#TTTG 200 Chương 3

Cập nhật lúc: 30-03-2026
Lượt xem: 0

Buổi tụ tập kết thúc.

Không ít người uống chút rượu.

Giang Miên Miên cũng không ngoại lệ.

Tống Thời Việt chủ động đề nghị đưa cô ta về.

Tôi chỉ có thể mặt dày bám theo.

“Tôi ở gần chỗ Giang Miên Miên, tiện đường cho tôi đi ké nhé.”

Không đợi anh từ chối.

Tôi đã leo lên xe trước.

Mặt Tống Thời Việt tối sầm vì có cái bóng đèn siêu to khổng lồ này.

Trong xe không còn chút không khí mờ ám nào.

Cho đến khi Giang Miên Miên xuống xe.

Anh cũng chỉ dịu dàng nói một câu:

“Hẹn gặp lại.”

Tạm biệt Giang Miên Miên.

Xe lao v.út đi về phía bắc.

Tôi đành nhắc:

“Tống thiếu, cho tôi xuống ở ngã rẽ này là được.”

Anh hoàn toàn không nghe.

Cho đến khi xe chạy lên tận đỉnh núi Bắc Pha mới từ từ dừng lại.

“Xuống xe!”

Giọng anh lạnh đến đáng sợ.

Tôi nhìn đồng hồ đã 11 giờ đêm.

Giờ này phương tiện công cộng cũng ngừng hoạt động rồi.

Một mình tôi trên núi cũng khá nguy hiểm.

Tôi đành cười làm lành:

“Tống thiếu, đêm hôm thế này, bỏ một cô gái lại trên núi… không hay lắm đâu.”

Anh lạnh mặt xuống xe thẳng tay kéo tôi ra khỏi xe.

Tôi còn định giãy giụa chui lại vào.

Nhưng anh đóng sầm cửa.

Suýt kẹp trúng tay tôi.

Anh dựa vào cửa xe, lạnh lùng nói:

“Người yêu qua mạng của tôi… là cô, đúng không.”

Đầu tôi nổ “ầm” một tiếng.

Thấy tôi im lặng, anh nói tiếp:

“Cô cố tình ngăn tôi tiếp xúc với Giang Miên Miên, chẳng qua là sợ chuyện yêu qua mạng bị lộ.”

“Cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ không để người thứ ba biết.”

“Nhưng nếu cô để người thứ ba biết… tôi sẽ khiến cô c.h.ế.t rất khó coi.”

“Còn nữa.”

“Người tôi muốn theo đuổi từ đầu đến cuối… là con gái nhà họ Giang, Giang Miên Miên.”

“Đừng có ảo tưởng gì với tôi.”

Đối diện với sự thẳng thắn của anh.

Tôi cũng chẳng thèm giả vờ nữa.

“Vậy thì Tống thiếu cứ yên tâm.”

“Tôi đảm bảo sẽ không để người thứ ba biết chuyện yêu qua mạng.”

“Tôi cũng đảm bảo không có bất kỳ ảo tưởng gì với anh.”

“Ngược lại.”

“Nếu chuyện yêu qua mạng bị anh nói ra…”

“Tôi cũng sẽ khiến anh c.h.ế.t rất khó coi.”

“Ví dụ như… công khai toàn bộ ảnh cơ bụng của anh.”

Tống Thời Việt nghe xong. nghiến răng đến mức muốn nổ tung.

Có lẽ vì bị Tống Thời Việt ném lên núi, nhiễm lạnh thêm việc hai ngày sau đến kỳ khiến tôi suýt mất nửa cái mạng.

Nằm trên giường suốt ba ngày vẫn chưa đỡ.

Cho nên ngày đầu đi học lại tôi tiều tụy thấy rõ.

Tôi cầm t.h.u.ố.c giảm đau và b.ăn.g v.ệ si.nh đang định về ký túc xá thì vừa hay thấy Tống Thời Việt đứng dưới lầu chờ Giang Miên Miên.

Một tay cầm hoa.

Một tay cầm hộp quà tinh xảo.

Cao hơn mét tám.

Gương mặt đẹp đến mức vô lý.

Cộng thêm đôi chân dài tỉ lệ hoàn hảo.

Thu hút không ít người vây xem.

Người mê trai, người hóng chuyện.

Đám đông ngày càng đông chặn luôn đường tôi về ký túc.

Tôi khó chịu “tch” một tiếng.

Khiến Tống Thời Việt quay đầu.

Vừa thấy tôi trên mặt anh viết đầy hai chữ: chán ghét.

