#TTTG 204 Chương 3
9
Nửa tiếng sau, xe chạy vào nội thành.
Tôi bảo Thẩm Chi Hãn thả tôi xuống ngay ở ngã rẽ, để khỏi bị Trần Dụ nhìn thấy.
“Nhìn thấy thì sao?”
Thẩm Chi Hãn thuận tay lưu lại vị trí đó trong bản đồ dẫn đường.
Tôi không muốn để ý đến anh ta, đưa tay mở cửa xe, phát hiện không mở được, bèn dùng mũi chân đá nhẹ một cái.
“Xe quỷ gì vậy.”
“Chưa từng ngồi xe xịn đều thế cả.”
Thẩm Chi Hãn tháo dây an toàn, nửa người nghiêng sát lại, tôi lùi ra sau né tránh, anh ta khẽ cụp mắt nhìn tôi, đưa một tay lên gạt công tắc ở phía trên bên cạnh.
Ánh mắt anh ta vẫn dừng trên mặt tôi, môi khẽ động: “Mở rồi.”
Tôi đưa mắt đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, hung hăng đẩy người ra, sải bước xuống xe, đi được tận mấy bước.
Đến lúc quay đầu lại muốn nhìn thêm một cái thì chiếc xe đó đã đi xa, gần như mất hút rồi.
Hóa ra anh ta lái xe cũng có thể rất nhanh.
Trời dần tối, đèn đóm lần lượt sáng lên. Tôi bị vắt kiệt cả ngày, uể oải đi bên đường, vừa ngẩng mắt nhìn ra xa thì chợt khựng lại.
Trần Dụ đang ở ngay phía trước.
“Sao anh lại ở đây?”
Anh ta choàng vai tôi, sắc mặt vẫn như thường: “Em chẳng phải nói bắt taxi sao? Anh đoán em sẽ xuống ở bên này.” Anh ta nhìn tôi, khóe môi hơi cong lên, “Xe lạ mà lái sâu thêm vào trong thì không tiện lắm.”
Tôi không biết anh ta có nhìn thấy xe của Thẩm Chi Hãn hay không, nhưng nếu anh ta không nói thì tôi cũng không muốn nhắc.
Tôi không lên tiếng.
Trần Dụ bèn ôm tôi chặt hơn, cúi đầu ngửi tóc tôi như muốn xác nhận điều gì đó: “Không có mùi rượu, có mùi nước hoa, còn có cả… mùi xăng nữa?”
Khứu giác của anh ta đúng là rất tốt.
Vậy thì kiếp sau đầu thai làm chó đi.
Tôi đẩy anh ta ra: “Đã nói là va xe rồi, có mùi xăng cũng bình thường.”
“Người không sao là tốt rồi.” Anh ta nắm lấy tay tôi.
Tôi không nói lời nào, dùng sức giằng ra, anh ta lại giữ chặt cổ tay không buông, còn mạnh thêm vài phần.
“Sao vậy?” Anh ta hỏi tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bị cái kiểu biết rõ còn cố hỏi của anh ta chọc tức đến mức dần từ bỏ giãy giụa.
“Vậy thì cứ thế đi.”
Cứ thế mà đi tiếp, chờ đến ngày được giải thoát.
Về đến nhà, trên bàn đặt sẵn cơm nước Trần Dụ nấu, có mấy món đã nguội rồi.
“Em ăn rồi.”
Bàn tay đang kéo cửa tủ bát của anh ta khựng lại.
Tôi mệt rã rời cả ngày, vào ngâm bồn tắm, tựa vào thành bồn lướt điện thoại.
Vòng bạn bè của Thẩm Chi Hãn toàn là chia sẻ động thái thương mại, chán đến cực điểm.
Giữa chừng Trần Dụ bước vào, anh ta lấy giỏ quần áo bẩn đi giặt. Tôi theo bản năng nghiêng người quay lưng lại, đột nhiên xung quanh chìm vào im lặng, rất không bình thường.
Hai ngón tay đặt lên vùng da sau gáy tôi, lực đạo không nặng không nhẹ.
“Làm sao mà bị vậy?”
Giọng Trần Dụ âm u lạnh lẽo vang lên sau lưng tôi.
Chỗ anh ta hỏi chắc là vết lúc đó Thẩm Chi Hãn bóp.
Trong khoảnh khắc ấy, nước trong bồn tắm dường như cũng lạnh đi.
“Vô ý va phải thôi.” Tôi không quay đầu.
Anh ta hít sâu một hơi, đầu ngón tay xoa nhẹ lên chỗ đó, rồi mới thu tay về, đi đặt khăn tắm giúp tôi.
“Sau này cẩn thận một chút.”
Anh ta đi giặt quần áo rồi.
Tôi nhìn về phía cánh cửa, nhất thời thất thần.
