#TTTG 204 Chương 5
13
Bản thỏa thuận ly hôn giữa tôi và Trần Dụ đang nằm ngay trong ngăn tủ đầu giường của tôi.
Tôi không khóa lại.
Ngày nào Trần Dụ cũng dọn phòng, có lẽ anh ta đã nhìn thấy, có lẽ vẫn chưa thấy, cũng có lẽ chỉ là giả vờ chưa thấy, chờ tôi tự mình lấy nó ra.
Luật sư nói với tôi, nếu tôi nóng lòng muốn ly hôn, thì tốt nhất vẫn nên cố gắng để đối phương ký vào thỏa thuận.
“Dù sao nếu khởi kiện, cũng sẽ lãng phí mất mấy năm trời.”
Muốn Trần Dụ đồng ý ly hôn trong hòa bình, gần như là chuyện không thể.
Cho nên ngay từ đầu, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần khởi kiện.
“Sao tự dưng anh lại khuyên tôi vậy?”
Luật sư cười cười.
“Chỉ là thấy trạng thái của cô sốt ruột hơn trước thôi.”
Tôi khựng lại một chút, vẫn giữ nụ cười trên môi.
Về đến nhà, Trần Dụ đã nấu cả một bàn đầy đồ ăn.
“Em nói tối nay sẽ về ăn cơm, nên anh tan làm sớm rồi tranh thủ đi mua một con cá. Nghĩ lại thì cũng lâu lắm rồi anh chưa làm món cầu kỳ thế này.”
Tôi nhìn bàn thức ăn thịnh soạn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
“Cảm ơn anh.”
Trần Dụ sững người trong thoáng chốc, khóe môi kéo ra một nụ cười, “Tay anh hơi bẩn, để anh đi rửa tay, rồi mình ăn cơm.”
Bữa cơm này diễn ra rất yên lặng.
Trần Dụ đứng dậy, bưng hết bát đũa vào bếp, rồi hỏi tôi có muốn đi xem phim không.
“Hồi còn đi học, bộ phim này là anh ngồi xem cùng em trên máy tính đấy. Tuần này nó chiếu lại rồi, chất lượng hình ảnh đặc biệt tốt. Chẳng phải trước đây em từng nói còn nợ nó một vé xem phim sao?”
Nước ở vòi vẫn chảy, giọng anh ta nghe hơi mơ hồ, nhưng tâm trạng dường như lại khá tốt.
Tôi hít sâu một hơi.
“Trần Dụ, thật ra em có chuyện muốn nói với anh.”
Bóng lưng kia cứng đờ trong chớp mắt.
Trần Dụ tắt vòi nước, bát đũa còn chất trong bồn anh ta cũng mặc kệ, quay người nhìn tôi, trên mặt vẫn mang nụ cười, nhưng nói lại rất gấp.
“Anh xem được mặt bằng mới rồi, cũng chuẩn bị vào sửa sang luôn, bản thiết kế anh gửi em từ lâu rồi, em xem chưa? Đẹp lắm…”
Anh ta cúi đầu, giọng hơi nghẹn lại.
“Dạo này chắc anh lại bận rồi, chuyện sửa sang còn phải tự mình theo sát mới được…”
Anh ta lộn xộn nói một tràng, lau sạch tay, rồi lấy điện thoại ra, bảo có việc nên đi luôn.
Tôi một mình ngồi lặng trong phòng khách rất lâu, lại lật bộ phim anh ta nhắc đến ra xem từ đầu đến cuối một lần.
Phần credit cuối phim vẫn còn đang chạy.
Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên mặt bàn trong phòng làm việc.
Nhưng từ ngày đó trở đi, Trần Dụ không về nữa.
Điều tôi càng không ngờ tới là, tôi lại gặp Nhiễm Ninh ở trường, trong lớp học của khóa bồi dưỡng cảm thụ âm nhạc một năm.
“Cô Hứa, lâu rồi không gặp.”
Tôi đứng trên bục giảng, còn chưa kịp nói gì, Nhiễm Ninh đã chẳng hề kiêng dè mà chủ động chào hỏi tôi.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi đã nói rõ, cô ta là nhắm thẳng vào tôi mà đến.
Quả nhiên, sau khi tan học, Nhiễm Ninh bước đến trước bục giảng.
“Cô Hứa, chúng ta thêm WeChat nhé? Nếu có gì không hiểu, tôi có thể kịp lúc thỉnh giáo cô.”
Những học viên khác trong lớp vẫn chưa đi hết, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn về phía chúng tôi.
Tôi nhìn cô ta một lúc, rồi thêm WeChat.
