#TTTG 120 Chương 7

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 0

Giang Dữ đáp: “Nó nhát người lạ nên trốn mất rồi.”

Tôi giả vờ tiếc nuối: “Thế là tôi đi công cốc rồi.”

Giang Dữ chú tâm nhìn tôi hai giây rồi cúi đầu xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Tôi không né.

Nụ hôn ấy rất nhẹ nhàng, giống như đang thăm dò, lại giống như đang xác nhận điều gì đó.

Môi Giang Dữ ấm áp, mang theo một chút vị ngọt thanh của kẹo vải.

Tôi ôm chặt lấy eo cậu ấy, nhưng lại gọi dừng ngay vào khoảnh khắc mấu chốt.

“Giang Dữ, chị vẫn chưa ly hôn.”

Giang Dữ thở hắt ra một hơi, khẽ hôn lên trán tôi một cái.

“Em chờ chị.”

Kể từ ngày đó, Giang Dữ đã  được đặc quyền lên lầu cùng tôi.

Nhiều lúc tôi mang việc về nhà làm, tôi bận việc của mìnhcậu ấy chơi việc của cậu ấy.

Thỉnh thoảng hai đứa cùng nấu cơm, cậu ấy thái rau, tôi xào nấu, rồi quấn quýt đút cho nhau ăn. Giang Dữ lúc nào cũng chỉ ăn được hai miếng là lại sán lại gần để hôn tôi.

Trông hệt như một cặp đôi đang trong giai đoạn mặn nồng.

Có lần cơm đang nấu dở, Giang Dữ đột nhiên ôm lấy tôi từ phía sau, tựa cằm lên vai tôi.

“Gì thế?”

Cậu ấy bảo: “Chỉ là bỗng nhiên muốn ôm chị thôi.”

Tôi ngẩn người một lát, rồi lại tiếp tục động tác xào nấu trên tay.

“Chị Thẩm Niệm.”

“Ơi?”

“Chị  thích em không?”

Động tác trên tay tôi khựng lại.

Tôi không trả lời.

Cậu ấy cũng không giục, cứ thế ôm tôi và chờ đợi câu trả lời.

“Tất nhiên rồi, em vừa trẻ trung lại vừa hiểu chuyện mà.”

Đôi tay đang ôm eo tôi bỗng siết chặt lại.

“Ý em không phải kiểu thích này.”

“Chị Thẩm Niệm, sau khi chị ly hôn, chị  thể cân nhắc chuyện ở bên em không? Ý em là ở bên nhau một cách đường đường chính chính ấy.”

“Em thật sự thích chị.”

Tôi nửa đùa nửa thật nói: “Miệng ngọt thế, hay là tôi giao dự án chụp ảnh quảng cáo cho cô nàng tiểu hoa đang nổi mới nhận cho em nhé?”

Giang Dữ buông tay ra, xoay người tôi lạinhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chị đừng lúc nào cũng lấy công việc ra để lấp l.i.ế.m em như thế, em đang nghiêm túc mà.”

“Em thừa nhận lúc đầu tiếp cận chị là  ý đồ, nhưng bây giờ suy nghĩ của em đã khác rồi.”

Tôi mím môi không nói gì, giả bộ đang suy nghĩ.

“Để đến lúc đó rồi tính.”

12

Tối thứ Sáu, Giang Dữ đến công ty đón tôi tan làm.

Chúng tôi đã hẹn nhau đi ăn ở một nhà hàng mới mở.

Đồng nghiệp đều biết Giang Dữ là nhiếp ảnh gia trẻ mà tôi đang nâng đỡ, họ chỉ nghĩ chúng tôi hợp tác vì lợi ích công việc nên cũng không thấy  lời ra tiếng vào gì.

Vừa bước ra khỏi cửa công ty, tôi đã thấy Lục Thừa Hiên đang đứng dưới bậc thềm.

Anh ta mặc một bộ vest màu xám đậm, tóc tai chải chuốt gọn gàng, trên tay còn cầm một bó hồng phấn trông sến sẩm vô cùng.

