#TTTG 101 Chương 5

Cập nhật lúc: 17-03-2026
Lượt xem: 0

Đứa bé trong bụng cô ta chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự tan vỡ của cuộc hôn nhân của tôi, là huy chương chiến thắng mà cô ta đeo trên người để sỉ nhục tôi.

“Tránh ra.”

Giọng tôi lạnh tanh.

“Vội gì chứ?”

Lâm Vy Vy không những không lùi mà còn tiến thêm một bước, cố tình ưỡn cái bụng ra.

“Chị Vân, nói ra em còn phải cảm ơn chị đấy.”

“Anh Hạo nói rồi, nếu không phải chị chiếm chỗ bao năm như thế, anh ấy cũng chẳng gặp được em.”

“Bây giờ anh Hạo cưng em lắm. Căn nhà kia anh ấy nói, đợi em sinh con trai xong sẽ sang tên cho em.”

Cô ta vừa khoe khoang vừa nhìn tôi, ánh mắt độc như kim tẩm thuốc.

“Thật à?”

Tôi nhìn cô ta, bỗng khẽ cong môi.

“Vậy thì cô tốt nhất nên cầu cho mình sinh ra đúng là con trai.”

Sắc mặt Lâm Vy Vy lập tức thay đổi.

“Chị có ý gì? Chị đang nguyền rủa con tôi à?”

“Không có ý gì cả.”

Tôi đáp rất thản nhiên.

“Tôi chỉ là đang nhắc cô thôi. Tần Hạo là kiểu người chỉ thích những thứ còn có giá trị sử dụng.”

“Bây giờ con trai có giá trị, nhưng đến ngày không còn giá trị nữa thì kết cục thế nào… ai mà biết được.”

“Chị…”

Lâm Vy Vy bị tôi đâm trúng chỗ đau, tức đến mức mặt trắng bệch. Cô ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Vân Tô! Đồ đàn bà không đẻ nổi! Bị đuổi ra khỏi nhà là đáng đời! Chị ghen tị với tôi!”

Giọng cô ta the thé chói tai.

Người xung quanh càng lúc càng đông, thậm chí đã có người rút điện thoại ra quay.

Tôi không muốn dây dưa với cô ta thêm nữa, nghiêng người định bước đi.

Không ngờ đúng lúc ấy, Lâm Vy Vy đột nhiên hét lên một tiếng.

“A! Bụng tôi!”

Cô ta ôm bụng, mặt tái mét trong nháy mắt, cả người ngã nhào sang bên cạnh.

Thân người va mạnh vào góc lan can kim loại trước cửa siêu thị.

“Vy Vy!”

Cô bạn đi cùng hốt hoảng lao tới đỡ.

“Đau quá! Bụng tôi đau quá!”

Lâm Vy Vy nằm dưới đất, cuộn người lại, vẻ mặt đau đớn đến méo mó.

“Là cô ta! Là cô ta đẩy tôi!”

“Vân Tô đẩy tôi! Cô ta muốn hại chết con tôi!”

Cô ta vừa chỉ vào tôi vừa gào khóc đến khản giọng.

Máu đỏ tươi nhanh chóng lan ra từ dưới người cô ta, thấm ướt chiếc váy bầu màu nhạt, chói mắt đến rùng mình.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Trong nháy mắt, vô số ánh mắt dồn cả lên người tôi.

Kinh ngạc.

Nghi ngờ.

Chỉ trích.

Và lạnh đến mức khiến sống lưng tôi tê dại.

“Tôi không hề làm vậy!”

Tôi lập tức lên tiếng, tim chìm thẳng xuống đáy.

Tôi đã trúng kế.

Cô ta cố ý!

“Chính là cô ta đẩy Vy Vy! Tôi tận mắt thấy!”

Bạn của Lâm Vy Vy chỉ thẳng vào tôi, hét lên.

“Đồ đàn bà độc ác! Tự mình không sinh được con nên muốn hại chết con của Vy Vy!”

“Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!”

“Gọi xe cứu thương!”

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes màu đen phóng tới, phanh gấp bên lề đường.

Tần Hạo mặt mày tái xanh lao xuống xe, xô đám đông ra.

“Vy Vy!”

Nhìn thấy Lâm Vy Vy đang nằm dưới đất, máu loang ra dưới người, mắt anh ta lập tức đỏ lên.

Anh ta nhào tới ôm cô ta vào lòng.

Khi quay đầu nhìn thấy tôi đứng bên cạnh, ánh mắt ấy hung dữ như muốn xé nát người.

