#TTTG 137 Chương 4
8
Mẹ tôi không nói gì, đôi môi mím chặt.
Cố Vân Châu nhìn chằm chằm bà vài giây, rồi lấy điện thoại ra gọi mấy cuộc.
“Giúp tôi điều tra cho rõ, mười năm trước là ai đã gửi cho tôi mấy thứ đó. Tôi muốn kẻ tung tin bịa đặt phải ngồi tù mọt gông.”
“Dao Dao, chúng ta đi thôi.”
Anh đưa tay về phía tôi.
Tôi lắc đầu.
“Em phải về nhà giải quyết cho xong mấy chuyện này.”
Tôi nói:
“Đây là chuyện của riêng em.”
Anh im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Được.”
“Nhưng có chuyện gì nhất định phải tìm anh.”
Sau đó anh quay sang mẹ tôi.
“Dì à, đừng động vào cô ấy thêm lần nào nữa. Bạo hành gia đình là phạm pháp, cháu sẽ truy cứu đến cùng.”
Vừa bước chân vào nhà, màn kịch đã lập tức bắt đầu.
Mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa nói.
“Dao Dao, mẹ nuôi con khổ cực biết bao nhiêu… sao con có thể làm mẹ đau lòng như vậy…”
Bố tôi sa sầm mặt mày.
“Hôm nay mày dám đi theo thằng họ Cố đó, tao đánh gãy chân mày!”
Tôi không để ý đến họ, trực tiếp đi vào phòng.
Mở tủ quần áo ra, tôi lấy từng món đồ bỏ vào vali.
Chiếc vali cũ đã dùng mười năm này rất nhỏ, vậy mà nhét hết toàn bộ đồ dùng cá nhân của tôi vào rồi vẫn còn trống một nửa.
Hóa ra trong cái nhà này, tôi chỉ đáng giá ngần ấy thứ.
Bố tôi đuổi vào phòng, thấy tôi đang thu dọn đồ thì lập tức giơ chiếc ghế gỗ bên cạnh lên.
“Mày thử đi xem!”
Tôi quay người lại nhìn ông.
“Bố, bố cứ đánh đi, con sẽ báo công an. Cùng lắm là tiễn bố vào tù ở vài ngày.”
Tay ông khựng giữa không trung.
Tôi quá hiểu ông rồi.
Ra ngoài thì hèn, chỉ dám tác oai tác quái trong nhà.
“Rầm” một tiếng, ông ném mạnh chiếc ghế xuống đất, quay người trở về phòng ngủ chính rồi “sầm” một cái đóng cửa lại.
Trốn tránh vấn đề, từ trước đến nay ông vẫn luôn như vậy.
Mẹ tôi vẫn còn khóc.
“Dao Dao, mẹ đều là vì tốt cho con thôi… đứa nhỏ này sao lại không hiểu chứ…”
“Bà già chết tiệt, im đi!”
Bố tôi đập mạnh vào cửa quát lên.
Mẹ tôi lập tức im bặt, chỉ đứng đó khô khốc lau nước mắt, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi kéo vali ra phòng khách.
“Mười năm đi làm, con đã đưa cho gia đình sáu trăm năm mươi nghìn.”
Tôi nhìn vào mắt bà.
“Tính theo mức nuôi dưỡng thấp nhất, con đã trả hết từ lâu rồi.”
“Cho nên, từ hôm nay trở đi, con chỉ nghe theo chính mình.”
Nói từng chữ một xong, tôi kéo vali đi ra ngoài.
Sau lưng, mẹ tôi gào khóc.
“Thẩm Tri Dao! Có giỏi thì đi luôn đi, đừng quay về nữa!”
Đứng ở cổng khu chung cư, tôi bỗng thấy người nhẹ bẫng.
Như thể cuối cùng cũng trút được gánh nặng đã đeo suốt ba mươi năm.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Vân Châu.
Chuông mới đổ một tiếng, anh đã bắt máy.
“Cố Vân Châu.”
Tôi nói.
“Anh tới đón em được không?”
“Được. Đợi anh, anh đến ngay.”
Trong giọng anh có một niềm vui không sao kìm nén được, như một đứa trẻ vừa được cho kẹo.
Năm phút sau, xe anh dừng dưới lầu.
Anh lao xuống xe, gần như chạy về phía tôi.
Nhưng đến khi chỉ còn cách tôi hai bước, anh lại đột ngột dừng lại.
Anh nhìn tôi, hốc mắt lại đỏ lên.
“Xin lỗi.”
Giọng anh run run.
“Anh đã điều tra rõ cả rồi. Những đoạn ghi chép trò chuyện mười năm trước là giả, mấy kẻ đến gây phiền phức cho em cũng là do mẹ em bỏ tiền thuê… mọi chuyện, anh đều đã tra rõ.”
Anh bước về phía trước một bước rồi lại dừng, như thể không dám chạm vào tôi.
“Là anh ngu ngốc.”
Anh nói.
