#TTTG 200 Chương 1
Chương 1
Tôi vừa đến quán bar.
Tống Thời Việt đã nhắn tin cho tôi.
Anh nói:
【Bé à, tối nay anh phải thức khuya sửa luận văn.】
【Em ngoan nhé, ngủ sớm đi.】
Tôi vẫn ngoan ngoãn trả lời như mọi khi:
【Dạ, chồng.】
【Em ngủ liền đây.】
【Chụt chụt chồng, chồng ngủ ngon.】
Do tôi nhắn tin quá chăm chú, không để ý bậc thềm dưới chân.
Hụt một bước.
Cả người mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.
Đúng lúc đó, Tống Thời Việt đi ngang qua.
Theo vị trí của anh, hoàn toàn có thể đỡ được tôi.
Nhưng anh không làm.
Thậm chí còn lùi lại mấy bước.
Trơ mắt nhìn tôi ngã sấp mặt xuống đất.
Cứ như vậy.
Tống Thời Việt, người vốn đang ở nhà sửa luận văn và tôi, người vốn đang ở nhà ngủ lại gặp nhau… trong quán bar.
…
Tôi vừa định c.h.ử.i.
Ngẩng đầu lên đã nhìn thấy gương mặt mê hoặc lòng người của Tống Thời Việt.
Mấy tháng yêu qua mạng.
Anh không ít lần gửi ảnh cho tôi.
Đi du lịch, tập gym, thậm chí cả lúc tắm.
Nên tôi nhận ra anh ngay lập tức.
Miệng buột ra một câu:
“Chồng~”
Anh khựng lại.
Sau khi phản ứng, anh lạnh mặt nói:
“Loại con gái như cô, tôi gặp nhiều rồi.”
“Đụng một cái cũng thấy ghê tởm.”
“Đừng có bắt chuyện với tôi.”
Nói xong.
Anh vòng qua tôi, bỏ đi.
Tiện chân đá luôn cái túi tôi làm rơi sang một bên.
Tôi đứng sững.
Sự dịu dàng chu đáo đâu mất rồi?
Sao ngoài đời lại lạnh lùng vô tình đến vậy!
Cuối cùng, vẫn là bạn thân tôi đỡ tôi dậy.
Cô ấy hận rèn sắt không thành thép, véo tôi một cái.
“Giản Dữu, cậu điên à?”
“Ai cũng dám câu!”
“Người ta là thái t.ử gia Bắc Kinh Tống Thời Việt đó!”
“Nổi tiếng lạnh m.á.u!”
“Cùng trường với tụi mình đấy!”
“Cậu không biết à?”
Tôi đương nhiên biết Tống Thời Việt là ai.
Nhưng khác khoa nên tôi chưa từng gặp.
Lúc thêm bạn, anh nói tên mình là Tống Thời Việt.
Tôi còn tưởng anh đang bịa tên thôi.
Dù sao… ai yêu qua mạng mà dùng tên thật chứ!
…
Bàn của Tống Thời Việt ngay cạnh chỗ chúng tôi.
Anh vừa ngồi xuống.
Đã có người trêu:
“Anh Việt, chị dâu vẫn chưa chịu ra gặp anh à?”
“Ngày nào anh cũng bỏ tụi em đi tập gym, cơ bụng sắp luyện ra lửa rồi.”
“Chị dâu không ra gặp thì thôi, đến ảnh cũng không chịu lộ, em thấy hơi sai sai đó.”
“Đúng đó anh Việt.”
“Cơ bụng, selfie, chuyển tiền… cái gì anh cũng làm đủ.”
“Không phải dính phải bẫy lừa tình rồi chứ?”
“…”
Tống Thời Việt khẽ nhíu mày, cầm ly rượu trên bàn uống cạn, rồi thản nhiên nói:
“Cô ấy tên Giang Miên Miên, sinh viên năm hai trường mình, khoa báo chí.”
“Giang Miên Miên? Hoa khôi đ.á.n.h nhau của Thanh Đại?”
Tống Thời Việt hơi khó hiểu:
“Hoa khôi đ.á.n.h nhau là gì?”
“Học kỳ trước có hai nữ sinh vì danh hiệu hoa khôi mà đ.á.n.h nhau ngay hội trường.”
“Một người chính là Giang Miên Miên.”
“Nhiều người bình luận rằng cô ta là hoa khôi đ.á.n.h nhau đầu tiên của trường mình.”
Tống Thời Việt nghe xong không giận, ngược lại còn cười nhẹ, giọng mang chút hứng thú:
“Đánh nhau vì danh hiệu hoa khôi?”
