#TTTG 125 Chương 1

Cập nhật lúc: 20-03-2026
Lượt xem: 204

Đi công tác hai mươi ngày, tôi gọi video cho con gái, con bé lúc nào cũng bảo “không sao ạ”.

Giây phút về đến nhà đẩy cửa bước vào, tôi sững sờ.

Con gái tám tuổi của tôi đang để một cái đầ/ u tr/ ọc lóc, thu mình trong góc tường không dám nhìn tôi.

“Ai làm chuyện này?” Giọng tôi run bần bật.

Con gái khóc nức nở:

“Cô Vương bảo tóc con dài quá ảnh hưởng đến học tập, không c/ ắt thì không cho vào lớp…”

Tôi ôm chặt con gái, đôi bàn tay run rẩy.

Ngày hôm sau, tôi cầm tông đơ xông vào trường.

Hiệu trưởng chặn tôi lại:

“Phụ huynh, có chuyện gì thì bình tĩnh nói.”

Tôi gạt ông ta ra, đi thẳng đến văn phòng của cô giáo đó:

“Hôm nay, tôi sẽ để cô nếm trải cảm giác của con gái tôi.”

1

Chìa khóa cắm vào ổ, xoay nhẹ. Cửa mở.

Mùi vị gia đình quen thuộc ập đến. Tôi đặt vali xuống, gọi một tiếng:

“Đóa Đóa, bố về rồi đây.”

Không có tiếng trả lời.

Rèm cửa phòng khách đang kéo, ánh sáng rất tối.

Động tác thay giày của tôi khựng lại. Quá yên tĩnh.

Vợ tôi hôm nay đi làm, nhưng con gái Đóa Đóa đáng lẽ phải ở nhà.

Trước khi về tôi còn gọi điện, con bé bảo đang xem tivi cơ mà.

Tôi đi về phía phòng khách, lòng trào lên cảm giác bất an.

Rồi tôi nhìn thấy con bé.

Con gái tôi, Đóa Đóa của tôi, đang co rúm trong góc kẹt giữa ghế sofa và bức tường.

Một cái bóng nhỏ bé, cuộn tròn.

Con bé không nhìn tôi, mà vùi mặt vào đầu gối.

Thứ chói mắt nhất chính là cái đầu của con bé.

Một cái đầu trọc lóc. Lớp da đầu xanh xám dưới ánh sáng lờ mờ trông thật nhức mắt.

Mái tóc đen dài mềm mại trước đây đã biến mất. Không còn lấy một sợi.

Đầu óc tôi vang lên một tiếng “uỳnh”, trống rỗng hoàn toàn.

Chìa khóa xe trong tay rơi xuống sàn, phát ra tiếng động lanh lảnh.

“Đóa Đóa?” Tôi bước lại gần, giọng nói run rẩy.

Bả vai con bé run lên, tiếng khóc không kìm nén được nữa, thoát ra từ giữa hai cánh tay.

Tôi cúi người xuống, muốn chạm vào con, nhưng tay đưa ra được một nửa lại dừng lại.

Tôi sợ làm con bé hoảng hồn.

“Đóa Đóa, nhìn bố này.”

Con bé chậm rãi ngẩng đầu. Một khuôn mặt nhỏ đầy vết nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu và sưng húp, đôi môi run rẩy.

Con bé không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, mà nhìn xuống ngực áo tôi.

“Bố… bố ơi…” Con bé khóc nấc lên.

“Đầu… ai làm?” Giọng tôi run bần bật, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng.

Má0 nóng dồn hết lên đỉnh đầu, lỗ tai chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

“Cô… cô Vương…” Đóa Đóa khóc to hơn, “Cô bảo… tóc con dài quá, ảnh hưởng… ảnh hưởng học tập… Cô bảo… không cắt… thì không cho học nữa…”

Cô Vương.

Trong đầu tôi hiện ra gương mặt của một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.

Giáo viên chủ nhiệm của Đóa Đóa. Họ Vương.

Tôi từng gặp trong buổi họp phụ huynh, cô ta trang điểm tinh xảo, nói năng thong thả nhẹ nhàng.

Tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay đ/ âm s/ âu vào thịt.

“Cô ta dùng cái gì cắt?”

“Tông đơ… loại ở tiệm cắt tóc ấy ạ…”

Đóa Đóa khóc nói, “Ngay tại… ngay tại văn phòng… rất nhiều thầy cô đều nhìn…”

Văn phòng. Tông đơ. Các thầy cô giáo khác đứng nhìn.

Một hình ảnh n/ ổ tun/ g trong đầu tôi.

Con gái tôi, một bé gái tá8/ m tu/ i, bị người ta ấ/ n ngồi trên ghế, tiếng tông đơ rè rè vang lên trên đầu,

tóc từng lọn từng lọn rơi xuống, xung quanh là những thầy cô giáo mà con bé đáng lẽ phải tôn kính nhất.

Tôi ôm chầm lấy con. Cơ thể nhỏ bé của con bé run rẩy trong lòng tôi như một chiếc lá trước gió.

Tôi cảm nhận được nước mắt con thấm ướt sơ mi mình, vừa lạnh vừa nóng.

Tay tôi cũng run. Không phải vì sợ, mà là vì phẫn nộ.