“Khi đó anh quá tức giận, quá kiêu ngạo, cảm thấy mình bị đùa giỡn… đáng lẽ anh phải tìm em hỏi cho ra lẽ. Đáng lẽ anh nên tin em.”
“Mười năm này…”
Anh hít sâu một hơi.
“Anh thật sự rất hối hận.”
Tôi nhìn anh, người đàn ông tôi đã thích suốt mười năm.
Anh đứng trước mặt tôi, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
“Thẩm Tri Dao.”
Anh nói.
“Em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”
Tôi buông tay khỏi cần kéo vali, bước tới ôm lấy anh.
Cơ thể anh cứng lại trong khoảnh khắc, sau đó liền siết chặt tôi vào lòng.
Rất chặt, rất chặt, như thể muốn khảm tôi vào tận trong thân thể mình.
“Xin lỗi…”
Anh cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi.
“Xin lỗi…”
Tôi lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Đều qua rồi.”
Tôi nói.
Thật sự đã qua rồi.
Những tủi thân, những không cam lòng, những nuối tiếc của mười năm ấy.
Trong cái ôm này, dần dần được buông xuống.
Anh khẽ nói trên đỉnh đầu tôi:
“Lần này, anh sẽ không buông tay nữa.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
9
Tôi từ chối sự hỗ trợ tài chính của Cố Vân Châu.
Dùng chút tiền bản thân tích cóp được, tôi thuê một căn hộ nhỏ.
Cố Vân Châu đi cùng tôi đến ký hợp đồng.
Anh không nói “để anh chăm sóc em”, cũng không nói “anh nuôi em”.
Anh biết tôi cần điều gì.
Lúc tôi đưa chìa khóa dự phòng cho anh, đầu ngón tay anh khẽ chạm vào lòng bàn tay tôi.
“À đúng rồi.”
Anh khựng lại một chút.
“Anh đã giúp em đặt lịch với bác sĩ tâm lý. Bắt đầu từ tuần sau, mỗi tuần một lần.”
Tôi hơi khó hiểu, ngẩng đầu nhìn anh.
“Không phải anh nghĩ em có bệnh.”
Anh lập tức giải thích.
“Mà là anh thấy… em cần có người để trò chuyện. Kiểu chuyên nghiệp ấy.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Dưới sự giới thiệu của Cố Vân Châu, tôi dựa vào chính mình để giành được công việc mới.
Ngày vào làm, nhân sự nói:
“Mặc dù giáo sư Cố rất tiến cử cô, nhưng chúng tôi đã xem hồ sơ của cô rồi, quả thực rất xuất sắc.”
Ba tháng chuyển chính thức.
Nửa năm sau, tôi được thăng làm tổ trưởng.
Khi bảng lương được gửi xuống, tôi nhìn con số trên đó mà ngẩn người thật lâu.
Cuối cùng, tôi cũng không còn là Thẩm Tri Dao mỗi tháng chỉ kiếm năm ngàn, rồi còn phải nộp hết lên nữa.
Tan làm, tôi ghé trung tâm thương mại mua một chiếc áo khoác tử tế.
Lớn đến ngần này rồi, đây là lần đầu tiên tôi mặc một món đồ năm chữ số.
Tôi còn mua cho Cố Vân Châu một chiếc cà vạt.
Màu xanh đậm, có hoa văn chìm, cảm giác rất hợp với anh.
Buổi tối anh đến ăn cơm, tôi đưa cà vạt cho anh.
Anh nhận lấy, nhìn rất lâu.
“Dao Dao, anh rất thích, cảm ơn em.”
Anh ngẩng đầu lên, mắt sáng lấp lánh.
“Cảm ơn gì chứ…”
Tôi hơi ngượng ngùng.
Anh cười rồi kéo tôi vào lòng.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông.
Là một số lạ.
Tôi bấm ghi âm rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng mẹ tôi, còn mang theo tiếng nức nở.
“Dao Dao, mẹ biết sai rồi… con về đi, mẹ nhớ con…”
Sau đó là giọng bố tôi.
Ông ở không xa đó, ác ý chửi bới.
“Cút đi! Khóc lóc có ích gì?”
“Thẩm Tri Dao! Mày không về, bọn tao sẽ đến công ty mày làm loạn! Để cho tất cả mọi người biết mày là đứa con gái bất hiếu!”
Đợi họ nói xong, tôi mới lên tiếng.
“Những lời vừa rồi tôi đều đã ghi âm lại. Hai người dám làm loạn một lần, tôi sẽ gửi toàn bộ đoạn ghi âm này vào tất cả các nhóm họ hàng, rồi tung lên mạng.”
Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.
“Còn nữa.”
Tôi tiếp tục.
“Bằng chứng vu khống từ mười năm trước, Cố Vân Châu vẫn giữ lại hết. Hai người muốn ngồi tù thì cứ việc đến.”
Cuộc gọi bị cúp.
Sau đó, họ không gọi tới nữa.