#TTTG 120 Chương 1
Tôi ngoại tình rồi, mà lại còn do chính chồng tôi chủ động yêu cầu.
Khởi đầu là do anh ta lăng nhăng bên ngoài nhưng lại nhất quyết không chịu ly hôn. Anh ta còn bao biện rằng những mối quan hệ mập mờ ngoài hôn nhân có thể giúp giải tỏa áp lực.
“Anh có thể chấp nhận việc em tìm người khác, chúng ta coi như huề nhau, rồi bắt đầu lại từ đầu.”
Mới đầu, ngày nào tôi cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Sau đó, công ty tôi có một nhiếp ảnh gia tạm thời chuyển đến.
Anh ta cao mét tám mươi lăm, vai rộng chân dài, thân hình chuẩn như người mẫu nam.
Lúc này tôi mới phát hiện ra.
Những lời Lục Thừa Hiên nói cũng không phải là không có lý.
1
Tôi là Giám đốc sáng tạo của một công ty quảng cáo.
Tôi đã luôn nghĩ rằng mình có một sự nghiệp thành đạt và một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Tôi và Lục Thừa Hiên yêu nhau năm năm, kết hôn ba năm. Đi cùng nhau từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường cho đến lúc ra ngoài xã hội, anh ta luôn tỏ ra là người chu đáo và dịu dàng.
Đến mức khi tận mắt nhìn thấy những dòng tin nhắn mập mờ của anh ta với người khác, tôi vẫn còn tự mình tìm đủ mọi lý do để bào chữa cho anh ta.
[Anh Hiên, em rất thích sợi dây chuyền hôm qua. Nhưng em vẫn muốn anh ở bên cạnh em hơn.]
Lúc đó Lục Thừa Hiên đang dùng máy tính của tôi để xử lý công việc. Nhân lúc anh ta ra phòng khách rót nước, anh ta đã quên thoát tài khoản WeChat.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, ngón tay lơ lửng trên bàn di chuột, mãi mà không dám hạ xuống.
WeChat của Lục Thừa Hiên lại hiện lên một tin nhắn mới, tên danh bạ hiển thị là “Lý tổng giám”.
Đầu óc tôi trở nên hỗn loạn.
Đợi đến khi Lục Thừa Hiên bưng ly nước đưa đến tận miệng tôi, tôi mới ngước lên nhìn vào mắt anh ta.
“Lý tổng giám là người mới đến công ty anh à?”
Không khí trong phòng bỗng chốc đông đặc lại.
Kết hôn ba năm, tôi thuộc lòng từng biểu cảm trên khuôn mặt Lục Thừa Hiên.
Khi vui vẻ, lông mày bên phải của anh ta sẽ nhếch lên trước. Khi mệt mỏi, anh ta sẽ vô thức xoa gáy.
Còn khi nói dối, yết hầu của anh ta sẽ khẽ động đậy, y hệt như lúc này.
“Đúng vậy…”
Trên màn hình, khung đối thoại lại nhảy lên một tin nhắn mới.
Lần này, đối phương gửi đến một tấm ảnh tắm vô cùng táo bạo và lộ liễu.
Điều khiến tôi không ngờ tới là sắc mặt Lục Thừa Hiên thay đổi rất nhanh, từ bối rối chuyển sang thản nhiên.
“Anh và cô ta không có gì cả, chỉ là thỉnh thoảng nói chuyện phiếm lúc buồn chán thôi.”
“Cô ta chỉ là một cô gái trẻ, chẳng hiểu chuyện gì, thích tìm cảm giác lạ thôi mà.”
Anh ta quỳ xuống trước mặt tôi, định nắm lấy tay tôi nhưng tôi đã kịp né tránh.
Nhìn người đàn ông trước mắt, tôi bỗng cảm thấy anh ta thật xa lạ.
“Tìm cảm giác lạ? Đây rõ ràng là ngoại tình!”
Lục Thừa Hiên nhíu mày, trong ánh mắt thậm chí còn lộ ra một tia không hài lòng.
“Đừng có vội gán tội cho anh, chỉ là nhắn tin thôi, chúng anh đã xảy ra chuyện gì đâu.”
Sau hai ngày chiến tranh lạnh, tôi đã tìm thấy lịch sử đặt phòng khách sạn giữa anh ta và cô gái đó trong điện thoại.
Bằng chứng rành rành, lòng tôi nguội lạnh như tro tàn.
Không thể chịu đựng nổi sự tuyệt vọng khi bị người mình yêu thương phản bội, tôi đã đề nghị ly hôn.
Lục Thừa Hiên quỳ sụp xuống đất cầu xin tôi tha thứ.
“Chúng ta đã bên nhau bao nhiêu năm như vậy, sao em có thể từ bỏ dễ dàng thế?”
“Chẳng lẽ chúng ta không đang rất hạnh phúc sao? Cho dù anh có dây dưa với người phụ nữ khác thì anh cũng chưa từng đối xử tệ bạc với em.”
“Anh hứa sẽ không liên lạc với cô ta nữa, chúng ta lại quay về như trước kia có được không em?”
2
Sau đêm đó, Lục Thừa Hiên lấy cớ đi công tác để trốn tránh ra ngoài.
Tôi ngồi thẫn thờ bên giường một mình rất lâu.
Rèm cửa không kéo, bầu trời ngoài cửa sổ cứ thế chuyển từ sáng sang tối, rồi lại từ tối sang sáng.
Một tuần sau, tôi đứng lên cân và phát hiện mình đã sụt mất bốn ký.
Người phụ nữ trong gương có hốc mắt trũng sâu, làn da xám xịt, trông như già đi tận năm tuổi.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương một hồi lâu, sau đó cầm điện thoại lên nhắn cho Lục Thừa Hiên: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Đối phương trả lời ngay lập tức: [Được.]
Tối hôm đó anh ta vội vã từ nơi khác trở về, còn mua hoa và tự tay vào bếp nấu cơm.
Trên bàn bày toàn những món tôi thích ăn.
“Niệm Niệm, anh biết anh sai rồi.”
Lục Thừa Hiên ngồi đối diện tôi, vẻ mặt đầy chân thành: “Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh…”
Tôi ngắt lời anh ta: “Ly hôn đi.”
Anh ta hít một hơi thật sâu: “Anh sẽ không đồng ý ly hôn đâu. Em cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
Tôi im lặng.
“Anh đã cho cô ta nghỉ việc rồi. Sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa, anh hứa đấy.”
“Nghỉ việc rồi?”
“Đúng vậy. Anh đã đưa cho cô ta một khoản tiền, cô ta cũng biết điều nên chắc chắn sẽ không xuất hiện nữa đâu. Từ giờ chúng ta hãy sống thật tốt nhé.”
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên cảm thấy muốn cười.
Cho nghỉ việc.
Đưa tiền.
Đuổi đi.
Người phụ nữ đó trong miệng anh ta giống như một món đồ đã qua sử dụng, chỉ cần xử lý xong là xong.
Vấn đề đã được giải quyết, cuộc sống vẫn tiếp diễn, mọi thứ lại quay về quỹ đạo cũ.
“Anh nghĩ vấn đề nằm ở cô ta sao?”
Lục Thừa Hiên ngẩn ra một lúc: “Nếu không thì sao?”
“Anh tưởng anh đuổi cô ta đi là chuyện này có thể lật trang sao?”
Biểu cảm trên mặt anh ta cứng đờ lại.
“Vậy em muốn thế nào?”