#TTTG 200 Chương 4

Cập nhật lúc: 30-03-2026
Lượt xem: 0

“Trường học chứ không phải nhà các cô, ba bữa lại đ.á.n.h nhau, còn ra thể thống gì!”

Tôi “ừ” một tiếng, đứng dậy định đi.

Lãnh đạo đập bàn cái rầm:

“Ngồi xuống cho tôi!”

“Tôi đã gọi phụ huynh của hai cô rồi, lát nữa họ tới đón về.”

“Mai đúng lúc cuối tuần.”

“Để phụ huynh đưa về mà kiểm điểm cho đàng hoàng.”

Vừa dứt lời.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Là mẹ của Giang Miên Miên.

Bà ta dẫn chúng tôi ra khỏi phòng làm việc.

Quay sang tôi, khách khí nói:

“Dữu Dữu, Miên Miên còn nhỏ, không hiểu chuyện, cháu đừng chấp nó.”

“Nể mặt cô, tha cho nó đi.”

Tôi nhìn hai mẹ con họ, cười lạnh:

“Cô ta chỉ kém tôi có hai tháng.”

“Còn nữa… mặt mũi của bà cũng chẳng đáng giá bao nhiêu đâu.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

Thấy thái độ tôi kiêu ngạo như vậy.

Giang Miên Miên càng không phục, kéo mẹ mình khóc lóc:

“Mẹ, lần này thật sự không phải lỗi của con.”

“Là chị ta ra tay trước.”

“Bốp.”

Mẹ Giang tát cô ta một cái.

“Mẹ phải nói bao nhiêu lần thì con mới nhớ!”

“Con tưởng theo mẹ tái hôn, đổi họ… là thành người nhà họ Giang rồi à?”

“Ba con nhìn thì có vẻ cưng chiều chúng ta.”

“Nhưng trong lòng ông ấy rõ ràng hơn ai hết.”

“Giản Dữu tuy theo họ mẹ.”

“Nhưng trong xương cốt… nó mới là huyết mạch thật sự của nhà họ Giang.”

“Đồ của nhà họ Giang.”

“Chỉ khi nào nó không cần… mới đến lượt con!”

Rời khỏi phòng lãnh đạo.

Cổ tay tôi cứ âm ỉ đau.

Lại thêm tới kỳ.

Tôi thật sự mệt rã rời.

Ngồi một mình ở góc cầu thang nghỉ.

Bỗng bị một bóng người xuất hiện bên cạnh làm giật mình.

Là Tống Thời Việt.

Anh xách một túi nhựa đen, đứng trước mặt tôi, không nói gì.

Rất lâu sau.

Anh mới mở miệng:

“Vậy… cô mới là con gái ruột của nhà họ Giang?”

“Vậy sao cô họ Giản, còn cô ta lại họ Giang?”

Tôi nhìn anh, lạnh nhạt nói:

“Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích.”

Trước thái độ lạnh lùng của tôi.

Anh không nổi giận như mọi khi.

Ngược lại rất bình tĩnh lấy t.h.u.ố.c ra bôi lên vết thương cho tôi.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh khiến tôi giật mình rút tay lại.

“Tống Thời Việt, anh bị bệnh à!”

Đối mặt với lời mắng của tôi.

Anh chỉ nhẹ nhàng nói một câu:

“Xin lỗi.”

Kỳ quái.

Rất kỳ quái.

Ngay lúc tôi chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Chuyện còn kỳ quái hơn xảy ra.

Tống Thời Việt đột nhiên nắm cổ tay tôi, giọng dịu lại:

“Dữu Dữu, chuyện trước đây… xin lỗi.”

Sau đó anh đưa túi nhựa đen cho tôi.

Bên trong ngoài b.ăn.g v.ệ si.nh và t.h.u.ố.c giảm đau, còn có một chai nước đường đỏ.

Tôi nhìn anh, đầy khó hiểu.

Tên này bị đa nhân cách à?

Tôi ghét bỏ ném luôn túi vào thùng rác, lạnh nhạt nói:

“Tôi không nhận rác.”

Nói xong.

Tôi hất tay anh ra, quay về ký túc.

Ban đêm.

Tôi ôm túi chườm nóng, quấn chăn, nằm trên giường hồi phục nguyên khí.

Thì bạn thân đột nhiên bật dậy khỏi giường, mặt đầy kinh ngạc nhìn tôi:

“Dữu à, Tống Thời Việt đang lên diễn đàn trường… tìm đối tượng yêu qua mạng!”

“Không phải anh ta đang quen Giang Miên Miên à?”

“Giới thượng lưu loạn thật đấy!”

“Không ngờ kiểu người như anh ta cũng đi yêu qua mạng.”

“Anh ta còn đăng cả ảnh chụp màn hình tin nhắn nữa.”

“Tớ cho cậu xem.”

Nghe xong.

Đầu tôi lập tức đơ luôn.

Khác gì khỏa thân chạy ngoài đường đâu?!

Bạn thân vừa cho tôi xem ảnh chat, vừa nói:

“Phải nói là…”

“Thái t.ử gia yêu đương cũng ngọt phết.”

“Cậu học người ta đi, bảo sao giờ vẫn ế.”

“Cậu xem từng câu chồng ơi kìa, mềm như nước luôn.”

“Chụt chụt chồng, chồng ngủ ngon.”

Chương 4

“Chậc chậc, tớ là con gái mà còn bị câu đến dính câu rồi.”

