#TTTG 137 Chương 3
6
“Người đưa con về…”
Giọng mẹ tôi vang lên trong bóng tối.
“Là Cố Vân Châu đúng không?”
Tôi không quay đầu lại, cũng không nói gì.
Bà bước tới, nắm lấy tay tôi, giọng điệu mềm đi rất nhiều so với lúc nãy.
“Dao Dao, mẹ xin con, đừng nghĩ đến nó nữa.”
Ngón tay tôi cứng đờ.
“Nó bây giờ thế nào, con cũng thấy rồi đấy.”
Bà thở dài.
“Quần áo nó mặc, xe nó đi, nhìn là biết thuộc hạng giàu sang. Con không xứng với nó.”
“Đàn ông đều như vậy cả, qua cơn mới mẻ là chán ngay. Đến lúc đó con biết làm sao? Ba mươi tuổi rồi, bị người ta chơi chán rồi đá, con còn thảm hơn!”
Bà siết chặt tay tôi, móng tay bấm sâu vào da thịt.
“Mẹ là vì tốt cho con.”
Tôi nhìn vào mắt bà, dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt ấy trông chân thành lạ thường.
“Được.”
Tôi nghe thấy chính mình nói.
“Mẹ, con sẽ không tìm anh ấy nữa.”
Nhưng đây là lần cuối cùng.
Lần cuối cùng tôi tin bà.
Đêm đó, màn hình điện thoại sáng lên.
Là một lời mời kết bạn.
Ảnh đại diện là bầu trời sao, biệt danh: Cố.
Tôi nhìn chằm chằm vào chữ “Cố” rất lâu, nhưng không chấp nhận.
Ngày hôm sau đi làm, tôi cố ý tránh tất cả những nơi Cố Vân Châu có thể xuất hiện.
Giữa giờ, hiệu trưởng gọi tôi đến văn phòng.
“Tiểu Thẩm à, giúp tôi mua ít quà mừng đem sang cho chủ nhiệm Hách nhé, nhà ông ấy vừa mới có em bé.”
Ông ta cười híp mắt, xoa xoa tay.
“Lần tới xét chức danh, tôi sẽ đề cử cô lên.”
Lại là muốn sai tôi đi làm việc riêng.
“Hiệu trưởng.”
Tôi nhìn ông ta.
“Bao nhiêu năm nay, mỗi lần xét chức danh hay thăng chức, thầy đều dùng đủ mọi lý do để loại tôi xuống. Chẳng phải chỉ vì bắt nạt tôi không có chỗ dựa sao?”
Sắc mặt ông ta đổi khác.
“Bây giờ lại lấy chuyện này ra làm mồi nhử, thầy còn muốn lừa tôi thế nào nữa?”
Mười mấy năm qua, tôi bị dỗ ngon dỗ ngọt để làm trâu làm ngựa cho lãnh đạo, kết quả thì sao? Đến ba mươi tuổi vẫn chỉ là một giáo viên bình thường.
Một xã hội phải dựa vào quan hệ nhân tình thế thái như thế này, tôi nhìn thấu rồi.
Ông ta ngượng ngùng ngồi xuống.
“Đứa nhỏ này, không đi thì thôi, không đi nữa…”
Tôi không để ý tới ông ta nữa, quay người bỏ đi.
Vừa ra khỏi văn phòng, điện thoại đã rung liên tiếp mấy cái.
Mẹ tôi gửi tới một loạt ảnh và thông tin, toàn là “đối tượng xem mắt chất lượng cao”.
Tôi đảo mắt nhìn qua vài cái, không phải đàn ông tái hôn dẫn theo hai đứa con, thì là người chân tay không tiện cần có người chăm sóc.
Tôi không để ý, trực tiếp vuốt bỏ rồi tắt máy.
Tan làm, tôi cố ý nán lại văn phòng thêm nửa tiếng.
Đợi trời gần tối mới thu dọn đồ đạc rời đi.
Nhưng vừa bước ra khỏi cổng trường, người mà tôi vẫn luôn né tránh, Cố Vân Châu, đang dựa bên xe chờ tôi.