Trong mắt anh.
Đối tượng yêu qua mạng của anh là một cô gái ngoan ngoãn, gia giáo, nghe lời.
Đối mặt với nghi vấn đó.
Có người vừa mở diễn đàn trường vừa nói:
“Đúng vậy, lúc đó ầm ĩ lắm, trên forum còn có ảnh nữa.”
“Nếu không bàn đến chuyện khác thì hai cô này đúng là xinh thật.”
Tống Thời Việt nhìn chằm chằm vào ảnh trên diễn đàn một lúc lâu.
Sau đó nâng mắt lên, ánh nhìn xuyên qua khu bàn, rơi thẳng vào người tôi.
Đáy mắt anh thoáng qua một tia mỉa mai:
“Là cô ta?”
“Sao có thể so với Giang Miên Miên?”
“Ngoại hình bình thường, gu ăn mặc bình thường, trang điểm quá đậm.”
“Quan trọng nhất là thấy đàn ông là lao vào, phẩm hạnh quá kém.”
“…”
…
Người yêu qua mạng đã quen mấy tháng.
Lần đầu gặp mặt, đã đ.á.n.h giá về tôi… như sét đ.á.n.h ngang tai.
Lại thêm chuyện tôi từng đ.á.n.h nhau với Giang Miên Miên bị khui ra.
Ánh mắt muốn g.i.ế.c người của Tống Thời Việt gần như không giấu nổi.
Nếu để anh phát hiện tôi còn dùng tên giả lừa anh… thì đúng là toi đời.
Vì vậy.
Tôi quyết định ra tay trước.
Chia tay anh!
…
Tôi co ro trong ghế, lén nhắn tin cho Tống Thời Việt.
【Chồng ơi, em không ngủ được.】
Anh gần như trả lời ngay:
【Sao vậy, bé.】
【Muốn xem cơ bụng.】
Tin nhắn vừa gửi đi.
Có thể thấy rõ bên kia đang nhập…
Kéo dài tận hai phút.
Tống Thời Việt mới trả lời:
【Bé à, mai anh chụp thêm cho em mấy tấm, được không?】
【Nhưng tối nay em không ngủ được.Ủy khuất.jpg】
Thấy anh không nói gì, tôi lập tức dồn ép:
【Chồng, giờ anh không tiện à?】
【Không phải anh nói đang ở nhà viết luận văn sao?】
【Hay là nhà anh còn người khác?】
【Được rồi, em hiểu rồi.】
Chúc hai người hạnh phúc.
Câu cuối còn chưa kịp gửi đi.
Tống Thời Việt đã trả lời hai chữ: 【Tiện.】
Tôi không nhịn được bật “a” một tiếng.
Dù sao lúc này anh đang bị cả đám người vây quanh như sao sáng.
Chụp kiểu gì cho tôi xem?
Tôi tò mò thò đầu nhìn sang bàn bên cạnh.
Tống Thời Việt mặt không biểu cảm.
Bình tĩnh đứng dậy, nói với người bên cạnh:
“Tôi đi vệ sinh chút.”
Không lâu sau.
Anh gửi ảnh qua.
Kèm theo:
【Bé à, hài lòng chưa?】
Tôi phóng to ảnh lên mấy lần.
Vẫn không tìm ra lỗi gì.
Đúng lúc đó, app lại đẩy cho tôi một video hơi có hướng gợi cảm.
Tôi chợt nảy ra ý, liền gửi cho anh.
Tống Thời Việt: 【?】
Tôi: 【Chồng à, em muốn xem kiểu này.】
Khoảng mười phút trôi qua.
Tống Thời Việt vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh.
Rất lâu sau mới nhắn:
【Bé à, cái này anh thật sự không biết làm.】
Thế là tôi bật chế độ làm màu:
【Trước đây em nói gì anh cũng chiều.】
【Vậy là giờ không tiện, đúng không?】
【Quả nhiên, yêu qua mạng phải cẩn thận.】
【Tình cảm ba người, vẫn là quá chật chội.】
【Được rồi, em rút lui.】
Sau đó block + xóa bạn một combo trọn gói.
|
♥️ Bạn muốn đọc thêm nhiều truyện hay, tình cảm, hấp dẫn. Tham gia ngay nhóm truyện để có thể cập nhật những bộ truyện mới siêu siêu hay nha. 👉 Nhóm fb: https://web.facebook.com/groups/941649464978338/ 👉 Nhấn vào đường link nhóm rùi ấn tham gia để trở thành thành viên nhóm. Có những đặc quyền hấp dẫn đang chờ bạn. |