“Huống chi là đàn ông như thái t.ử gia.”

Mặt tôi nóng bừng.

Bạn thân ăn dưa đến mức hăng say.

Còn đọc luôn bình luận của cư dân mạng cho tôi nghe:

Netizen A: 【Rốt cuộc là WeChat của cô gái nào vậy? Tôi cũng muốn add!】

Netizen B: 【Xin add +1】

Netizen A: 【Tôi chỉ muốn hỏi, cô ta dùng mạng gì mà câu được thái t.ử gia vậy!】

Netizen B: 【Ha ha, chắc có yếu tố huyền học trong đó.】

Netizen A: 【Có lý, để tôi đi đổi avatar giống cô ta!】

Netizen B: 【Đổi avatar +1】

Đọc đến đây.

Bạn thân chọc khuỷu tay tôi, cười:

“Dữu à, hay hai đứa mình cũng đổi theo đi?”

Nhưng khi phóng to avatar ra.

Cô ấy bỗng trở nên nghiêm túc.

“Dữu à… cậu không thấy avatar này quen à?”

“…”

May mà ngày đầu tiên tôi block Tống Thời Việt tôi đã đổi avatar.

Nên bạn thân nghĩ mãi cũng không nhớ ra là của ai.

Cuối cùng bỏ cuộc, quay về ngủ.

Ngược lại là tôi.

Càng nghĩ càng thấy sai sai.

Đang yên đang lành, Tống Thời Việt tìm tôi toàn mạng làm gì?

Lúc trước rõ ràng đã nói tuyệt đối không để người thứ ba biết.

Giờ thì hay rồi… cả trường đều biết!

Tức đến mức tôi lập acc phụ trong đêm đăng hết toàn bộ ảnh cơ bụng của anh.

Thế mà Tống Thời Việt vẫn bình tĩnh không xóa bài.

Ngược lại, ảnh cơ bụng của anh còn hot hơn.

Netizen cay:

【Đúng là thái t.ử gia, gia thế tốt, mặt đẹp, body cũng đỉnh.】

【Rốt cuộc nữ chính là ai vậy?!】

【Câu được hàng xịn như thái t.ử gia cơ mà.】

【Đi, lập team đào info!】

Độ hot của bài đăng ngày càng tăng.

Nếu cứ thế này sớm muộn gì tôi cũng bị đào ra.

Đến lúc đó… thật sự không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Suy đi tính lại.

Tôi quyết định chủ động đi tìm Tống Thời Việt bắt anh xóa bài.

Khi tôi tìm thấy Tống Thời Việt. anh đang chơi bóng trong nhà thi đấu.

Vừa nhìn thấy tôi. anh lập tức ném bóng cho bạn, tươi cười chạy về phía tôi.

Nhìn anh từng bước lại gần tôi chỉ có thể lùi lại từng bước.

Lùi đến khi không còn đường anh ta vẫn tiến.

Tôi vội giơ tay chặn:

“Tống Thời Việt, anh rốt cuộc muốn làm gì?”

“Không phải đã nói chuyện yêu qua mạng sẽ không để người thứ ba biết sao?”

Trong nhà thi đấu quá ồn.

Anh ta nghe không rõ.

Thế là lại cúi sát hơn:

“Em vừa nói gì?”

Không phải tôi mê trai.

Mà là anh đứng quá gần!

Cái eo ch.ó đực tám múi đó còn phập phồng theo nhịp thở.

Ai mà chịu nổi chứ…

Trong lúc hoảng loạn, tôi buột miệng:

“Anh có thể xóa cơ bụng đi không?”

Tống Thời Việt bật cười:

“Bé à, cái này thì không được đâu, anh luyện riêng cho em mà.”

Một tiếng “bé”.

Tôi lập tức tỉnh táo.

“Tống Thời Việt, anh đừng gọi bậy, giờ anh là em rể tôi đấy.”

Anh nhíu mày:

“Anh và Giang Miên Miên chia tay rồi.”

Nghe hai chữ chia tay.

Tôi có chút bất ngờ.

Dù sao mối quan hệ đó cũng mới vài ngày.

Nhưng điều khiến tôi sốc hơn là… anh lại gọi tôi là “bé” nữa.

Tôi thấy buồn nôn thật sự.

“Tống Thời Việt, đừng có làm tôi ghê nữa, có gì nói thẳng, anh đăng bài làm gì?”

Anh thấy tôi khó chịu, lập tức giải thích:

“Anh add WeChat em, em không đồng ý.”

“Đến tìm em, em cũng không thèm để ý.”

“Anh chỉ còn cách này… để em chủ động đến tìm anh.”

Tôi trợn mắt:

“Anh cũng biết đây là hạ sách à? Nói đi, muốn thế nào mới xóa bài?”

“Anh chỉ cảm thấy… mối quan hệ yêu qua mạng của chúng ta kết thúc quá vội.”

“Anh có thể… bắt đầu lại với em không?”

Bắt đầu lại?

Anh bị bệnh à?

Tôi thở ra một hơi, chỉ vào mình:

“Anh muốn yêu tôi?”

“Không hợp đâu.”

“Dù sao tôi ngoại hình bình thường, gu ăn mặc bình thường, trang điểm quá đậm.”

“Quan trọng nhất là thấy đàn ông là lao vào, phẩm hạnh kém.”

Câu vừa dứt.

Biểu cảm trên mặt Tống Thời Việt lập tức cứng đờ.