Thấy tôi, anh đứng thẳng dậy rồi đi tới.
“Tại sao không để ý đến tôi?”
Anh hỏi.
“Không muốn để ý, không có lý do gì cả.”
Anh trầm mặc vài giây, bỗng bật cười.
“Thẩm Tri Dao, em đúng là rất có thủ đoạn.”
Tôi vẫn tiếp tục im lặng.
“Được.”
Anh nói.
“Là tôi thua.”
Ánh chiều tà rơi xuống vai anh, kéo cái bóng anh dài thật dài.
“Bất kể là mười năm trước hay bây giờ.”
Anh cúi đầu, nhìn vào mắt tôi.
“Tôi không quên được em.”
Tim tôi hung hăng run lên.
Nhưng những hồi ức lạnh lẽo kia cũng đồng thời trào dâng.
Mười năm trước, sự lạnh nhạt đột ngột của anh, ánh mắt lạnh băng khi nhìn tôi, sự quyết tuyệt lúc rời đi.
“Nhưng nếu tôi nói…”
Tôi nghe thấy giọng mình đang run rẩy.
“Rằng tôi đã sớm quên anh rồi thì sao?”
Ánh mắt anh tối đi một chút.
“Giáo sư Cố.”
Tôi ép mình nói tiếp.
“Chúc anh hạnh phúc.”
Nói xong tôi quay người định đi.
Nhưng cổ tay lại bị anh nắm lấy.
“Tôi không tin!”
Giọng anh khàn đi.
“Rõ ràng tối qua em còn nói em nhớ tôi.”
Rồi anh hôn xuống.
Nụ hôn này rất hung hăng, mang theo cơn giận.
Môi anh ép lên môi tôi, bàn tay giữ lấy gáy tôi.
Tôi không phản kháng, cũng không đáp lại.
Chỉ nhắm mắt mặc anh hôn.
7
Khi anh buông tôi ra, vành mắt đã đỏ bừng.
“Xin lỗi.”
Tôi sững người.
Cố Vân Châu nhìn tôi, giọng khàn đến lợi hại.
“Mười năm trước, tôi không nên đồng ý chia tay. Khi đó tôi quá tức giận, đầu óc nóng lên, cảm thấy mình bị đùa giỡn, lòng tự trọng không chịu nổi.”
Anh giơ tay lau mặt, hít sâu một hơi.
“Đều là lỗi của tôi, làm em phải chờ tôi lâu như vậy.”
“Mười năm nay…”
Anh ngừng lại một chút.
“Tôi chưa từng giây phút nào không nhớ đến em.”
“Cho dù khi đó em… thật sự chỉ là chơi đùa thôi…”
Anh cười khổ.
“Tôi cũng chấp nhận.”
“Bởi vì, tôi yêu em.”
Ba chữ cuối cùng được anh nói rất khẽ, nhưng lại như một nhát búa nện mạnh vào tim tôi.
Phòng tuyến của tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi nhìn vào mắt anh, đôi mắt ấy đang cuộn trào cảm xúc còn mãnh liệt hơn cả mười năm trước, nóng bỏng hơn cả mười năm trước.
Không có hận, không có oán.
Chỉ có nỗi nhớ nhung và đau đớn đã bị dồn nén suốt mười năm.
Tôi nhớ lại chính mình của năm nhất đại học.
Mặc quần áo cũ đã giặt bạc màu, cúi đầu đi đường, nói chuyện nhỏ như tiếng muỗi.
Bạn học trong lớp bàn luận về mẫu điện thoại mới nhất, tôi đến cả tên hãng còn chưa từng nghe qua.
Là Cố Vân Châu.
Anh dẫn tôi tham gia câu lạc bộ, khích lệ tôi lên bục phát biểu, khi tôi bị bạn cùng phòng cô lập thì đứng ra chắn trước mặt tôi.
Anh nói:
“Thẩm Tri Dao, em tốt hơn nhiều so với những gì em tự nghĩ.”
Anh không chỉ là bạn trai.
