#TTTG 120 Chương 8
13
Lục Thừa Hiên bị nghẹn họng, sau đó lạnh lùng cười một tiếng.
“Được, tôi nhận.”
Hắn quay sang nhìn Giang Dữ: “Nhóc con, cậu có biết cậu là cái gì không?”
“Cậu chỉ là một quân cờ cô ấy dùng để chọc tức tôi mỗi khi hai chúng tôi cãi nhau thôi.”
Lục Thừa Hiên nhấn mạnh từng chữ: “Cậu chỉ là một công cụ, dùng xong là vứt. Cậu tưởng cô ấy thực sự thích cậu sao? Cô ấy chỉ dùng cậu để trả thù tôi thôi.”
Giang Dữ nhìn hắn, im lặng vài giây rồi mới mở lời.
“Thì sao nào?”
Lục Thừa Hiên sững người.
Giọng Giang Dữ rất bình thản: “Dù tôi có là quân cờ, là đạo cụ, hay là công cụ để chị ấy trả thù anh đi chăng nữa. Đó cũng là vì anh làm không tốt, mới tạo cơ hội cho tôi xuất hiện.”
Sắc mặt Lục Thừa Hiên thay đổi.
Giang Dữ nhìn thẳng vào hắn, gằn từng chữ: “Một kẻ đến vợ mình còn không chăm sóc tốt, thì có tư cách gì đứng đây nói tôi là quân cờ?”
Mặt Lục Thừa Hiên đỏ bừng lên vì giận.
“Mẹ kiếp, mày nói cái gì?”
“Tôi nói sự thật.”
Giang Dữ không hề lùi bước, trái lại còn tiến lên một bước.
Lục Thừa Hiên giơ tay định đẩy cậu ấy, tôi liền bước tới chắn ở giữa.
“Đủ rồi.”
Cả hai người đồng thời dừng lại.
Tôi nhìn Lục Thừa Hiên, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”
Hắn hít một hơi thật sâu, đưa bó hoa cho tôi: “Anh đến đón em về nhà.”
Tôi nhìn bó hoa hồng phấn sến súa đến mức khó tả kia, bỗng thấy thật nực cười.
“Lục Thừa Hiên, anh quên mất tôi ghét nhất màu gì rồi sao?”
Hắn ngẩn người ra.
“Tôi ghét nhất là màu hồng.”
“Trước đây anh mua đồ tặng tôi đều nhớ để tránh màu hồng ra. Tôi đoán chắc là cô người yêu nhỏ của anh rất thích màu này, nên nhất thời anh chưa kịp chuyển đổi tư duy nhỉ?”
Tay Lục Thừa Hiên khựng lại giữa không trung, không lời nào phản bác.
“Đến cả xin lỗi mà anh cũng chẳng có chút thành ý nào, dựa vào đâu mà anh nghĩ mình có tư cách để cứu vãn tôi?”
Tôi nhìn hắn: “Lục Thừa Hiên, anh quá đề cao bản thân mình rồi đấy.”
Lục Thừa Hiên đứng chôn chân tại chỗ, mặt mũi hết xanh lại trắng.
Tôi quay người đi ra ngoài.
Giang Dữ lườm Lục Thừa Hiên một cái cháy mặt, rồi nhanh chóng đuổi theo tôi.
Lục Thừa Hiên hét lên từ phía sau: “Thẩm Niệm! Anh yêu em, người anh yêu nhất là em!”
Tôi không nhịn được mà mắng một câu: “Vãi thật.”
Đúng là đồ diễn viên.
Hắn đang tự diễn phim tâm lý sướt mướt của những thập niên 90 đấy à.
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, càng chạy nhanh hơn.
Chỉ sợ người khác biết kẻ đang gào thét kia là đang gọi mình.
14
Buổi tối, Giang Dữ đưa tôi về căn hộ, nhưng tôi không cho cậu ấy lên lầu.
Giang Dữ hôm nay đặc biệt bám người, cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi mãi không buông.
“Chị Thẩm Niệm, em có thể hỏi chị một câu được không?”
“Ừ?”
Cậu ấy suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Chị thật sự chỉ coi em là một công cụ thôi sao?”
Tôi nghiêm túc nhìn cậu ấy.
“Giang Dữ, ngay từ đầu chị đã biết em muốn gì, và chị muốn gì chắc em cũng rõ.”
Giang Dữ định giải thích nhưng bị tôi ngắt lời:
“Như vậy rất tốt, đôi bên đều có lợi, chị rất hài lòng.”
Cậu ấy cụp mắt xuống, vẻ mặt có chút tủi thân.
“Nhưng mà em động lòng thật rồi, chị Thẩm Niệm. Chị không giống với những người khác, ở bên chị em thực sự thấy hạnh phúc.”
Tôi nâng mặt cậu ấy lên, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
“Nếu chị là em, hai mươi bốn tuổi, vừa mới ra đời mà có người sẵn sàng dùng tài nguyên và các mối quan hệ để trải đường cho mình, lại còn giúp mình giải quyết rắc rối mà không cầu đáp trả, chị cũng sẽ động lòng thôi.”
“Thế nhưng Giang Dữ này, chị đã ba mươi tuổi rồi. Em có thể mang lại gì cho chị đây? Tình yêu, hay là sự cuồng nhiệt?”
“Những thứ đó chị đều đã trải qua rồi. Có lẽ chị vẫn sẽ cần đến chúng, nhưng chúng không phải là thứ thiết yếu trong cuộc sống của chị nữa.”
Giang Dữ ngây người nhìn tôi.
Có lẽ cậu ấy không ngờ tôi lại nói thẳng thừng đến mức này.
Một lúc sau, cậu ấy điều chỉnh lại cảm xúc rồi nói: “Vậy chị có sẵn lòng tiếp tục với em không? Em có thể chờ, chờ đến khi chị thực sự thích em.”
Tôi mỉm cười.
“Hy vọng là em có đủ kiên nhẫn đó.”
15
Những ngày sau đó trôi qua rất nhanh.
Tôi thu thập bằng chứng, tiếp tục chuẩn bị hồ sơ ly hôn.
Lục Thừa Hiên còn liên lạc với tôi vài lần, đều là mấy lời nhảm nhí vô nghĩa, tôi dứt khoát lờ đi.
Giang Dữ vẫn vậy, rủ tôi đi ăn, đi xem triển lãm, thỉnh thoảng lại sang nhà tôi ngồi chơi.
Chúng tôi không ai nhắc lại cuộc trò chuyện đêm đó, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng có vài thứ đã thay đổi.
Giang Dữ nắm tay tôi chặt hơn, mỗi lần ôm cũng lâu hơn và quyến luyến hơn.
Tôi giả vờ như không phát hiện ra.
Ngay khi tôi vừa liên lạc xong với luật sư để chuẩn bị khởi tố ly hôn, Lục Thừa Hiên lại chủ động tìm đến cửa.