Sấy khô tóc xong, đến khi ngồi xuống mép giường, tôi mới phát hiện giường đã được trải lại, đặt sẵn hai cái gối.
“Anh về ngủ đây.” Trần Dụ từ ban công bước vào, chủ động giải thích, “Anh bận gần xong rồi.”
Tôi không nói gì, vén chăn nằm xuống.
Một lát sau, đèn tắt.
Trong bóng tối, chiếc chăn bên cạnh chậm rãi phồng lên, mang theo hơi lạnh bên ngoài và mùi hương quen thuộc.
Cánh tay anh ta vòng qua, đặt lên eo tôi, hơi nặng.
“Vợ à.” Trần Dụ chống người dậy, cúi xuống cọ cọ vào tôi, “Hôm nay em ăn cơm với ai vậy?”
Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ngay sau đó, chưa được bao lâu, có một bàn tay luồn vào trong váy ngủ, tôi lập tức mở mắt, dùng tay chặn lại.
Trần Dụ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Em giả vờ ngủ, không để ý đến anh.”
Tôi không tránh ánh mắt anh ta, mà trực tiếp đáp trả lại, “Tôi ăn cơm với ai là tự do của tôi, anh không cần phải gọi từng người để kiểm tra. Anh không thấy mất mặt à?”
Dường như bị tôi nói đến tủi thân, anh ta chậm rãi cúi đầu, cả gương mặt chìm vào bóng tối, không còn nhìn rõ biểu cảm nữa.
“Hứa Đinh, anh không gọi từng người một. Anh chỉ gọi cho một đồng nghiệp của em, hỏi em có ở trường không. Còn một cuộc nữa——”
Tim tôi lập tức treo lên cao nhất.
“Anh gọi cho Thẩm Chi Hãn.”
Trong màn đêm đặc quánh đến nghẹt thở, giọng Trần Dụ sắc như dao, cắt toạc mọi vùng mập mờ.
“Vậy nên, là em nghe anh ta nói, đúng không?”
Bàn tay kia xuyên qua lớp váy ngủ mỏng, giữ chặt lấy cổ tay tôi.
“Hay là… lúc đó em đang ở ngay bên cạnh anh ta nghe điện thoại? Tại sao em không lên tiếng?” Giọng anh ta khàn thấp, “Em đang dạy anh ta lừa anh à? Anh ta giả vờ rất giống.”
10
Tôi mở mắt, nuốt khan một cái.
“Trần Dụ, anh đang nghi ngờ tôi sao?”
“Em có thể giải thích.” Giọng anh ta gấp gáp mà ngắn ngủi, như bị mắc lại.
“Bạn bình thường. Tôi đâm vào xe anh ta, anh ta đưa tôi về, chỉ thế thôi.”
Tôi ném lại câu đó, xoay người tiếp tục ngủ.
Trần Dụ cứng người rất lâu, buồn bực nói: “Anh tin em.” Chưa được bao lâu, anh ta lại từ phía sau ôm lấy tôi, hôn lên dái tai tôi.
“Vợ à?”
“Buồn ngủ rồi.” Tôi tránh né đụng chạm của anh ta.
“Nhưng đã lâu lắm rồi…”
Tôi dịch ra xa anh ta thêm một chút.
Trần Dụ chưa nói hết câu đã im lặng nằm xuống.
Tôi vẫn nhắm mắt, nhưng hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào. Từ sau khi phát hiện chuyện anh ta và Nhiễm Ninh ba tháng trước, tôi không hề chạm vào người này thêm lần nào nữa.
Có lẽ vì tôi quá yêu anh ta, chỉ cần nghĩ đến cảnh anh ta thân mật với người khác, cảm giác ghê tởm đó sẽ chui thẳng từ cổ họng lên, khiến tôi buồn nôn.
Hai giờ rưỡi sáng, Trần Dụ ngủ rất say.
Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, lấy điện thoại của anh ta, mở danh sách trò chuyện.
Tin nhắn của Nhiễm Ninh đã bị gộp lại.
Tôi vừa ấn vào đã nhìn thấy tin nhắn chưa đọc.
【Thầy Trần, nhà em có chút chuyện, mấy ngày nay em không đến học nữa, tâm trạng tệ lắm.】
【Có hơi nhớ anh.】
【Anh đuổi theo được chưa? Có phải xe của vợ anh không?】
【Nếu bà ta thật sự theo dõi chúng ta, anh không thấy bà ta ghê tởm sao?】
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, mắt bị đâm đến cay xè đau nhức.
Ngoài mấy tin này ra, không còn bất kỳ tin nhắn nào khác. Chắc là đã bị xóa rồi.
Tôi kiểm tra lịch sử chuyển khoản, cũng không thu được gì.