Khóa học này tuy nói là mở cho những người không chuyên trong xã hội, nhưng vẫn phải qua phỏng vấn, mà học viên phần lớn cũng đều là người trong nghề.
Tôi đi tìm trưởng khoa.
Bà ấy rất ngạc nhiên.
“Là Trần Dụ giới thiệu cô ta với tôi mà? Cô không biết sao?”
Tôi sững người ngay tại chỗ.
Vừa bước ra ngoài, tôi đã gọi điện cho Trần Dụ.
Ban đầu anh ta không nghe, tôi cứ gọi mãi, cuối cùng mới kết nối được.
“Tại sao anh lại để Nhiễm Ninh đến chỗ tôi?”
Tôi gần như nghiến răng mà hỏi.
“Chuyện đó là trước đây rồi. Cô ấy nói muốn trải nghiệm cuộc sống trường học, anh chỉ tiện thể chào hỏi một tiếng… Em sao thế?”
Anh ta nhận ra cảm xúc của tôi không ổn.
Tôi ngồi xổm phía sau tòa nhà giảng dạy, lưng tựa vào tường, siết chặt điện thoại, trước mắt mờ đi.
“Trần Dụ, rốt cuộc anh có cho tôi một chút tôn trọng nào không?”
“Anh không hề muốn…”
“Tại sao anh lại kéo cô ta vào công việc của tôi?”
Tôi không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống, giọng nghẹn lại.
“Tại sao anh chẳng hề nghĩ đến cảm nhận của tôi một chút nào vậy? Anh có biết không, anh đã nghỉ việc ở trường rồi, nhưng tôi vẫn còn phải làm ở đây, tôi còn có đồng nghiệp, có lãnh đạo… Dù anh đã không còn thích tôi nữa, thì anh có thể đừng bắt nạt tôi như thế được không?”
Tôi khóc đến mức gần như không thở nổi, ngón tay dùng sức túm chặt tóc mình.
“Chẳng lẽ… tôi không có lòng tự trọng sao? Công việc của anh thì là bận, là áp lực, còn công việc của tôi thì chẳng là gì cả, đúng không? Tại sao, tại sao anh nhất định phải đưa cả cô ta vào đây…”
Cách giải quyết Trần Dụ đưa ra là để Nhiễm Ninh thôi học, nhưng tôi từ chối.
Nếu bây giờ cô ta thôi học, trưởng khoa chắc chắn sẽ nhận ra quan hệ giữa ba người chúng tôi là gì.
Tôi chỉ có thể cố giảm hết mức số tiết mình phải phụ trách.
Dù vậy, tôi vẫn không thể hoàn toàn tránh được Nhiễm Ninh.
Trong giờ thực hành, cô ta đàn một bản nhạc, đàn rất hay, khiến các học viên đều nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Cô ta đứng dậy, quay sang phía tôi, cười nhạt.
“Piano của tôi là bạn trai tôi dạy đấy. Cô Hứa, thế nào?”
Ngay trước mặt cả lớp, cô ta công khai khiêu khích tôi.
Sắc mặt tôi vẫn bình thản.
“Rất tốt.”
Tan học, mọi người đều đã đi hết, tôi đang thu dọn đồ thì Nhiễm Ninh bước đến trước mặt tôi.
“Khi nào cô mới ly hôn với anh ấy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, hỏi rất nghiêm túc:
“Có lợi gì sao?”
“Có chứ. Cô từng tra lịch sử mở phòng của anh ấy, nhưng chẳng tra được gì, đúng không?”
Tôi im lặng không đáp.
Nhiễm Ninh cười như có như không, một tay chống lên góc bục giảng, vừa nhấc chân bước lên một bậc.
“Cô đã từng đến một nơi chưa? Ở đó chẳng có gì cả, chỉ toàn những đường nét lạnh băng. Người bước vào trong chỉ có thể đứng, nhưng ở khắp nơi đều là điểm chịu lực. Cô có thể tùy ý chọn một chỗ, rồi hoàn toàn giao mình cho đối phương, đồng thời, cô cũng hoàn toàn khống chế được đối phương.”
Tôi hoàn toàn không hiểu cô ta đang nói gì.
Nhiễm Ninh chẳng hề để tâm, chỉ cười.
“Cô Hứa, cô xinh đẹp thế này, công việc lại ổn định, thể diện. Nếu để người khác biết chồng cô dan díu với học viên của chính cô, thì sau này cô còn ở trường thế nào được nữa? Tôi nghe nói bố mẹ cô cũng đều là giảng viên đại học, thể diện này, họ mất nổi không?”
Cô ta đang lấy công việc của tôi ra để uy hiếp tôi.
