#TTTG 101 Chương 6

Cập nhật lúc: 17-03-2026
Lượt xem: 0

Sau đó—

trước ánh nhìn của tất cả mọi người—

tôi đứng yên ở cửa siêu thị.

Chờ cảnh sát.

Dấu tay đỏ rực trên mặt.

Khóe môi còn vết máu.

Ánh mắt lạnh đến tận xương.

Cảnh sát tới rất nhanh.

Sau khi lấy lời khai và xem camera từ nhiều góc khác nhau trước cửa siêu thị—

mọi chuyện lập tức rõ ràng.

Trong video ghi rõ:

Lâm Vy Vy tự mình hét lên rồi ngã vào góc lan can.

Tôi từ đầu đến cuối đứng nguyên tại chỗ.

Khi cô ta ngã, tôi còn vô thức muốn đưa tay kéo lại nhưng không hề chạm vào cô ta.

Ngược lại còn bị cô ta đẩy một cái.

Còn cảnh Tần Hạo lao tới tát tôi—

camera quay rõ đến từng khung hình.

Chứng cứ quá rõ ràng.

Cảnh sát ghi biên bản xong, bảo tôi đi bệnh viện kiểm tra thương tích.

Bên phía Tần Hạo, cảnh sát cũng liên hệ bệnh viện để xác minh tình hình.

Tôi từ chối lời đề nghị đưa đi của cảnh sát.

Tự bắt taxi đến bệnh viện gần nhất.

Kết quả giám định thương tích:

Tụ máu phần mềm má trái.

Chấn động não nhẹ.

Cầm tờ kết quả trên tay, tôi gọi cho luật sư Chu.

Tôi chỉ nói hai câu.

“Luật sư Chu, tôi vừa bị người ta hành hung trước đám đông.”

“Tôi có giấy giám định thương tích và video camera. Người đánh tôi là chồng cũ Tần Hạo. Nguyên nhân là vợ hiện tại của anh ta, Lâm Vy Vy, tự diễn cảnh sảy thai để vu oan cho tôi.”

“Tôi muốn truy cứu đến cùng.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Giọng luật sư Chu không nghe ra cảm xúc.

“Tôi hiểu rồi.”

“Vân tiểu thư, chuyện này cứ giao cho tôi xử lý.”

“Cô nghỉ ngơi cho tốt.”

Những ngày sau đó—

mọi thứ lại yên ắng.

Tần Hạo không liên lạc với tôi.

Như thể bốc hơi khỏi thế gian.

Một tuần sau.

Một trang tin tài chính địa phương đăng một bản tin ngắn:

“Hạo Thiên Technology gặp trở ngại trong vòng gọi vốn. Nguyên nhân nghi do người kiểm soát thực tế – Tần Hạo – vướng vào vụ hành hung nghiêm trọng, khiến nhà đầu tư mất niềm tin.”

Bản tin rất ngắn.

Không có chi tiết.

Nhưng sức sát thương cực lớn.

Không lâu sau—

chiếc điện thoại cũ của tôi (chỉ có mẹ và vài bạn học cũ biết số này) nhận được một tin nhắn lạ.

Chỉ có ba chữ:

“Hài lòng chưa?”

Tôi xóa tin nhắn.

Chặn luôn số đó.

Hài lòng?

Chuyện này… mới chỉ bắt đầu thôi.

Vài ngày sau, luật sư Chu nói cho tôi biết:

Đứa bé của Lâm Vy Vy không giữ được.

Tần Hạo lúc này rối như tơ vò.

Một bên phải dỗ dành Lâm Vy Vy vừa sảy thai.

Một bên chạy khắp nơi dập lửa để cứu vòng gọi vốn.

Anh ta từng thử liên hệ với tôi để “hòa giải”.

Nhưng toàn bộ phương thức liên lạc của tôi đều đã đổi.

Anh ta…

không thể tìm thấy tôi nữa.

“Vân tiểu thư, phần tài sản từ các quỹ tín thác và trái phiếu ở nước ngoài mà cô thừa kế đã hoàn tất bàn giao. Khoản tiền tương ứng cũng đã được chuyển vào tài khoản bảo mật của cô.”

Luật sư Chu báo cáo qua điện thoại.

“Ngoài ra, về khoản vốn then chốt mà công ty Hạo Thiên Technology của Tần Hạo đang tìm kiếm… chúng tôi đã điều tra rõ. Nhà đầu tư dẫn đầu là Hồng Thịnh Capital.”

Hồng Thịnh Capital.

Tôi biết quỹ đầu tư mạo hiểm này. Thực lực rất mạnh.

“Luật sư Chu.”

Tôi nhìn ra những tòa nhà chọc trời ngoài cửa sổ.

