#TTTG 204 Chương 1
1
Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại, nửa ngày trời vẫn không hiểu nổi.
Tại sao lại nói là ông ta bị cắm sừng? Rõ ràng người bị cắm sừng là tôi cơ mà.
Có lẽ người già nên đánh máy nhầm chăng. Dẫu sao thì, biết con gái mình đi làm tiểu tam bên ngoài, tay ai mà chẳng run.
Tôi kiên nhẫn đính chính: “Chú ơi, là cháu bị cắm sừng, con gái chú và chồng cháu đang bí mật qua lại với nhau.”
Nghĩ đoạn, tôi bổ sung: “Nhắn tin không tiện lắm, có thể nói chuyện điện thoại được không ạ?”
Đối phương chỉ hồi đáp vỏn vẹn bốn chữ:
“Gặp mặt bàn kỹ.”
2
Trước đó, tôi cứ ngỡ bố của Nhiễm Ninh ít nhất cũng phải tầm năm mươi tuổi. Không ngờ, anh ta trông lại trẻ đến thế. Dù người giàu có bảo dưỡng tốt đến đâu thì cũng không nên là dáng vẻ của người đàn ông đối diện này: Tây trang phẳng phím, lông mày sâu thẳm, tóc dày rậm rạp.
Nhưng đây cũng là lần đầu tôi làm chuyện này, nên mở lời thế nào đây?
“Không ngờ anh trông trẻ thế này, nhìn cứ như chưa đến bốn mươi ấy.”
Anh ta khẽ ngước mắt nhìn tôi: “Ba mươi ba.”
Tôi ngẩn người: “Dạ?”
“Ba mươi ba tuổi.” Anh ta mím môi.
“… Ồ.” Tôi vội vàng hớp một ngụm cà phê, trong lúc xấu hổ đến cực điểm, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại thốt ra một câu: “Thế thì anh sinh con sớm thật đấy.”
Anh ta im lặng hồi lâu, đầu ngón tay chạm nhẹ vào miệng tách: “Thực ra, tôi không phải… cha ruột của cô ấy.”
Tôi chậm chạp nhận ra: “Anh là cha dượng sao?”
“Đại khái là vậy.” Anh ta cúi đầu uống nước.
Tôi gật đầu: “Hèn chi mà trẻ thế.”
Anh ta hít sâu một hơi, liếc nhìn tôi rồi lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đặt giữa hai chúng tôi.
“Tôi tên Thẩm Chi Hãn, vào thẳng vấn đề đi.”
Anh ta thu tay về. “Về chuyện của Nhiễm Ninh và chồng cô, tôi muốn nghe toàn bộ chi tiết.”
Tôi siết chặt tách cà phê trong tay.
“Được.”
3
Chồng tôi, Trần Dụ, mở một trung tâm đào tạo piano khá có tiếng. Nhiễm Ninh là học trò của anh ta, đã theo học hơn một năm. Tôi không biết chính xác họ bắt đầu từ khi nào, chỉ biết ba tháng trước, có một ngày tôi đến tìm anh ta thì bắt gặp họ đang ôm hôn nhau trên cây đàn piano.
Lúc đó, tim tôi như ngừng đập. Tôi rất muốn xông vào đẩy cánh cửa đó ra, nhưng lòng tự trọng và lý trí đè nặng khiến tôi nghẹt thở, không thể cử động nổi. Dù tầm mắt nhòe đi nhưng đầu óc tôi lại cực kỳ tỉnh táo. Tôi ghi nhớ khuôn mặt cô gái đó, đến văn phòng, đối chiếu hồ sơ học viên và tìm thấy tên cô ta: Nhiễm Ninh.
Cô ta trẻ trung xinh đẹp, dáng người cao ráo, đăng ký khóa học cao cấp 5.000 tệ một buổi, đã đóng học phí 32 buổi. Tổng cộng là 160.000 tệ.
“Đối với một cô gái ở độ tuổi này, đó không phải là con số nhỏ.”
Thẩm Chi Hãn vô cảm nghe tôi nói.
“Ừm, tôi nhớ là cô ấy từng xin tôi 200.000 tệ.”