Trong nhất thời, tôi không biết phải nói gì, nói rằng tôi vốn đã muốn ly hôn từ lâu rồi, chỉ là người không chịu đồng ý là Trần Dụ?
Nhưng thế thì sao chứ.
Cô ta chỉ đơn giản là đang uy hiếp tôi, hơn nữa còn lấy danh tiếng của bố mẹ tôi ra để uy hiếp.
Cùng lắm tôi đổi việc khác, nhưng bố mẹ tôi sắp nghỉ hưu rồi, còn bị người ta đem ra giễu cợt, đúng là quá khó coi.
“Tôi…”
Tôi vừa định mở miệng.
Bỗng nhiên, một giọng nói mạnh mẽ vang lên từ cách đó không xa.
“Nếu tôi công khai hết đống phốt cô đi xin bao nuôi, làm tiểu tam, thì cô còn ở trường được nữa không? Trong tay tôi có video của cô, ảnh của cô, còn cả thư tay xin lỗi nữa, phát suốt ba ngày ba đêm cũng chưa hết.”
Nhiễm Ninh kinh ngạc quay đầu lại, như hoàn toàn không ngờ người này sẽ xuất hiện ngay trước mắt mình.
“Ngài Thẩm?”
14
Không biết từ lúc nào, Thẩm Chi Hãn đã đứng ở cửa sau lớp học.
Anh mặt không cảm xúc bước vào, Nhiễm Ninh chủ động lên tiếng với anh, giọng cũng hạ xuống mềm hơn:
“Ngài Thẩm, sao anh lại tới đây?”
Thẩm Chi Hãn liếc nhìn cô ta một cái, giọng không mang theo chút cảm xúc nào:
“Chẳng phải cô rất muốn gặp tôi sao?”
Nhiễm Ninh khựng lại, mím môi cười:
“Sao anh biết tôi ở đây vậy?”
Thẩm Chi Hãn không buồn để ý đến cô ta nữa, đi lướt qua trước mặt Nhiễm Ninh, đến bên cạnh tôi, đưa tay hờ ôm lấy tôi.
“Vừa nãy cô đang uy hiếp ai?”
Anh đang chống lưng cho tôi.
Trong mắt Nhiễm Ninh lóe lên vẻ không thể tin nổi, sắc mặt vô cùng phức tạp, cô ta trở nên lắp bắp:
“Hai người sao lại… Anh chính là người mới của cô ta à? Hóa ra là cô… Hứa Đinh, cô lại đi đào góc tường của tôi, sao cô có thể làm ra chuyện này?”
“Tôi không cần thiết phải giải thích với cô.”
Rõ ràng Nhiễm Ninh muốn kiếm tôi tính sổ, nhưng vì e ngại sự hiện diện của Thẩm Chi Hãn, khí thế chỉ có thể gượng ép đè xuống.
“Ngài Thẩm, cô ta lừa anh đấy, cô ta đã kết hôn rồi.”
Sắc mặt Thẩm Chi Hãn vẫn bình thản như thường.
“Không cần cô nhắc tôi.”
Anh đi cùng tôi ra khỏi cửa, rồi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta.
“Mấy ngày này cô cứ xin nghỉ bệnh trước đi, sau đó tìm một lý do nào đó rồi làm thủ tục thôi học, đừng đến nữa.”
Anh ném lại cho Nhiễm Ninh một câu cảnh cáo nặng nề:
“Nếu xử lý không ổn, cô biết hậu quả rồi đấy.”
Thẩm Chi Hãn đến để đón tôi đi ăn cơm.
“Cảm ơn anh đã giúp tôi.”
Tình huống vừa rồi, nếu không phải anh xuất hiện, có lẽ tôi đã phải cúi đầu trước Nhiễm Ninh rồi.
Nhưng tôi không muốn cúi cái đầu ấy.
Tôi thà gượng chống đỡ, thà để người khác nghĩ tôi và Thẩm Chi Hãn có quan hệ mờ ám, còn hơn cúi đầu.
Cho nên tôi thật sự rất cảm kích anh.
Thẩm Chi Hãn vẫn là dáng vẻ mây gió nhẹ tênh như cũ.
“Đương nhiên thôi. Nếu không phải bên tôi cắt đứt quá dứt khoát, cô ta cũng sẽ không ép chồng cô cưới mình.”
Tôi bất lực cười.
Một tuần sau, Nhiễm Ninh làm xong thủ tục thôi học.
Cô ta cố ý tới tìm tôi, thái độ như biến thành một con người khác.
Cô ta cầu xin tôi, đừng vạch trần cô ta trước mặt Trần Dụ, đừng nói ra chuyện cô ta từng theo Thẩm Chi Hãn.