“Giúp tôi hẹn gặp người phụ trách của Hồng Thịnh Capital, ông Lý Minh Vũ.”

“Dùng danh nghĩa… Hoa Thịnh Investment.”

“Bảo ông ta rằng chúng ta… đột nhiên có chút hứng thú với dự án Hạo Thiên Technology.”

“Hoa Thịnh Investment” là một trong những công ty vỏ bọc offshore mà luật sư Chu đăng ký tại quần đảo Cayman dưới danh nghĩa của tôi.

Cấu trúc sở hữu cực kỳ phức tạp, nhiều tầng ẩn danh.

Hiện tại toàn bộ đều do đội ngũ của ông vận hành thay.

“Được, Vân tiểu thư.”

Vài ngày sau.

Trong một phòng riêng của câu lạc bộ tư nhân cao cấp.

Tôi mặc bộ suit màu kem cắt may tinh tế, trang điểm nhẹ nhàng, vừa đủ che đi vết đỏ mờ trên má trái vẫn chưa tan hẳn.

Tóc được búi gọn phía sau, để lộ chiếc cổ thon dài.

Ngồi đối diện tôi là Lý Minh Vũ, người phụ trách Hồng Thịnh Capital, khoảng bốn mươi tuổi, ánh mắt sắc sảo, phong thái khôn khéo.

“Lý tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”

Tôi đưa tay ra bắt.

Giọng nói bình tĩnh.

Khoảng thời gian học tập điên cuồng cộng với những buổi huấn luyện cấp tốc của luật sư Chu ít nhất cũng giúp tôi diễn tròn vai.

“Vân tổng quá lời rồi.”

Lý Minh Vũ bắt tay tôi, ánh mắt vừa dò xét vừa tò mò.

Rõ ràng ông ta rất hứng thú với quỹ đầu tư bí ẩn “Hoa Thịnh” đột nhiên xuất hiện… cùng vị nữ tổng giám đốc trẻ tuổi trước mặt.

“Không biết lần này Vân tổng muốn trao đổi về dự án nào?”

“Nghe nói gần đây Lý tổng đang đánh giá khá kỹ Hạo Thiên Technology?”

Tôi nâng tách trà, thổi nhẹ.

Lý Minh Vũ nhướng mày, mỉm cười.

“Vân tổng nắm thông tin rất nhanh.”

“Hạo Thiên Technology có nền tảng công nghệ khá tốt trong lĩnh vực AI an ninh. Tần Hạo cũng là người có tham vọng.”

“Chúng tôi đã trao đổi bước đầu khá thuận lợi.”

“Công nghệ tốt. Người sáng lập cũng có tham vọng.”

Tôi gật đầu.

Đặt tách trà xuống.

Ngẩng mắt nhìn ông ta.

Giọng vẫn bình thản.

“Vậy Lý tổng có biết không… ngay tuần trước, vị Tần tổng ‘có tham vọng’ này vì bê bối đời tư đã đánh bị thương vợ cũ trước đám đông, lại còn để mặc vợ hiện tại vu khống vợ cũ cố ý gây thương tích dẫn tới sảy thai.”

“Chuyện đã ầm ĩ đến mức… ủy ban đầu tư của quý công ty cũng phải họp khẩn rồi, đúng không?”

Nụ cười trên mặt Lý Minh Vũ nhạt đi.

Ánh mắt trở nên sắc bén.

“Có vẻ Vân tổng… cũng rất hiểu tình hình nội bộ của chúng tôi.”

“Tôi chỉ quan tâm tới Lý tổng thôi.”

Tôi khẽ mỉm cười.

“Đầu tư thực chất là đầu tư vào con người và đội ngũ.”

“Công nghệ có thể bắt kịp. Thị trường có thể thay đổi.”

“Nhưng phẩm chất của người sáng lập, tầm nhìn, khả năng kiểm soát cảm xúc… đặc biệt là cách họ đối mặt với khủng hoảng, thường quyết định doanh nghiệp đi được bao xa.”

“Lý tổng là nhà đầu tư kỳ cựu, chắc chắn hiểu rõ.”

“Với một người đàn ông phẩm hạnh cá nhân tệ hại như vậy, gặp chuyện chỉ biết dùng bạo lực và trốn tránh trách nhiệm… liệu có đáng để Hồng Thịnh đặt cược lớn?”

“Hiện tại anh ta gọi vốn thất bại, áp lực cực lớn, tâm lý cực kỳ bất ổn.”

“Nếu khoản tiền này rót vào, một khi anh ta mất kiểm soát vì vấn đề cá nhân… rủi ro của Hồng Thịnh e là không nhỏ.”

Tôi dừng lại một chút.

Nhìn sắc mặt đang biến đổi của Lý Minh Vũ.

Rồi tiếp tục tung thêm một quân bài.