“Giản Dữu, sao cô dai như đỉa vậy?”

“Tôi không hứng thú với cô.”

Chương 3

“Loại con gái như cô, tôi hiểu rõ.”

“Chẳng qua là muốn trèo cao thôi, tìm người khác đi.”

Nghe xong tôi tức đến bật cười.

Nếu không phải sợ lộ chuyện yêu qua mạng thì ai thèm dây dưa với anh!

Nhưng nếu hai bên đều ngầm hiểu không được lộ chuyện này thì tôi còn sợ cái gì nữa.

Thế là tôi lặng lẽ rút một miếng b.ăn.g v.ệ si.nh từ túi ra, đưa cho anh.

“Đã nói loại con gái như tôi anh hiểu rõ.”

“Vậy cái này cho anh dùng nhé?”

“Nhớ kỹ mặt có keo để lên trên, không keo để xuống dưới.”

Động tác tôi nhét miếng b.ăn.g v.ệ si.nh vào tay Tống Thời Việt.

Nhìn từ xa… lại giống như một đôi đang nắm tay nhau.

Chẳng bao lâu sau.

Sau lưng tôi vang lên một giọng cực kỳ ch.ói tai.

Là Giang Miên Miên.

“Giản Dữu, đồ tiện nhân!”

Cô ta giật lấy bó hoa trong tay Tống Thời Việt, ném thẳng vào mặt tôi.

Tôi theo phản xạ giơ tay chắn.

Những chiếc gai trên thân hoa quẹt một đường dài trên tay tôi, rách da rỉ m.á.u.

Nhưng cô ta vẫn chưa hả giận, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng:

“Từ nhỏ đến lớn cái gì tao cũng nhường mày, mày còn thấy chưa đủ à?”

“Bây giờ còn dám cướp bạn trai của tao ngay trước mặt tao?”

“Mày còn biết xấu hổ không vậy?”

Tôi cúi đầu nhìn vết xước trên tay.

Không sâu, chắc vài ngày là lành.

Lại thêm bụng đang khó chịu, tôi chỉ muốn nhanh về ký túc nằm nghỉ..

Ai ngờ Giang Miên Miên ỷ có Tống Thời Việt chống lưng, không chỉ chặn đường tôi, còn càng nói càng quá đáng.

Cô ta nói:

“Mẹ tao lúc nào cũng khuyên tao.”

“Nói mẹ mày mất sớm, mày đáng thương.”

“Theo tao thấy, chính vì mẹ mày mất sớm nên không ai dạy mày liêm sỉ!”

Càng nói càng quá.

Đây chẳng phải tự tìm đ.á.n.h sao?

Tôi ngẩng đầu, cười lạnh một tiếng.

Trở tay tát thẳng một cái vào mặt cô ta.

Tát đến mức cô ta đứng đơ.

Tôi còn định tát thêm cái nữa.

Thì Tống Thời Việt giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi lại.

Anh kéo Giang Miên Miên vào lòng, ánh mắt nhìn tôi đầy hung ý.

Cổ tay tôi bị anh bóp đến đỏ lên.

Nhưng tôi không hề nhượng bộ.

Tôi khinh miệt nhìn anh, lạnh giọng nói:

“Tống thiếu, chuyện nhà họ Giang… anh cũng muốn xen vào?”

“Hay anh hỏi thử cô bạn gái cưng của anh xem… tôi là gì của cô ta?”

Lúc này Tống Thời Việt mới cúi đầu nhìn Giang Miên Miên.

Cô ta rúc trong lòng anh, yếu ớt gọi tôi một tiếng:

“Chị…”

Xung quanh người càng lúc càng đông.

Quản lý ký túc, bảo vệ, cuối cùng là lãnh đạo trường.

Lãnh đạo nhìn cảnh trước mắt, quát lớn:

“Sao lại là hai cô nữa!”

Ngay sau đó.

Chúng tôi bị dẫn thẳng đến phòng làm việc của lãnh đạo.

Trong phòng.

Ông ta vừa đập bàn vừa dậm chân, tức đến phát điên.

“Học kỳ trước đ.á.n.h nhau ở hội trường là hai cô!”

“Lần này đ.á.n.h nhau trước ký túc xá cũng là hai cô!”

“Hai chị em các cô rốt cuộc có thù oán gì lớn thế?”

“Chuyện lần trước tôi đã nương tay rồi.”

“Lần này thế nào cũng phải phê bình toàn trường!”

“Quá đáng!”