bếp.
Từng bước chân tôi nặng nề như đang giẫm lên bông, mềm nhũn nhưng vô cùng khó nhọc.
Trong bếp, bóng lưng của Triệu Huệ Linh vẫn bận rộn như thường lệ.
Bà đang đứng bên bồn rửa, xử lý đám tôm sông mà tôi quen thuộc đến không thể quen hơn.
Tôi đi đến phía sau bà, không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt quyển nhật ký và tập bệnh án ố vàng lên mặt bếp cạnh đó.
Động tác rửa tôm của Triệu Huệ Linh khựng lại trong chớp mắt.
Bà từ từ quay người lại, ánh mắt dừng trên hai thứ tôi vừa đặt.
Khuôn mặt bà lập tức trắng bệch.
Bà nhìn chằm chằm vào bệnh án, rồi nhìn sang quyển nhật ký, cuối cùng là đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Môi bà run lên vài lần, nhưng không thốt được lấy một chữ.