Chậc, xem ra còn giấu túi riêng được 40.000 tệ nữa. Tôi thầm cảm thán trong lòng, có một ông bố sẵn lòng chi tiền thật tốt.
Vì chỉ mới bắt gặp một lần, tôi không chắc họ là rung động nhất thời hay là quan hệ lâu dài, nên tôi bắt đầu theo dõi cô ta. Không ngờ cuộc sống của Nhiễm Ninh lại hào nhoáng đến thế. Cô ta không đi làm, ngủ đến chiều mới ra khỏi nhà, lái xe sang tiền tỷ, ở biệt thự khu giàu, ngoài việc đi trà chiều với bạn bè thì là chơi golf và tennis. Tôi theo dõi nửa tháng mà suýt thì trầm cảm.
“Thú thật, tôi rất ngạc nhiên, vì điều kiện của cô ta tốt như vậy, tôi không hiểu sao lại nhìn trúng chồng tôi?”
Sắc mặt Thẩm Chi Hãn không tốt lắm, anh ta mím chặt môi: “Có tiện tìm hiểu một chút về tình hình kinh tế của chồng cô không?”
Tôi thành thật trả lời: “Anh ấy là Tiến sĩ hệ âm nhạc, vài năm trước từ bỏ công việc ở trường đại học để ra khởi nghiệp, thu nhập năm vừa mới chạm mức 7 con số.”
“Một triệu tệ?” Thẩm Chi Hãn có vẻ thấy câu trả lời này thật không thể tin nổi. Anh ta nhếch môi, lại nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, hỏi với vẻ khẳng định: “Vậy nên, anh ta trông rất đẹp trai sao?”
Tôi đưa điện thoại qua cho anh ta xem ảnh của Trần Dụ.
“Thực ra cũng bình thường thôi… còn chẳng đẹp bằng anh đâu.”
Anh ta vô thức ngẩng đầu nhìn tôi, nheo mắt lại, ngữ khí vi diệu: “Cô thấy tôi đẹp trai hơn chồng cô?”
Tôi sững sờ. Ý tôi là vậy sao?
“Không phải, ý tôi là… chúng tôi chỉ là người bình thường, không giống hai cha con anh có ngoại hình ưu tú như vậy.”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc, đột nhiên giật lấy điện thoại của tôi, đầu ngón tay gõ nhẹ lên màn hình.
“Anh ta trông rất bình thường, còn cô thì không.”
Tim tôi hẫng một nhịp, tôi siết lấy điện thoại, rụt tay về.
“Anh Thẩm, tôi đến tìm anh là muốn anh quản thúc con gái mình.”
“Tôi đương nhiên sẽ quản cô ấy.” Anh ta gật đầu, ngước mắt nhìn thẳng vào tôi, giọng nói không nóng không lạnh: “Nhưng tôi không hiểu, cô nghĩ chỉ cần làm vậy là có thể cứu vãn được bạn đời của mình sao?”
Lời của anh ta chẳng khác nào một cú đấm nặng nề giáng vào chỗ đau nhất trong lòng tôi.
“Tất nhiên là không rồi.”
Tôi cất tấm danh thiếp của Thẩm Chi Hãn đi, đứng dậy, hít sâu một hơi rồi nhìn xuống anh ta: “Tôi chỉ không muốn sau khi ly hôn, chồng cũ lại có cơ hội bám lấy phú bà thôi.”
Thẩm Chi Hãn vẫn ngồi yên, anh ta ngước cổ lên nhìn tôi đầy hứng thú: “Cô tên là gì?”
Tôi chậm rãi đưa tay ra.
“Hứa Đinh.”
4
Về đến nhà, Trần Dụ đang chuyển đồ đạc vào phòng sách. Tôi đứng ở cửa nhìn anh ta một cái: “Anh định ngủ ở phòng sách à?”
Anh ta mỉm cười với tôi, đáp lại một cách tự nhiên: “Dạo này công việc của anh rất muộn, không muốn làm phiền em nghỉ ngơi.”
“Ồ.” Tôi chẳng thèm để ý đến anh ta. Chắc là muốn giữ mình vì tiểu tam đây mà.