Cô ta còn cam đoan với tôi rằng, cô ta sẽ không nói chuyện giữa tôi và Thẩm Chi Hãn cho Trần Dụ biết.
“Đời sống riêng của cô không liên quan đến tôi, chuyện giữa tôi và Thẩm Chi Hãn cũng không cần cô che giấu giúp.”
“Hứa Đinh, trước đây đều là hiểu lầm thôi. Nếu giờ chị cũng đã có Thẩm tổng rồi, vậy giữa chúng ta không còn xung đột lợi ích nữa. Dù chị có chướng mắt em, vì ngài Thẩm, chị cũng sẽ ly hôn thôi, đúng không?”
Cô ta đầy mong chờ nhìn tôi, nhưng tôi mãi không lên tiếng, vành mắt cô ta dần đỏ lên.
“Em biết em có lỗi với chị, nhưng em thật sự rất thích Trần Dụ. Thân phận của em đúng là đã lừa anh ấy, nhưng tình cảm của em thì không hề lừa anh ấy. Vì anh ấy, em đã mất đi một người đàn ông hào phóng như Thẩm Chi Hãn. Chị không biết đâu, để hoàn thành chuyện em đã hứa với anh ấy, em đã lấy hết toàn bộ số tiền em có thể lấy ra, kể cả tiền chia tay Thẩm tổng cho em…”
Nhiễm Ninh rời đi.
Sau khi cô ta thôi học, trong đám học viên bắt đầu lan ra những lời đồn đại về cô ta, nói rằng bình thường cô ta lúc nào cũng giả làm bạch phú mỹ, nhà đang ở là nhà thuê, đến cả cái túi cô ta đeo cũng là hàng giả nhìn phát biết ngay…
Đến cả trưởng khoa cũng bắt đầu nhiều chuyện, hỏi cô gái đó rốt cuộc có quan hệ gì với chúng tôi.
Tôi qua loa đáp:
“Chỉ là con cháu nhà người quen của một người bạn thôi, cũng không thân lắm.”
“Xinh thật đấy.”
Trưởng khoa thuận miệng nói:
“Tôi còn tưởng là họ hàng nhà cô cơ, ai ngờ ai cũng xinh thế này.”
Tôi có cảm giác như vừa thoát chết sau một kiếp nạn.
Trưởng khoa lại đột nhiên hỏi tôi:
“Sao cô lại quen tổng giám đốc tập đoàn Hãn Khoa vậy?”
Tôi ngẩn ra một lúc lâu.
“Ai cơ?”
“Ông chủ Thẩm ấy, cậu ấy nói là cô giới thiệu. Chuyện nhận quyên tặng cho tòa nhà giảng dạy của khoa, cậu ấy lấy danh nghĩa cá nhân quyên luôn tận ba tòa. Vài hôm nữa có lễ tiếp nhận tài trợ, cô nhớ cũng phải có mặt đấy.”
“…Hả?”
Người này sao lại khó hiểu thế không biết.
Ngày diễn ra lễ tiếp nhận tài trợ, tôi được sắp xếp lên sân khấu phát biểu cảm ơn, Thẩm Chi Hãn vừa nhận bó hoa từ tay tôi, vừa bắt tay rồi ôm xã giao với tôi.
Từng cử chỉ lời nói của anh đều rất công vụ, ngoại trừ mùi nước hoa có hơi phô trương.
Vừa hay phó viện trưởng bị viêm mũi nhẹ, nhịn không được mà hắt hơi một cái, xong còn cố khen anh rất thời thượng, làm tôi suýt không kìm nổi nụ cười.
Lãnh đạo trên sân khấu vẫn đang thao thao bất tuyệt.
Tôi và Thẩm Chi Hãn ngồi dưới sân khấu, lại được sắp xếp ngồi cạnh nhau, không nhịn được mà bắt đầu nói nhỏ.
“Vì sao anh lại quyên tặng tòa nhà vậy?”
Anh cúi đầu xuống, dùng giọng thì thầm nói chuyện với tôi:
“Bọn họ nói, sẽ khắc tên tôi lên trước cổng. Bất kể là giáo viên hay sinh viên, ngày nào ai cũng nhìn thấy. Tôi nghĩ, như vậy cô sẽ nhìn thấy tôi.”
Tôi im lặng một lúc.
“Tôi nhìn thấy tên anh, thì có ăn thêm được miếng cơm nào không?”
“Không.”
Thẩm Chi Hãn liếc trước liếc sau, như đang làm chuyện mờ ám, lén lút ghé sát lại:
“Là để cô nhớ mà ly hôn.”