Anh là người đã kéo tôi ra khỏi vũng bùn.
Là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời xám xịt của tôi.
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt đảo quanh hốc mắt.
Ngay lúc tôi sắp mở miệng…
“Thẩm Tri Dao!”
Tiếng hét the thé xé toạc ánh hoàng hôn.
Mẹ tôi từ bên kia đường lao tới, túm mạnh lấy tôi rồi giơ tay tát thẳng một cái.
“Chát!”
Tiếng bạt tai vang lên giòn chát.
Tôi bị đánh nghiêng đầu sang một bên, gò má nóng rát đau buốt.
Sắc mặt Cố Vân Châu lập tức xanh mét, anh bước lên một bước, che tôi ra sau lưng.
“Con đĩ nhỏ!”
Bà chỉ vào tôi mà chửi.
“Tối qua đã đồng ý đàng hoàng rồi, hôm nay lại còn chạy ra ngoài mất mặt xấu hổ!”
“Tao gửi cho mày bao nhiêu đàn ông mày không vừa ý, nhất định phải trèo cao à? Cũng không tự nhìn xem mày có xứng hay không!”
Tôi ôm lấy bên má, nhìn người phụ nữ đang phát điên trước mắt.
Đây là mẹ tôi.
Người sinh ra tôi, nuôi lớn tôi, cũng là người hết lần này đến lần khác giẫm tôi xuống bùn.
“Mẹ.”
“Chính mẹ cũng không nhìn xem mẹ tìm cho con là hạng người gì sao? Tái hôn dẫn theo hai đứa con, chân tay không tiện, đổi lại là mẹ thì mẹ chấp nhận được không?”
“Trong mắt mẹ…”
Giọng tôi bắt đầu run rẩy.
“Con gái của mẹ tệ hại đến thế sao? Tệ hại đến mức chỉ xứng với loại người như vậy?”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Cố Vân Châu từ phía sau khẽ ôm lấy vai tôi.
Sắc mặt mẹ tôi đổi tới đổi lui, cuối cùng vẫn nghển cổ lên.
“Ít ra người ta còn thật thà! Còn trị được mày!”
Bà chỉ thẳng vào mũi tôi.
“Mười năm trước mày đã đầy bụng tâm cơ rồi! Mới yêu đương một thằng đã vô pháp vô thiên, ngày nào cũng cãi lại tao! Tao tưởng chia rẽ hai đứa thì mày sẽ ngoan ngoãn hơn, ai ngờ mày vẫn đê tiện như thế!”
Không khí bỗng chốc lặng ngắt.
Bàn tay đang ôm vai tôi của Cố Vân Châu siết chặt lại.
“Chia rẽ?”
Giọng anh trầm hẳn xuống, từng chữ như kết thành băng.
Mẹ tôi lập tức chuyển mũi nhọn sang anh, nước bọt văng tung tóe.
“Chính là vì cậu đấy! Con gái tôi từ lúc quen cậu đã bắt đầu không nghe lời tôi nữa!”
“Rõ ràng những năm cậu không có ở đây, tôi bảo nó làm gì là nó làm nấy!”
Cố Vân Châu bước lên một bước.
Khí thế trầm nặng trên người anh toàn bộ tản ra, đè ép đến mức người ta không thở nổi.
“Dì.”
Anh nhìn mẹ tôi, gằn từng chữ một.
“Tôi và Dao Dao, là bị dì chia rẽ?”
Mẹ tôi bị anh nhìn đến mức lùi ra sau nửa bước, môi mấp máy nhưng không nói thành lời.
Cố Vân Châu quay sang nhìn tôi.
Anh nhìn gương mặt đỏ sưng của tôi, nhìn nước mắt trên mặt tôi, nhìn sự sắc sảo và ánh sáng đã bị bào mòn sạch sẽ trong mười năm qua của tôi.
Rồi anh lại nhìn về phía mẹ tôi.
Lần này, ánh mắt anh lạnh như dao.
“Mười năm trước…”
Anh nói.
“Dì đã làm gì?”