Tôi vào phòng ngủ chính, lấy danh thiếp ra rồi lên mạng tìm kiếm. Số điện thoại của Thẩm Chi Hãn là do tôi kiếm được từ chỗ quản lý tòa nhà của Nhiễm Ninh trước đó. Cũng may là căn nhà đó không đứng tên Nhiễm Ninh. Tôi muốn biết chính xác anh ta làm nghề gì. Không ngờ, gõ cái tên Thẩm Chi Hãn ra mới thấy những công ty liên quan đếm không xuể, thậm chí có vài cái tên ngay cả tôi cũng từng nghe qua.
Anh ta giàu đến mức này sao… Chẳng trách lúc nghe thấy thu nhập năm 7 con số, anh ta lại nở nụ cười bất lực đến vậy.
“Vợ ơi, có muốn uống cà phê chính tay anh pha không?” Trần Dụ đột nhiên xuất hiện.
Tôi lập tức gập máy tính lại, sợ bị anh ta nhìn thấy. Một ly cà phê nóng được đặt trước mặt tôi.
“Anh có một học viên nữ, nhà khá giàu.” Trần Dụ nắm lấy tay tôi. “Em biết dạo này anh đang bận kéo đầu tư mà, anh có hẹn tối nay cô ấy đến nhà mình dùng bữa, định bàn bạc một chút.”
Tôi hiểu ra vấn đề, ngước mắt nhìn anh ta: “Ai thế?”
“Nhiễm Ninh.” Trần Dụ nhắc đến cái tên này với vẻ mặt thản nhiên như chẳng liên quan gì đến mình.
“Được thôi.” Tôi mỉm cười. “Có cần em vào bếp không?”
“Không cần, cứ để anh.” Trần Dụ đột nhiên đưa tay chạm vào mặt tôi, ánh mắt đầy ý cười. “Em không cần làm gì cả.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta, có một thoáng mông lung. Có lẽ mắt nhìn của tôi và Thẩm Chi Hãn khác nhau. Trong mắt tôi, Trần Dụ không hề tầm thường, anh ta có vẻ ngoài thanh tú, có học vị, lại dịu dàng, là kiểu đàn ông rất dễ khiến người ta muốn gả cho. Nếu đã thay lòng đổi dạ, hà tất phải diễn kịch giỏi đến thế?
Sáu giờ chiều, Nhiễm Ninh đến nhà tôi. Trần Dụ vào bếp nấu cơm, bảo tôi ngồi trò chuyện với cô ta.
“Không ngờ chị Hứa Đinh lại xinh đẹp thế này.”
Cô ta cầm ly cà phê, nghiêng đầu cười với tôi.
Tôi giữ nụ cười đúng mực: “Ừm… bộ chuyện đó bất ngờ lắm sao?”
Nhiễm Ninh á khẩu một chốc. “Nhưng chị thế này thì mệt lắm nhỉ?” Cô ta dời mắt đi, nhìn về hướng của Trần Dụ. “Chị biết tại sao tôi lại đến nhà chị ăn cơm không?”
Cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Bởi vì người bên quản lý tòa nhà nói với tôi, dạo này có một người đàn bà đang dò hỏi về tôi.”
Tim tôi đập mạnh một nhịp. Chẳng lẽ, cô ta đã biết rồi?
Nhiễm Ninh ghé sát vào tôi, hạ thấp giọng: “Tôi đến đây để cảnh cáo chị đấy.”
Tôi sững người tại chỗ, tim đập nhanh, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
5
“Ăn cơm thôi.”
Giọng của Trần Dụ xen vào, cắt đứt bầu không khí quái dị giữa tôi và Nhiễm Ninh. Trên bàn ăn, Trần Dụ vừa trò chuyện với cô ta, vừa gắp thức ăn cho tôi. Tôi chẳng ăn miếng nào. Ai mà muốn diễn một vở kịch không có khán giả chứ?
Nhiễm Ninh dường như cũng không nhìn nổi nữa, dùng đũa chỉ về hướng phòng sách: “Thầy Trần, anh ngủ ở phòng sách sao?”