Trần Dụ là người rất cẩn thận.
Tôi đặt điện thoại về chỗ cũ, người nằm bên gối theo bản năng đưa tay sang phía tôi, lại vồ hụt.
Tôi đi ra ban công, khoác chăn lên, ôm lấy hai tay, ngẩng nhìn bầu trời không có lấy một vì sao, cảm nhận sự cô độc chưa từng có.
Nhớ đến năm đầu tiên dọn vào đây, vào tối sinh nhật tôi, ban công cắm đầy hoa tươi cao thấp đan xen, anh ta ôm bánh kem xuất hiện, ánh nến lấp lánh phản chiếu trong đáy mắt.
“Hứa Đinh, anh yêu em.”
Rốt cuộc là… tại sao chứ… tình yêu bỗng nhiên mất hiệu lực? Không hề có báo trước, thậm chí còn được tô vẽ thành cảnh yên bình giả tạo.
Tôi khép mắt, lau đi ý muốn khóc, rồi quay người lại.
Không ngờ Trần Dụ đang lặng lẽ đứng bên cửa, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
“Nửa đêm không ngủ, đang nhớ ai vậy?”
Người yêu chân thành của tôi đã lặng lẽ chết đi từ lúc nào không hay, thứ còn sót lại chỉ là một cái xác bị thứ gì đó vô danh chiếm cứ.
“Nếu tôi nói, là đang nhớ anh, anh tin không?”
Trần Dụ nghe xong, tự giễu mà cười cười.
Chúng tôi lướt qua nhau.
10
Sáng hôm sau, tôi ra ngoài đi làm, Trần Dụ cũng đi theo vào thang máy.
“Anh đưa em đi.” Anh ta đưa tay ra, định xách túi giúp tôi.
Tôi không nhúc nhích, khó hiểu nhìn anh ta.
Trần Dụ như thể đã quên sạch chuyện tối qua, rụt tay về bấm thang máy, “Xe của em chẳng phải đã đưa đi sửa rồi sao? Hôm nay vừa khéo anh cũng đến gần trường em, tiện đường.”
Đến cả loại chuyện nhỏ nhặt vụn vặt thế này mà anh ta vẫn nhớ.
“Tôi sẽ bắt xe.”
Tôi vừa lấy điện thoại ra, đã bị một bàn tay rút mất.
“Anh muốn đưa em đi.”
Trần Dụ nghiêng người nhìn tôi, tôi mím chặt môi, đúng lúc đó vang lên một tiếng thông báo tin nhắn chói tai.
Anh ta lập tức nhíu mày, đang định nhìn màn hình thì tôi kịp thời giật lại.
“Em chẳng phải không thích đặt nhắc riêng sao?”
“Ừm, đó là trước kia.”
Tôi đứng nép vào góc thang máy, mở khóa màn hình, là tin nhắn Thẩm Chi Hãn gửi tới.
【Tôi đổi sang lái xe khác rồi, còn cô?】
Tôi nhíu mày, 【?】 mới sáng sớm đã chọc tức tôi rồi.
【Tôi mời cô ăn sáng.】
【Không rảnh.】
Thẩm Chi Hãn không nhắn lại nữa.
“Thang máy mở rồi.” Trần Dụ lạnh lùng nói.
Là tầng một.
Trần Dụ bảo tôi chờ anh ta đi lái xe tới, nhưng anh ta còn chưa kịp rời đi thì đã có một chiếc ô tô màu hồng dừng lại trước mặt chúng tôi.
Người bước xuống từ ghế lái nói với tôi đây là xe đi tạm mà bên 4S cung cấp trong thời gian sửa chữa.
Tôi nhất thời sững người: “Xe đi tạm?”
Đối phương lại tỏ ra rất tự nhiên, đưa chìa khóa xe qua, “Vâng, sáng nay nhân viên bên tôi đã liên lạc với cô rồi.”
Tôi chậm chạp gật đầu.
Trần Dụ mỉm cười, “Bây giờ xe đi tạm đều tốt thế này rồi sao?” Anh ta đứng bên cạnh tôi, cúi đầu dịu dàng nói, “Vợ à, hay cứ đi xe anh đi. Anh là tài xế riêng của em mà.”
Tôi do dự một chút, nhận lấy chìa khóa xe rồi trực tiếp lên xe.
“Không cần, anh cứ chuyên tâm làm việc đi.”
Trong gương chiếu hậu, Trần Dụ mặt không biểu cảm, bóng dáng dần nhỏ đi.
Tôi thu lại ánh mắt, dư quang chú ý tới ghế phụ, ở đó có hoa tươi và một hộp giấy. Tôi đưa tay sờ thử, vẫn còn ấm, chắc là bữa sáng anh ta nói.
Sự nặng nề trong lòng bỗng nhẹ đi đôi chút.
Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại, là cuộc gọi thật sự từ bên 4S.
“Cô Hứa, vừa rồi chồng cô có yêu cầu trích xuất lịch sử hành trình và camera hành trình.”
“…… Các anh đưa cho anh ta rồi à?”
“Lúc đó anh ấy khá gấp, nói là để phối hợp giải quyết bồi thường bảo hiểm.”
“Ừm, đúng là như vậy.”
“À đúng rồi, anh ấy nói cô có nhu cầu dùng xe đi tạm, bên cửa hàng chúng tôi có vài mẫu xe để cô lựa chọn, có cần đưa xe qua không?”
Tôi siết chặt điện thoại, “Không cần, cảm ơn.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đồng nghiệp đang trêu tôi, “Chồng cậu khởi nghiệp thành công thật đấy, còn đổi xe mới cho cậu nữa à? Xe đó đắt lắm đó…”
Tôi cười gượng, “Là xe của bạn, cho tôi mượn lái thôi.”
Cô ấy càng hăng hơn.
“Bạn à? Nam hay nữ? Độc thân không? Có cần tôi giới thiệu đối tượng không?”
Cửa văn phòng bị gõ, cắt ngang sự nhiệt tình của cô ấy.
“Ồ, thầy Trần tới rồi, xem ra hôm nay không ai ăn căng tin với tôi nữa rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên, Trần Dụ mỉm cười với tôi.
Anh ta tới tìm tôi ăn trưa.
“Anh đến đây làm gì?”
“Chọn địa điểm.” Anh ta thản nhiên nói, “Trung tâm đào tạo phải mở rộng quy mô, mặt bằng cũ quá nhỏ rồi. Bên này không khí nghệ thuật đậm hơn, sau này tuyển người cũng dễ.”
Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.
“Chuyện tìm người đầu tư xong rồi à?”
“Nhà Nhiễm Ninh rất thận trọng, chỉ cho cô ấy rút ra năm triệu tệ thôi, nhưng cộng thêm phần bên anh nữa thì cũng gần đủ rồi.” Trần Dụ giữ lấy tay tôi, chăm chú nhìn tôi, “Tuy chưa được tốt lắm, nhưng anh muốn bắt đầu trước, từng bước từng bước đi lên, hơn nữa sau này còn có thể đưa em đi làm rồi đón em tan làm.”
Thẩm Chi Hãn đã cắt đứt quan hệ với Nhiễm Ninh rồi, vậy mà cô ta vẫn lấy ra được năm triệu tệ sao?
“Nhiễm Ninh… số tiền này với người bình thường đâu phải nhỏ.” Tôi không muốn vạch trần trò lừa của cô ta, nhưng tôi càng sợ Trần Dụ gây ra nợ chung, “Cô ta thật sự là thiên kim nhà giàu sao? Anh chắc chứ?”
“Anh đã đến nhà cô ấy ăn cơm rồi, không có vấn đề gì cả.” Trần Dụ bóp nhẹ lòng bàn tay tôi, “Hơn nữa tiền cũng đã chuyển qua rồi.”
Thế thì tôi không còn gì để nói nữa.
Trần Dụ vẫn cứ nắm tay tôi không buông.
“Vậy nên hôm qua em nhìn thấy anh gặp Nhiễm Ninh, đúng không?”
“Tìm cô ấy là để bàn hợp tác, em cũng nhìn thấy rồi đấy, hẹn ở ngoài trời, chưa nói được mấy câu thì anh đã đi đuổi theo em rồi. Hứa Đinh, anh không cố ý khiến em gặp tai nạn xe, anh chỉ là không muốn em hiểu lầm anh thôi, thật đấy.” Anh ta có chút ảo não và tự trách, “Biết trước vậy anh đã không đuổi theo em nữa.”
Tôi sững người, ánh mắt mờ mịt, phản ứng duy nhất là rút tay về.
Trần Dụ nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, sắc mặt cũng sa sầm xuống.
“Kể từ khi từ chức ra khởi nghiệp, anh phải chịu áp lực rất lớn, thậm chí có lúc anh tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Anh không muốn mang bất kỳ cảm xúc nào trút lên em, vậy mà cuối cùng vẫn không chăm sóc em cho tốt.”
Anh ta nhấn mạnh giọng, nhìn chằm chằm vào tôi, “Nhưng, Hứa Đinh, anh đã ý thức được vấn đề của mình rồi, chúng ta sẽ ổn lại thôi, còn tốt hơn trước kia nữa.”
Tôi im lặng đối diện.
Lời anh ta nói, chữ nào chữ nấy cũng rất có lý, nhưng vấn đề là, chữ nào tôi cũng không tin nữa rồi.
“Đến giờ làm rồi, tôi về trước đây.”