Hơn một tháng không gặp, anh ta lại  vẻ tiều tụy đi trông thấy.

Anh ta cứ trì hoãn mãi chuyện ly hôn.

Mỗi lần gọi điện, anh ta chỉ giả vờ hỏi han mấy câu sáo rỗng, hễ cứ nhắc đến ly hôn là lại lật mặt mắng mỏ.

Hôm nay chẳng biết dây thần kinh nào chập mạch mà lại chạy đến tận công ty phát điên.

Lục Thừa Hiên thấy tôi định bước lại gần, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy Giang Dữ đang đi bên cạnh.

Bước chân của anh ta khựng lại ngay tức khắc.

Ba người đứng chôn chân tại chỗ, không ai nói lời nào.

Cuối cùng vẫn là Lục Thừa Hiên mở lời trước.

“Niệm Niệm, anh đến đón em tan làm.”

Anh ta liếc nhìn Giang Dữ: “Vị này là?”

Tôi bực bội đáp: “Anh đến đây làm gì?”

Sắc mặt Lục Thừa Hiên sa sầm xuống, rồi gượng gạo nở một nụ cười giả tạo.

Anh ta nhìn Giang Dữ, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt: “Cậu chính là gã nhiếp ảnh gia dạo gần đây hay bám lấy vợ tôi đấy à?”

Thảo nào anh ta lại vội vàng đến tìm tôi như vậy.

Hóa ra là đã điều tra được chút tin tức gì đó.

Giang Dữ nhìn anh ta, ánh mắt bình thản: “Tôi tên Giang Dữ.”

“Tôi biết cậu là ai.”

Lục Thừa Hiên tiến lại gần hai bước, đứng đối diện với Giang Dữ.

Chỉ tiếc là anh ta không cao bằng Giang Dữ nên khí thế  phần lép vế hẳn.

“Một gã chụp ảnh, mới tốt nghiệp chưa lâu, nhận mấy việc lặt vặt sống qua ngày. Để  miếng ăn mà cũng phải bám gót phú bà suốt ngày cơ à?”

Nắm đ.ấ.m của Giang Dữ siết chặt lại nhưng cậu ấy vẫn cố kìm chế.

Tôi lên tiếng: “Lục Thừa Hiên, anh quá đáng rồi đấy.”

Anh ta quay sang nhìn tôi, nụ cười càng thêm vẻ khó coi.

“Niệm Niệm, bao nhiêu ngày không gặp, anh đến đón em tan làm mà em không nhận lòng tốt thì thôi, lại còn bênh vực thằng nhóc này sao?”

“Nó chỉ là một thằng trai bao chuyên nghiệp thôi, em đừng  để nó lừa.”

Các đồng nghiệp đi ngang qua đều tò mò liếc nhìn. Vì e ngại ảnh hưởng đến tôi, Giang Dữ đã phải rất nỗ lực để không lao vào đ.ấ.m người.

Tôi không giận, cũng chẳng buồn.

Trong lòng chỉ trào dâng một sự chán ghét tột cùng.

“Lục Thừa Hiên, anh không  tư cách để đ.á.n.h giá bạn của tôi.”

Tôi thì vẫn thản nhiên, nhưng Lục Thừa Hiên lại lộ rõ vẻ suy sụp vì thấy mất mặt.

“Có chuyện gì thì về nhà nói, giữa chốn đông người thế này mà cô lại đi bảo vệ một kẻ ngoài cuộc sao.”

Lục Thừa Hiên định dùng lại chiêu cũ. Hắn tưởng rằng ở nơi công cộng, tôi sẽ vì nể mặt mũi mà phải cúi đầu như lần trước.

Nhưng bàn tính của hắn lần này sai bét rồi.

Sau một thời gian bình tâm lạitôi đã hoàn toàn không còn thiết tha gì cuộc hôn nhân này, càng chẳng sợ người khác biết chuyện mình sắp ly hôn.

“Lúc trước chính anh nói muốn huề nhau, giờ anh còn gì mà không hài lòng nữa?”