Trần Dụ ngữ khí dịu dàng đáp lại: “Dạo này công việc bận quá, nên chúng tôi tách ra ngủ riêng cho thoải mái.”
Anh ta nói năng lập lờ như vậy, e là sẽ khiến người ta tưởng anh ta và tôi đã ly thân từ lâu rồi. Tôi cũng lười vạch trần lời nói dối của anh ta.
Quả nhiên, Nhiễm Ninh tin là thật, nhìn tôi cười đầy khiêu khích. Tôi vô cảm đặt đũa xuống, đứng dậy: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Rồi quay người rời đi.
Trần Dụ nhìn theo tôi theo bản năng, cho đến khi bị Nhiễm Ninh gọi mới sực tỉnh để tiếp tục bàn chuyện chính. Anh ta cần một khoản đầu tư nghìn vạn để mở rộng quy mô trung tâm piano.
“Được chứ, vừa hay… người nhà em cũng muốn em tự tìm dự án để đầu tư thử xem sao.”
Trần Dụ lại tỏ ra rất giữ kẽ: “Ninh Ninh, đừng vội đồng ý. Anh gửi bản kế hoạch cho em, em cứ xem kỹ rồi tính sau.”
“Vâng, nghe anh hết.” Cô ta gật đầu.
Tôi dừng lại ở góc rẽ, lấy điện thoại ra gửi cho người kia một tin nhắn: “Anh Thẩm, Nhiễm Ninh đang ở nhà tôi. Nếu một doanh nhân nổi tiếng như anh không biết dạy bảo con gái, thì tôi sẽ ra tay đánh cô ta thay anh đấy.”
Đợi một phút, bên kia mới nhắn lại: “Cô đánh đi, tôi đang bận tay.”
Tôi trợn tròn mắt. Cái người này thật là kỳ quặc.
Lát sau, tôi ngồi lại chỗ cũ. Nhiễm Ninh có vẻ tâm trạng cực tốt, liếc nhìn tôi: “Thầy Trần, nếu em trở thành cộng sự của anh, chẳng phải em sẽ là một nửa bà chủ sao? Chị Hứa Đinh có để bụng không nhỉ?”
Trần Dụ khựng lại một chút, nghiêm túc nói: “Em là một nửa ông chủ.”
Bữa cơm này tôi đã chịu đủ sự khiêu khích, cũng hoàn toàn mất hết hứng thú ăn uống. Tôi nhìn Nhiễm Ninh, lạnh lùng lên tiếng: “Nhưng một số tiền lớn như thế, chỉ dựa vào mỗi cô Nhiễm đây là có thể lấy ra được sao?”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề sợ hãi: “Chút đó đối với tôi chẳng thấm vào đâu. Chỉ cần tôi muốn, gia đình sẽ ủng hộ tôi thôi.”
Trần Dụ kéo kéo cánh tay tôi: “Hứa Đinh?” Anh ta nháy mắt với tôi.
“Tôi chỉ lo cô ấy quá gượng ép thôi.” Tôi mỉm cười đầy hối lỗi, quay sang nhìn Trần Dụ. “Em biết dạo này anh đang tìm đầu tư, hay là anh cũng gửi cho em một bản kế hoạch đi, vừa hay em có quen biết một ông chủ lớn, ông ấy rất có hứng thú với mảng này.”
Tôi thọc tay vào túi áo, chạm vào tấm thẻ mỏng manh kia, không chút do dự lấy ra đặt lên bàn. Trần Dụ ngẩn người, đọc cái tên trên đó: “Thẩm Chi Hãn?”
Nhiễm Ninh ngồi đối diện lập tức biến sắc, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Khí thế hừng hực lúc nãy biến mất không còn dấu vết. Tôi lặng lẽ thưởng thức sự thay đổi trên khuôn mặt cô ta.
Quả nhiên là rất sợ hãi mà.
Giây tiếp theo, điện thoại của Nhiễm Ninh reo lên. Tiếng chuông dành cho “sự quan tâm đặc biệt”, đột ngột và chói tai, khiến tất cả chúng tôi giật nảy mình.