#TTTG 101 Chương 4
“Vân tiểu thư, tôi biết chuyện này đến quá đột ngột, rất khó tin.”
Luật sư Chu gật đầu, tỏ ý thấu hiểu.
“Việc cô cần làm lúc này là đi cùng tôi về văn phòng luật, ký vài giấy xác nhận, đồng thời cung cấp bản sao chứng minh nhân dân, sổ hộ khẩu và các giấy tờ liên quan. Chúng tôi sẽ lập tức khởi động thủ tục thừa kế.”
Ông dừng một chút rồi nói tiếp:
“Khối di sản này liên quan đến tài sản ở nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới, bao gồm cổ phần công ty niêm yết, bất động sản, quỹ đầu tư, quỹ tín thác… Thủ tục sẽ vô cùng phức tạp, có thể mất vài tháng, thậm chí lâu hơn mới hoàn tất việc bàn giao và sang tên từng phần. Nhưng cô yên tâm, chúng tôi sẽ đảm bảo mọi thứ đều hợp pháp và đúng quy trình.”
Nói đến đây, giọng ông rõ ràng nặng hơn mấy phần:
“Ngoài ra, tôi buộc phải nhắc lại một lần nữa. Trước khi toàn bộ tài sản dưới tên cô hoàn tất bàn giao, cô nhất định phải giữ bí mật.”
“Chồng cũ của cô, anh Tần Hạo, theo những gì chúng tôi tìm hiểu, công ty của anh ta gần đây đang tìm kiếm một khoản đầu tư then chốt. Hiện tại anh ta vẫn chưa biết tình hình của cô. Một khi tin tức lộ ra, rất có thể sẽ kéo theo những phiền phức không cần thiết.”
Tần Hạo.
Ngay cả anh ta mà luật sư Chu cũng đã điều tra rõ ràng.
Lồng ngực tôi thắt mạnh một cái. Cảm giác nhục nhã khi bị anh ta đuổi ra khỏi nhà tối hôm qua lại dâng lên, lạnh buốt như lưỡi dao cạo qua tim.
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại.
“Luật sư Chu, tôi cần phải làm gì?”
“Trước tiên, cô cần một nơi ở tuyệt đối an toàn, cùng với một tài khoản ngân hàng đáng tin cậy.”
Ông nói rất rành mạch.
“Tôi sẽ sắp xếp người xử lý chuyện này. Ngoài ra, tốt nhất cô nên đổi một phương thức liên lạc mới, chỉ giữ liên hệ một đầu mối với chúng tôi.”
“Trước khi việc sang tên tài sản hoàn tất, cô cứ âm thầm hành động, càng kín tiếng càng tốt, tránh gây chú ý.”
Nói rồi, ông đưa cho tôi một chiếc điện thoại hoàn toàn mới. Trong máy chỉ lưu sẵn một số.
“Đây là điện thoại mã hóa, bên trong có số liên lạc khẩn cấp của tôi. Có chuyện gì, cô có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”
Tôi nhận lấy chiếc điện thoại lạnh ngắt ấy, cảm giác như đang cầm trên tay một chiếc hộp Pandora.
“Được.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
“Bắt đầu đi.”
Những ngày sau đó giống hệt như một giấc mơ vừa lộng lẫy vừa hoang đường.
Hiệu suất làm việc của luật sư Chu cao đến đáng sợ.
Ngay chiều hôm ấy, tôi đã chuyển vào một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, an ninh nghiêm ngặt đến mức gần như không có kẽ hở. Căn hộ được thuê tạm dưới danh nghĩa văn phòng luật, kín đáo mà xa hoa, tầm nhìn cực đẹp.
Đứng trước bức tường kính sát đất, tôi có thể nhìn thấy gần nửa thành phố đang rực sáng dưới chân mình.
Tôi đổi số điện thoại đã dùng suốt bảy năm, chỉ giữ lại chiếc điện thoại mã hóa kia và chiếc điện thoại cũ để liên lạc sinh hoạt cơ bản.
Luật sư Chu còn sắp xếp cho tôi một đội ngũ cố vấn tài chính chuyên nghiệp cùng một tổ an ninh đi kèm, lấy danh nghĩa là dịch vụ hỗ trợ trọn gói cho việc thừa kế.