“Vân Tô! Con đàn bà độc ác!”

Anh ta gầm lên như con thú bị chọc giận, bật dậy lao thẳng về phía tôi.

Tôi muốn lùi lại.

Nhưng cơ thể như bị đóng cứng.

Anh ta xông đến trước mặt tôi, giơ tay lên, mang theo tiếng gió, tát thẳng xuống mặt tôi.

Khoảnh khắc ấy—

thời gian như đông cứng.

Tôi không né.

Chỉ ngay trước khi cái tát rơi xuống, lạnh lùng nhìn anh ta và nói rõ ràng hai chữ:

“Anh dám.”

Có lẽ sự lạnh lẽo xa lạ trong hai chữ ấy…

Hoặc ánh mắt quyết liệt chưa từng có của tôi…

Bàn tay Tần Hạo khựng lại giữa không trung, chỉ còn cách mặt tôi vài centimet.

“Anh Hạo… đau quá… con của chúng ta…”

Lâm Vy Vy nằm dưới đất, ôm bụng gào khóc đau đớn.

Tiếng kêu thảm thiết ấy lập tức kéo lý trí của Tần Hạo trở lại.

Sự do dự trong mắt anh ta bị cơn phẫn nộ nuốt chửng.

“Con khốn!”

Bàn tay đang khựng lại kia rơi xuống mạnh hơn, tàn nhẫn hơn.

“Bốp!”

Tiếng tát giòn vang vang lên giữa đám đông ồn ào, nghe đặc biệt chói tai.

Nửa bên mặt tôi lập tức bỏng rát, tai ù đi.

Cú đánh mạnh đến mức khiến tôi loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng đập mạnh vào cửa kính lạnh ngắt của siêu thị.

Xung quanh vang lên tiếng kinh hô.

Ánh đèn điện thoại quay video lóe sáng khắp nơi.

Tần Hạo thậm chí không nhìn tôi thêm lần nào.

Anh ta cúi xuống bế Lâm Vy Vy lên, hoảng hốt chạy về phía xe.

“Vy Vy đừng sợ! Anh đưa em đến bệnh viện! Con sẽ không sao đâu!”

Lâm Vy Vy nằm trong lòng anh ta, mặt trắng bệch, mắt nhắm lại.

Nhưng đúng lúc Tần Hạo bế cô ta lên—

cô ta khẽ nghiêng đầu.

Nhìn về phía tôi.

Khóe miệng lén lút nhếch lên.

Một nụ cười cực kỳ kín đáo… nhưng đầy đắc ý.

Ánh mắt ấy chứa đầy sự độc ác của kẻ chiến thắng.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa.

Tần Hạo bế Lâm Vy Vy lên xe của mình, phóng đi như bay.

Bạn cô ta cũng hoảng loạn chạy theo.

Đám đông dần tản ra.

Chỉ còn lại tôi.

Và vài người vẫn đứng lại chỉ trỏ bàn tán.

“Nhìn hiền vậy mà tâm địa độc thật…”

“Tự mình không sinh được con nên ghen ghét người khác.”

“Bị đánh cũng đáng… tôi mà là chồng cô ta tôi cũng đánh…”

Những lời bàn tán không lớn nhưng đủ lọt vào tai.

Mặt tôi bỏng rát.

Trái tim thì lạnh như băng.

Tôi đứng thẳng lại, lau vết máu nơi khóe miệng.

Đầu lưỡi nếm được vị tanh như gỉ sắt.

Tôi không khóc.

Một giọt nước mắt cũng không.

Chỉ lấy chiếc điện thoại cũ ra.

Màn hình đã nứt một vết.

Tôi mở nhật ký cuộc gọi.

Bấm 110.

“Alô, 110 phải không?”

Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Tôi muốn báo án.”

“Địa điểm là… trước cửa siêu thị.”

“Tôi vừa bị người khác hành hung trước đám đông. Đối phương đã rời khỏi hiện trường.”

“Có nhân chứng và camera giám sát.”

“Ngoài ra, đối phương còn vu khống tôi cố ý làm bị thương một phụ nữ mang thai.”

“Tôi yêu cầu cảnh sát vào cuộc điều tra, trả lại sự trong sạch cho tôi.”

Cúp máy.

Tôi đi đến cửa siêu thị, nói với người bảo vệ đang rõ ràng bị dọa sợ:

“Cảnh sát sắp tới. Phiền anh giữ lại toàn bộ camera trước cửa vừa rồi.”

“Đó là bằng chứng quan trọng.”