#TTTG 219 Chương 5

Cập nhật lúc: 03-04-2026
Lượt xem: 0

Có tiền rồi, việc đầu tiên tôi nghĩ đến chính là báo đáp dì cả.

Tôi mua cho dì cả một căn nhà có thang máy ở huyện thành, trang hoàng rất đẹp, muốn bà dọn qua ở,

nhưng dì cả không chịu, nói bà đã quen sống ở làng, thân với hàng xóm, đến huyện thành sẽ không quen.

Mỗi năm tôi đều gửi cho dì cả hai trăm nghìn, bảo bà muốn tiêu thế nào thì tiêu,

vậy mà bà vẫn chẳng nỡ tiêu một xu nào, tất cả đều cất giúp tôi. Những bộ quần áo mới tôi mua cho bà, bà cũng chẳng nỡ mặc,

chỉ lúc đi thăm họ hàng mới lấy ra mặc một lần, ngày thường vẫn mặc những bộ đồ cũ đã giặt đến trắng bệch.

Tôi mấy lần muốn đón dì cả và cả nhà chị họ lên Bắc Kinh, tìm cho chị họ một công việc nhẹ nhàng, để dì cả ở Bắc Kinh dưỡng già,

nhưng dì cả đều từ chối.

Bà nói: “Lai Hỷ, giờ con có tiền đồ rồi, dì cả rất vui, nhưng dì cả không thể làm phiền con.

Con sống tốt ở Bắc Kinh là dì cả yên tâm rồi, chúng ta ở quê rất tốt, con không cần phải bận tâm đâu.”

Tôi biết, dì cả cả đời hiếu thắng, bà không muốn người khác nói rằng ngày xưa bà cho tôi ăn học, là vì muốn tiền của tôi, muốn tôi báo đáp bà.

Bà không muốn gây thêm bất cứ phiền phức nào cho tôi, dù bây giờ tôi có khả năng cho bà cuộc sống tốt nhất, bà cũng không chịu dễ dàng nhận lấy.

Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ, ân tình của dì cả, cả đời này tôi cũng không trả hết được.

Không có bà, sẽ không có tôi của ngày hôm nay.

Năm xưa bà cho tôi, không phải là hai vạn tám nghìn tệ, mà là cả cuộc đời tôi, là tương lai của tôi.

Tôi chỉ có thể vào mỗi dịp lễ tết dẫn vợ về quê thăm dì cả, mua cho bà rất nhiều thứ, ngồi trò chuyện với bà, giúp bà làm việc.

Mỗi lần tôi về, dì cả đều vui đến mức không chịu nổi, còn chuẩn bị trước từ mấy ngày, nấu trứng gà cho tôi, gói há cảo tôi thích ăn,

khoe với người trong thôn rằng cháu ngoại trai của bà về thăm bà rồi.

 

Sau này chị họ Lưu Yến gả cho Lý Đại Sơn cùng thôn, Lý Đại Sơn là người thật thà đôn hậu, đối xử rất tốt với chị họ,

hai người sinh được một con trai, cuộc sống tuy không giàu có nhưng cũng bình an yên ổn.

chị họ và anh rể chị họ thường ngày đi làm thêm ở công trường trong huyện thành, kiếm được tiền đủ nuôi gia đình, dì cả cũng có thể giúp trông cháu, cuộc sống trôi qua rất yên ổn.

Tôi cũng từng giúp chị họ, muốn tìm cho chị ấy một công việc nhẹ nhàng ở huyện thành,

nhưng chị họ nói chị ấy không có học vấn, không làm được, vẫn là đi làm thuê ở xưởng thì thực tế hơn.

Tôi muốn tìm cho anh rể một công việc ổn định, nhưng anh rể nói mình chỉ biết làm việc tay chân, mấy việc khác không làm nổi.

Tôi chỉ có thể mỗi lần về đều chuẩn bị cho cháu ngoại trai một bao lì xì thật dày,

mua thật nhiều đồ chơi và sách vở cho đứa nhỏ, để nó học hành tử tế, sau này giống như tôi, bước ra khỏi cái khe núi nghèo này.

Ngày tháng cứ thế yên ổn trôi qua, tôi cứ tưởng dì cả và gia đình chị họ sẽ cứ thế bình an mà sống tiếp, tôi có thể từ từ báo đáp ân tình của dì cả, để bà an an ổn ổn sống cả đời.

Nhưng tôi không ngờ, bất ngờ vẫn cứ đến.