Việc đầu tiên tôi làm là chuyển cho mẹ một khoản tiền lớn.
Dùng tài khoản bảo mật mới mà luật sư Chu mở giúp tôi, thông qua đường chuyển khoản xuyên biên giới phức tạp đến mức gần như không thể lần ra nguồn gốc.
Tôi chỉ nói với mẹ rằng mình vừa nhận được một dự án lớn, đây là khoản tạm ứng.
Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi vừa khóc vừa cười, dặn đi dặn lại rằng tôi nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt.
Sau đó là những ngày chờ đợi lê thê cùng núi giấy tờ dày đặc.
Đội ngũ của luật sư Chu gần như lo hết mọi việc.
Còn tôi chỉ cần ký tên mình lên những văn bản cần thiết.
Vân Tô.
Nhìn những con số khổng lồ đến mức phi thực tế trên từng tờ giấy, cảm xúc của tôi dần thay đổi từ chấn động, bất an, rồi tê dại, cuối cùng hóa thành một thứ bình tĩnh kỳ lạ.
Số tiền đó không phải của tôi.
Là một người thần bí trao cho tôi.
Nó giống như một ngọn núi vàng từ trên trời rơi xuống, nặng đến mức đè lên vai tôi không thở nổi. Nhưng vào lúc này, đó cũng là chỗ dựa duy nhất của tôi.
Tôi đăng ký các khóa học trực tuyến về quản lý tài chính và quản trị doanh nghiệp, bắt đầu học ngày học đêm.
Tôi cần biết phải quản lý số tiền này thế nào.
Ít nhất, tôi phải nắm được những kiến thức cơ bản nhất, không thể để mình trở thành một con rối bị người khác giật dây.
Ngày qua ngày, tôi sống như một cái bóng vô hình trong thành phố này.
Đứng sau cửa kính nhìn dòng xe cộ bên dưới, tôi thường nghĩ, giờ này Tần Hạo đang làm gì?
Đang đưa Lâm Vy Vy đi chọn đồ sơ sinh?
Hay đang ngồi trên bàn rượu, hăng hái nói về những vụ làm ăn lớn của anh ta?
Nhưng sự yên lặng ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Chiều hôm đó, tôi đội mũ, đeo khẩu trang, xuống siêu thị gần khu căn hộ mua ít trái cây.
Vừa thanh toán xong đi ra ngoài, tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc mà chói tai đến khó chịu.
“Ôi chao, đây chẳng phải chị Vân sao?”
Cả người tôi cứng lại.
Tôi quay đầu nhìn sang.
Lâm Vy Vy đang khoác tay một cô gái ăn mặc thời thượng, đứng cách đó vài bước.
Cô ta mặc váy bầu rộng, bụng đã lộ rõ, trên mặt là vẻ đắc ý và khinh miệt chẳng buồn che giấu.
“Vy Vy, ai thế?” cô gái bên cạnh tò mò hỏi.
“Là người tớ từng kể với cậu đấy.”
Lâm Vy Vy cố tình nâng cao giọng, như sợ người xung quanh không nghe rõ.
“Vợ cũ của chồng tớ.”
“Loại ly hôn rồi còn mặt dày bám không chịu đi, cuối cùng bị đuổi thẳng cổ ra ngoài đó.”
Mấy vị khách xung quanh lập tức quay đầu nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ tò mò xen lẫn hóng chuyện.
Tôi siết chặt túi đồ trong tay, các đầu ngón tay trắng bệch.
Tôi định đi, nhưng Lâm Vy Vy lại bước nhanh tới chắn ngay trước mặt.
“Chị Vân, cũng đi chợ à?”
Cô ta từ trên xuống dưới đánh giá tôi, ánh mắt lướt qua chiếc áo thun và quần jeans đơn giản trên người tôi.
“Nghe nói chị về quê rồi cơ mà? Xem ra sống cũng chẳng khá hơn là bao.”
“Cũng phải thôi, không bằng cấp, không năng lực, ngoài làm osin thì còn làm được gì nữa?”
Cô gái bên cạnh lập tức che miệng cười.
Tôi nhìn gương mặt trẻ trung xinh đẹp của cô ta, nhìn cái bụng đã nhô lên kia.
Một ngọn lửa giận lạnh buốt bốc thẳng lên đầu.