Một cơn giận dữ như muốn thiê/ u xư/ơn/ g cố/ t thành tro bụi.

“Không sao rồi, Đóa Đóa. Không sao rồi.”

Tôi vỗ về lưng con, “Bố về rồi đây. Bố sẽ giải quyết cho con.”

Con bé khóc rất lâu trong lòng tôi, khóc đến khi ngủ thiếp đi.

Tôi bế con về phòng ngủ nhỏ, đắp chăn cẩn thận.

Ngay cả khi đã ngủ, đôi lông mày của con bé vẫn nhíu chặt, khóe mắt vẫn còn vương lệ.

Tôi bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Phòng khách bừa bộn. Vali vẫn đổ nằm lăn lóc ở cửa.

Tôi chẳng thèm quan tâm. Tôi bước vào nhà vệ sinh, mở tủ chứa đồ.

Ngăn dưới cùng có đặt một chiếc hộp. Đó là bộ dụng cụ tông đơ tôi dùng để tự cắt tóc trước khi kết hôn.

Tôi lấy chiếc tông đơ điện màu đen ra, nhấn công tắc.

Rè rè rè.

Chiếc tông đơ phát ra tiếng gầm rú trầm đục trong căn phòng yên tĩnh.

Tôi nhìn mình trong gương. Đôi mắt vằn tia má0. Khuôn mặt đó, vừa lạ lẫm vừa hung dữ.

Tôi tắt tông đơ.

Cô Vương.

Tôi lấy điện thoại ra, tìm trong nhóm lớp.

Tìm thấy ảnh đại diện của cô Vương.

Đó là một bức ảnh nghệ thuật được chỉnh sửa kỹ càng, cô ta để mái tóc xoăn sóng lớn, cười hiền hậu và đầy tri thức.

Tôi mỉm cười.

Ánh sáng màn hình điện thoại chiếu rọi lên chiếc tông đơ lạnh lẽo trong tay tôi.

2

Cả đêm không ngủ.

Đóa Đóa ngủ không yên giấc, thi thoảng lại nấc lên một tiếng, miệng kêu “đừng mà”.

Tôi canh bên giường con, lau mồ hôi lạnh trên trán con, hết lần này đến lần khác vuốt ve cái đầu trọc lóc của con.

Cảm giác đó như dùng giấy nhám chà xát vào trái tim tôi.

Nửa đêm về sáng, cuối cùng con bé cũng ngủ sâu.

Tôi quay lại phòng khách, ngồi trong bóng tối.

Sau khi cơn thủy triều phẫn nộ rút đi, thứ để lại là những hòn đá lạnh lẽo và cứng rắn. Tôi bắt đầu suy tính.

Tôi mở điện thoại, tìm thấy We/ Chat của cô Vương.

Trang cá nhân của cô ta mở công khai cho phụ huynh. Tôi xem từng tin một.

Dòng trạng thái mới nhất là đăng chiều hôm qua.

Một tấm ảnh tự sướng, bối cảnh là một salon tóc cao cấp.

Mái tóc xoăn thương hiệu của cô ta vừa mới được chăm sóc, bóng mượt rạng rỡ.

Dòng chú thích là: “Phụ nữ thì phải đối tốt với bản thân một chút.

Liệu trình chăm sóc quý, xong.”

Bên dưới là một đống phụ huynh vào thả tim và nịnh nọt.

“Cô Vương xinh quá, khí chất thật đấy.”

“Cô Vương vất vả rồi, bận rộn mà vẫn chú ý giữ hình tượng, thật là tấm gương cho chúng tôi học tập.”

Tôi chằm chằm nhìn vào bức ảnh đó.

Cô ta chăm chút nâng niu mái tóc mình, nhưng lại dùng cách th/ ô b/ ạo nhất hủy hoại mái tóc của con gái tôi.

Con gái tôi mới chỉ t8/ ám tu/ i.

Ngón tay tôi dùng lực đến mức trắng bệch.

Tôi tiếp tục lướt xuống. Thấy được nhiều hơn.

Những bài báo giáo dục cô ta chia sẻ có tiêu đề là:

“Bàn về tầm quan trọng của ý thức kỷ luật đối với trẻ em”,

“Không có quy củ, không thành vuông tròn”,

“Thầy nghiêm mới có trò giỏi: Yêu cho roi cho vọt”.

Toàn là lời rác rưởi.

Tôi tắt điện thoại. Kế hoạch đã hình thành trong đầu. Nó đơn giản, trực diện và công bằng.

Thứ tôi cần không phải là lời xin lỗi. Xin lỗi là thứ rẻ rẫy nhất trên đời.

Thứ tôi cần là cô ta phải nếm trải cảm giác tương tự.

Tôi đi ra ban công, lục tìm trong hộp dụng cụ. Tìm thấy rồi.

Một con dao cạo thủ công nhỏ nhắn nhưng sắc lẹm, loại dùng để cạo râu.

Tôi còn tìm thấy một viên đá mài.

Cả rạng sáng hôm đó, tôi ngồi ở phòng khách, dùng viên đá mài mài từng chút một lưỡi d/ ao mỏng manh ấy.

Xoẹt, xoẹt, xoẹt.