Năm 2024, vào mùa thu, tôi đang họp một cuộc họp dự án rất quan trọng ở công ty thì trợ lý của tôi đột nhiên gõ cửa phòng họp, đi tới bên cạnh tôi, khẽ nói:

“Tổng Hình, dưới lầu có một bà, nói là dì cả của anh, đã đợi anh ở dưới lầu rất lâu rồi.”

Lúc đó tôi lập tức sững người.

Dì cả chưa từng đến Bắc Kinh, càng chưa từng đến công ty của tôi.

Trước đó tôi đã mấy lần bảo bà lên Bắc Kinh chơi, bà đều không chịu, nói sợ gây phiền phức cho tôi, sao đột nhiên lại chạy đến công ty của tôi?

Trong lòng tôi bỗng chốc hoảng hốt, vội vàng nói với mọi người trong cuộc họp một tiếng, cầm áo khoác rồi chạy xuống lầu.

Chạy tới đại sảnh dưới lầu công ty, tôi liếc mắt một cái đã nhìn thấy dì cả.

Bà ngồi ở góc đại sảnh, bên cạnh bồn hoa, trên người mặc chiếc áo khoác màu xanh đậm mà ba năm trước tôi mua cho bà, giặt nhiều đến bạc cả màu, cổ tay áo cũng mòn rách rồi.

Tóc bà đã bạc trắng hết, nếp nhăn trên mặt cũng sâu hơn rất nhiều, lưng cũng còng xuống, trông già hơn lần trước tôi gặp đến mấy tuổi.

Trong tay bà xách hai cái túi vải căng phồng, ôm chặt trong ngực, sợ bị người ta làm hỏng.

Bà ngồi co ro ở đó, nhìn những người mặc vest đi lại qua lại, ánh mắt mang theo vẻ căng thẳng và bất an, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì đó.

Nhìn dáng vẻ của bà, lòng tôi đau như bị dao cứa, sống mũi cay xè, suýt nữa thì rơi nước mắt.

Tôi vội vàng bước tới, ngồi xổm trước mặt dì cả, nói: “Dì cả, sao dì lại đến đây? Đến sao không gọi điện cho con trước một tiếng? Con còn ra đón dì được mà.”

Dì cả thấy tôi, lập tức đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười có phần lúng túng, vừa xoa tay vừa nói: “Lai Hỷ, dì không làm phiền con làm việc chứ? Dì sợ gọi điện cho con thì con đang bận, không có thời gian nghe, nên tự mình tới luôn. Dì hỏi đường rồi, đi xe buýt tới, không bị lạc đâu.”

Tôi nói: “Dì cả, dì nói gì thế? Dì tới là con vui còn không kịp, sao lại làm phiền được? Sao dì không đi taxi tới? Đi xe buýt mệt lắm mà.”

Dì cả cười nói: “Không mệt, thân thể dì khỏe lắm. Đi taxi đắt lắm, đi xe buýt hai đồng là tới rồi, tiết kiệm tiền.”

Tôi nhận lấy hai cái túi vải trong tay bà, nặng trĩu.

Mở ra xem, bên trong là lạc nhà bà trồng, trứng gà luộc, còn có dưa muối bà tự làm, đều là những món tôi thích ăn nhất hồi nhỏ.

Bà vì mang mấy thứ này mà ngồi xe lửa ghế cứng tàu xanh hơn mười tiếng, từ quê lên Bắc Kinh, trên đường vẫn ôm chặt trong ngực, sợ bị chen hỏng.

Tôi xách túi, nắm tay dì cả, nói: “Dì cả, đi, con đưa dì lên lầu, vào phòng làm việc của con ngồi một lát.”

 

Dì cả vội vàng xua tay, nói: “Không đi nữa, không đi nữa. Chỗ cháu toàn là nơi cao cấp, bà già nhà quê như dì, mặc còn rách rưới thế này, đi lên chỉ làm cháu mất mặt. Dì chỉ đứng đây nói với cháu mấy câu thôi, nói xong là đi.”

Lòng tôi càng chua xót hơn, nói: “Dì cả, dì nói gì vậy? Dì là dì cả của cháu, là người mà cháu biết ơn nhất trong đời này, ai dám nói dì mất mặt chứ? Đi, lên lầu với cháu.”

Tôi kéo dì cả đi thật chặt, đưa bà lên văn phòng của tôi.

Tôi rót cho bà một cốc nước nóng, bảo bà ngồi xuống sofa, nhưng bà vẫn rất gò bó, tay chân không biết để đâu, ngồi cũng chỉ dám ngồi ở một góc ghế.

