#TTTG 84 Chương 6
Lúc này, Dịch Phong nắm lấy tay tôi.
Hôn lễ kết thúc trong sự trọn vẹn.
*****
Gió biển thổi nhẹ qua bãi cát, mang theo mùi mặn quen thuộc của đại dương. Khi hôn lễ kết thúc, mọi người dần tản ra, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ đều đặn phía xa. Tôi đứng trên bãi cát rất lâu, nhìn mặt biển lấp lánh dưới ánh nắng chiều, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bình yên mà trước đây tôi chưa từng có.
Có lẽ chính bản thân tôi cũng không ngờ rằng mình lại có thể đi đến ngày hôm nay.
Đã từng có một thời gian rất dài, tôi tưởng rằng cuộc đời mình sẽ mãi mãi bị nhốt trong những ký ức đau đớn ấy. Một người đàn ông tôi từng yêu suốt hơn mười năm, một cuộc hôn nhân mà tôi đã đặt vào đó tất cả niềm tin, cuối cùng lại biến thành vết thương sâu nhất trong cuộc đời.
Nhưng khi đứng ở đây, giữa ánh nắng và gió biển, tôi chợt nhận ra rằng những chuyện đã qua rốt cuộc cũng chỉ còn là quá khứ.
Thời gian thật sự có thể cuốn trôi rất nhiều thứ.
Có những nỗi đau từng khiến người ta tưởng như không thể sống tiếp, nhưng rồi một ngày nào đó khi quay đầu nhìn lại, chúng lại trở nên xa xôi đến mức gần như không còn cảm giác nữa.
Dịch Phong bước đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi chiếc áo mỏng.
“Đứng ngẩn ra đây làm gì thế?”
Tôi quay đầu nhìn anh, khẽ cười.
“Chỉ là đang nghĩ… nếu vài năm trước có người nói với em rằng sau này em sẽ tổ chức hôn lễ ở đây, em chắc chắn sẽ không tin.”
Dịch Phong nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.
“Vì khi đó em vẫn còn nghĩ rằng cả đời này chỉ có một người.”
Tôi không phủ nhận.
Đúng vậy.
Đã từng có một khoảng thời gian, tôi tin rằng tình yêu của mình là duy nhất, là thứ không thể thay thế.
Nhưng cuộc đời lại dạy cho tôi một bài học rất rõ ràng.
Không phải ai bước vào cuộc đời ta cũng sẽ ở lại đến cuối cùng.
Có người xuất hiện chỉ để khiến ta trưởng thành.
Có người xuất hiện để dạy ta cách buông bỏ.
Còn có người, chỉ đến sau tất cả những đổ vỡ, rồi lặng lẽ ở lại bên cạnh ta.
Dịch Phong chính là người như vậy.
Anh không xuất hiện trong những năm tháng tôi yêu Thẩm Trạch Ngôn đến mù quáng, cũng không xuất hiện khi tôi đau khổ nhất. Anh đến vào lúc tôi đã học được cách tự đứng vững, học được cách sống cho bản thân mình.
Có lẽ vì vậy, tình cảm giữa chúng tôi không còn là thứ nồng nhiệt đến mù quáng như trước kia, mà là một sự bình yên rất thật.
Giống như biển trước mặt.
Không cần ồn ào, cũng không cần phô trương.
Chỉ cần đứng ở đó, người ta đã cảm thấy an tâm.
Dịch Phong nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng nói:
“Sau này nếu có chuyện gì không vui, em cứ nói với anh. Chúng ta cùng giải quyết.”
Tôi gật đầu.
Trải qua quá nhiều chuyện, tôi hiểu rằng một cuộc hôn nhân thật sự không phải chỉ dựa vào tình yêu.
Nó còn cần sự tôn trọng, sự thẳng thắn và cả trách nhiệm.
Những điều tưởng như rất đơn giản ấy, nhưng trước đây tôi lại chưa từng nghĩ đến.
Mặt trời dần lặn xuống phía chân trời, ánh hoàng hôn nhuộm cả mặt biển thành màu vàng cam rực rỡ.
Tôi chợt nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Nhớ đến cô gái năm đó đã từng tin tưởng vào tình yêu đến mức sẵn sàng hi sinh tất cả. Nhớ đến những năm tháng mình đã từng sống vì người khác nhiều hơn vì chính bản thân mình.
Nhưng nếu hỏi tôi bây giờ có hối hận hay không, câu trả lời của tôi vẫn là không.
Bởi vì chính những trải nghiệm ấy đã khiến tôi trở thành con người của hiện tại.
Một người phụ nữ biết yêu thương bản thân mình.
Một người phụ nữ hiểu rằng cuộc đời không chỉ có tình yêu, mà còn có sự nghiệp, bạn bè và rất nhiều điều đáng trân trọng khác.
Tôi quay đầu nhìn Dịch Phong.
Anh vẫn đang đứng bên cạnh tôi, ánh mắt dịu dàng như lúc đầu.
Có lẽ cuộc đời chính là như vậy.
Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra.
Quan trọng không phải là chúng ta đã mất đi điều gì, mà là sau tất cả những mất mát ấy, chúng ta có còn đủ dũng khí để tiếp tục bước về phía trước hay không.
Tôi nắm chặt tay anh.
“Chúng ta về thôi.”
Dịch Phong khẽ gật đầu.
Phía sau lưng chúng tôi, biển vẫn đang vỗ sóng không ngừng.
Nhưng lần này, tôi biết rất rõ.
Con đường phía trước của mình đã hoàn toàn khác.
Và tôi cũng đã thật sự bước ra khỏi quá khứ.