#TTTG 137 Chương 5
10
Công ty muốn mở rộng sang thị trường mới, và bộ phận tôi đang làm việc đã được chọn.
Lãnh đạo gọi tôi vào nói chuyện.
“Trụ sở chính ở tỉnh bên cạnh, cần điều vài người sang đó. Năng lực của cô rất nổi bật, chúng tôi muốn để cô đi.”
“Nhưng sẽ phải rời khỏi nơi này.”
Ông ấy nói thêm:
“Cô cứ suy nghĩ cho kỹ.”
Tôi do dự.
Tỉnh bên cạnh.
Cách nơi này hơn sáu trăm cây số.
Cách Cố Vân Châu hơn sáu trăm cây số.
Buổi tối, tôi nhắc chuyện này với Cố Vân Châu.
Anh đang thái rau, tay vẫn không dừng, chỉ nói một câu:
“Đi đi.”
Tôi sững người.
“Tại sao lại không đi?”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Đây là một cơ hội tốt. Thẩm Tri Dao, em nên đi.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng nhị gì hết.”
Anh đặt dao xuống, lau tay.
“Em nên sống một lần vì chính mình.”
Anh đi tới, nắm lấy tay tôi.
“Mười năm trước em ở lại vì gia đình, kết quả thì sao?”
Giọng anh rất khẽ.
“Cho nên lần này, hãy vì chính em.”
Tôi nhìn vào mắt anh, rồi gật đầu.
Ngày quyết định điều động được ban xuống, tôi thu dọn hành lý.
Cố Vân Châu đưa tôi ra sân bay.
“Đến nơi thì gọi điện cho anh.”
Anh nói.
“Được.”
“Bắt taxi nhớ chụp biển số gửi cho anh.”
“Được.”
“Còn nữa…”
“Biết rồi.”
Tôi bật cười.
“Giáo sư Cố, anh càng ngày càng lắm lời rồi đấy.”
Anh cũng cười, xoa nhẹ mái tóc tôi.
Ngày đầu tiên đến nơi ở mới, tôi bận đến mức chân không chạm đất.
Công ty mới, đồng nghiệp mới, dự án mới.
Tan làm thì trời cũng đã tối.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà, gió lạnh vừa thổi tới liền khiến tôi run lên thật mạnh.
“Thẩm Tri Dao.”
Tôi quay đầu lại.
Cố Vân Châu đang đứng dưới ánh đèn đường. Anh mặc áo dạ màu đen, trên tay còn xách một túi giấy.
Tôi kinh ngạc đến đứng sững tại chỗ.
Anh đi tới, đưa túi giấy cho tôi.
“Hạt dẻ rang đường mới mua, vẫn còn nóng.”
“Anh sao lại…”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Anh đã xin điều chuyển công tác rồi.”
Anh nói nhẹ như không.
“Bên viện nghiên cứu ở đây vừa hay có một dự án đang thiếu người.”
“Đừng nghĩ nhiều, không phải vì em đâu.”
Anh cười bổ sung, vành tai hơi đỏ.
“Là vì sự phát triển của chính anh.”
Tôi nhìn anh, bỗng bật cười.
Cười đến cười đi, nước mắt lại rơi xuống.
Anh lập tức luống cuống.
“Sao lại khóc rồi? Không thích ăn hạt dẻ à? Vậy anh đi mua cái khác…”
Tôi lắc đầu, ôm lấy anh.
“Thích.”
Tôi nói:
“Thích lắm.”
Ngày mở tiệc mừng tôi thăng chức, có rất nhiều người đến.
Đồng nghiệp, lãnh đạo, đối tác.
Cố Vân Châu cũng đến, anh ngồi ở một góc, lặng lẽ nghe tôi phát biểu.
Đến lúc nâng ly, tôi kéo anh đứng dậy.
“Giới thiệu với mọi người một chút.”
Giọng tôi rất vững vàng.
“Đây là bạn trai tôi, Cố Vân Châu.”
Cả bàn im lặng trong chốc lát, ngay sau đó vang lên tiếng vỗ tay và những lời chúc phúc.
“Chị với anh rể đẹp đôi quá!”
“Bao giờ kết hôn thế? Em nhất định phải đi ăn kẹo cưới!”
“Tình yêu thần tiên luôn ấy, ngưỡng mộ quá đi…”
Cố Vân Châu nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt sáng như có sao trong đó.
Anh nâng ly chạm với mọi người, rồi ghé sát tai tôi, thấp giọng nói:
“Thẩm Tri Dao, bây giờ em thật sự rất tốt.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh đang cười.
Một nụ cười đầy tự hào, đầy mãn nguyện, giống như đang nhìn một tác phẩm do chính tay mình nâng niu gìn giữ cuối cùng cũng tỏa sáng.
Tôi cũng bật cười.
Hóa ra, được người khác yêu thương là cảm giác như vậy.
Hóa ra tôi cũng có thể sống rực rỡ đến thế.