Tôi nhìn bà, nói: “Dì cả, lần này dì tới Bắc Kinh rốt cuộc là có chuyện gì? Dì nói với cháu đi, đừng giấu cháu.”

Dì cả nghe tôi nói xong, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, ánh mắt cũng tối sầm lại.

Bà cúi đầu, hai tay siết chặt cốc nước trong tay, đầu ngón tay đều đang run, hồi lâu vẫn không nói gì.

Trong lòng tôi càng hoảng hơn, nói: “Dì cả, rốt cuộc là sao? Có phải thân thể dì không khỏe không?

Hay là chị họ xảy ra chuyện gì rồi? Dì nói với cháu đi, đừng kìm trong lòng.”

Dì cả ngẩng đầu nhìn tôi, mắt bà đỏ hoe, nước mắt lăn lộn trong hốc mắt.

Bà há miệng, mấy lần muốn nói, nhưng đều không thốt ra được.

Tôi quen dì cả bao nhiêu năm nay, bà cả đời hiếu thắng, chưa từng để lộ dáng vẻ yếu đuối như vậy trước mặt tôi.

Tôi biết, nhất định là đã xảy ra chuyện lớn kinh trời động đất, nếu không bà sẽ không như thế, càng sẽ không lặn lội ngàn dặm chạy tới Bắc Kinh tìm tôi.

Tôi ngồi bên cạnh bà, vỗ vỗ tay bà, nói: “Dì cả, không sao đâu, có cháu đây. Trời có sập xuống, cháu cũng đỡ cho dì. Bất kể xảy ra chuyện gì, cháu đều có thể giải quyết.

Dì nói với cháu đi, rốt cuộc là sao?”

Dì cả nhìn tôi, cuối cùng cũng không kìm được nữa, nước mắt rơi xuống.

Bà dùng tay áo lau lau nước mắt, ấp úng hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra lời.

 

6 Mở miệng trong đường cùng

“Lai Hỷ, chồng của chị họ con… Đại Sơn xảy ra chuyện rồi.”

Giọng dì cả run đến không ra hình dạng, một câu mà bà nói đứt quãng.

Tim tôi chùng xuống, vội hỏi: “Anh Đại Sơn sao rồi? Xảy ra chuyện gì?”

Dì cả vừa lau nước mắt vừa nói: “Nửa tháng trước, Đại Sơn đi làm thuê ở công trường trong huyện thành, lúc đang làm việc thì ngã từ giàn giáo tầng ba xuống, cột sống bị gãy.

Bây giờ đang nằm viện, bác sĩ nói phải phẫu thuật gấp, nếu không thì nửa đời sau chỉ có thể nằm liệt trên giường thôi.”

Tim tôi lập tức siết chặt lại.

Cột sống bị gãy, chuyện này đâu phải nhỏ, không khéo thật sự sẽ bị liệt.

Cả nhà chị họ, đều dựa vào anh rer họ đi làm lặt vặt nuôi sống gia đình, nếu anh ấy bị liệt, cái nhà này coi như xong.

Tôi vội hỏi: “Phẫu thuật làm chưa? Bác sĩ nói thế nào?”

Dì cả lắc đầu, nước mắt rơi càng dữ hơn: “Chưa làm. Bác sĩ nói, tiền phẫu thuật cộng với tiền phục hồi sau này, ít nhất cũng phải hai mươi vạn.

Chúng ta đã lấy hết toàn bộ tiền tích góp trong nhà ra rồi, Yến Nhi cũng lấy hết tiền nó tích cóp bao năm nay ra, mà cũng mới được hơn năm vạn.

Dì đã rút hết số tiền bao năm nay cháu gửi cho dì, tổng cộng hơn tám vạn, cộng lại cũng mới hơn mười ba vạn, còn thiếu hơn bảy vạn…”

“Dì với Yến Nhi đã chạy khắp nhà họ hàng, gõ cửa từng nhà để vay tiền,

nhưng ai cũng sống chật vật, vay mấy ngày rồi mà cũng chỉ vay được hơn một vạn, vẫn còn thiếu rất nhiều.

Bệnh viện ngày nào cũng thúc giục nộp tiền, nếu không nộp thì họ không làm phẫu thuật nữa…”

Dì cả nói đến đây thì đã khóc đến không thành tiếng. Bà nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ bất lực và khẩn cầu, như một đứa trẻ đã bị dồn đến đường cùng.