#TTTG 84 Chương 4

Cập nhật lúc: 15-03-2026
Lượt xem: 0

Cô Lục, tôi đã xem sao kê ngân hàng rồi. Ngoài căn nhà ở Vân Cảnh Hoa Phủ, ít nhất cô còn phải trả tôi gần hai triệu tệ. Thương hại tôi sao? Cô vẫn nên thương hại chính mình thì hơn.

Cuối cùng Thẩm Trạch Ngôn cũng không nhịn nổi nữa. Anh đập mạnh tay xuống bàn.

Đủ rồi. Số tiền đó đều là tôi kiếm ra, tôi muốn dùng thế nào thì dùng.

Ánh mắt anh nhìn tôi, lạnh lẽo như nhìn một kẻ thù.

Cho dù chúng ta ly hôn, tôi cũng vẫn được chia một nửa.

Nghe vậy, Lục Nhã Tình cũng dần lấy lại bình tĩnh. Cô ta lau nước mắt, ngẩng lên nhìn tôi.

Đúng vậy. Chúng tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất. Chưa chắc ra tòa đã thua.

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bệnh đã bị đẩy bật ra vang lên một tiếng rầm.

Bạn thân tôi, Chu Mạn, mang theo khí thế hừng hực bước vào.

Bảo sao cô có thể trơ trẽn làm tiểu tam như vậy, hóa ra là chẳng hiểu gì về luật hôn nhân. Cô không biết Thẩm Trạch Ngôn đã phạm vào tội trùng hôn sao?

Nói rồi, Chu Mạn lật nhanh mấy tờ tài liệu trong tay, giọng thản nhiên mà sắc bén.

Có lẽ còn chưa dừng lại ở đó. Dù sao quả thận của cô tính ra cũng là do Thẩm Trạch Ngôn dùng thủ đoạn trái pháp luật mà có được. Gộp hết các chuyện lại, ít nhất cũng phải hai mươi năm tù.

Lần này, không chỉ Lục Nhã Tình đứng không vững, mà ngay cả Thẩm Trạch Ngôn cũng thật sự hoảng loạn.

Anh biết rõ thân phận của Chu Mạn, nên không hề nghi ngờ lời cô ấy.

Vợ… Hạ Diệp… Em thật sự phải tuyệt tình đến vậy sao? Chúng ta đã có hơn mười năm tình cảm, em không thể đối xử với anh như thế.

Tôi nhìn anh, trong lòng bình lặng đến đáng sợ.

Tôi tuyệt tình sao? Lúc anh ngoại tình, lừa tôi hiến thận, anh không tuyệt tình sao? Khi anh hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi, anh có từng nghĩ đến dù chỉ một chút tình cũ hay không?

Nói xong, tôi kéo tay Chu Mạn định rời đi.

Nhưng đúng lúc ấy, Thẩm Trạch Ngôn đột nhiên lao tới trước mặt tôi rồi quỳ sụp xuống.

Vợ à, anh biết sai rồi. Anh sẽ cắt đứt với cô ta ngay lập tức. Xin em đừng kiện anh. Sau này anh nhất định sẽ thay đổi. Chúng ta về nhà, tiếp tục sống tốt với nhau, được không?

Tôi nhìn thẳng vào anh.

Anh không phải biết sai rồi. Anh chỉ là biết mình sắp xong đời mà thôi.

Thấy Thẩm Trạch Ngôn như vậy, Lục Nhã Tình lập tức nhào tới kéo anh lại, vừa khóc vừa nói:

Trạch Ngôn, anh không thể bỏ em được. Nếu anh bỏ em, vậy em và đứa bé phải làm sao đây?

Trong mắt Thẩm Trạch Ngôn thoáng hiện một tia do dự, nhưng rất nhanh đã bị dập tắt.

Đứa bé của cô không liên quan gì đến tôi. Tôi đã có vợ rồi, tôi không cần cô sinh con cho tôi. Cô bỏ cái thai này đi.

Lục Nhã Tình mềm nhũn, ngồi sụp xuống sàn.

Cô ta không sao tin nổi, người đàn ông vừa rồi còn dịu dàng săn sóc mình, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã trở nên lạnh nhạt và tàn nhẫn đến thế.

Không… không thể nào… Trạch Ngôn… rõ ràng trước đây anh yêu em như vậy… tại sao…

Nhìn dáng vẻ sụp đổ của Lục Nhã Tình, trong lòng tôi không gợn lên chút dao động nào.

Cô ta vô tội sao?

Hoàn toàn không.

Theo kết quả điều tra, cô ta biết rất rõ sự tồn tại của tôi, nhưng vẫn chấp nhận mối quan hệ méo mó này.

Thậm chí, khi tôi xuất hiện ở bệnh viện, cô ta còn cố ý dẫn tôi về phòng bệnh. Mục đích chẳng qua là muốn tôi tận mắt thấy Thẩm Trạch Ngôn yêu cô ta đến mức nào, để tôi tự mình chủ động rút lui.

Tôi đem toàn bộ những chuyện đó nói cho Thẩm Trạch Ngôn nghe.

Gương mặt anh đầy vẻ không thể tin nổi.

Anh siết chặt vai Lục Nhã Tình, giọng run lên vì tức giận.

Tại sao cô lại cố ý chọc thủng mọi chuyện? Tôi đối xử với cô chưa đủ tốt sao?

Lục Nhã Tình nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh, cũng bật gào lên.

Tôi còn có thể làm gì nữa? Anh không chịu cưới tôi, chẳng lẽ muốn đợi con tôi sinh ra rồi trở thành đứa con riêng không dám lộ mặt sao?

Tất cả đều là anh ép tôi. Thẩm Trạch Ngôn, chính anh đã hứa với tôi, đợi tôi hồi phục sẽ cưới tôi.

Nghe những lời đó, trong lòng Thẩm Trạch Ngôn bỗng dâng lên một cơn bực bội dữ dội.

Anh vô thức đẩy Lục Nhã Tình một cái, nhưng không ngờ cô ta lại ngã mạnh xuống sàn.

Lục Nhã Tình ôm lấy bụng, gương mặt trắng bệch không còn chút máu.

Trạch Ngôn… bụng em đau quá… con của em…

Tôi nhìn vệt đỏ tươi đang lan ra dưới người cô ta.

Tôi biết đứa bé ấy không giữ được nữa.

Tôi từng nghĩ Thẩm Trạch Ngôn sẽ đau lòng.

Nhưng không.

Anh lại cười.

Vợ à, bây giờ thì tốt rồi. Con của cô ta không còn nữa. Anh bảo đảm sẽ cắt đứt sạch sẽ với cô ta. Em tha thứ cho anh đi.

Lục Nhã Tình vốn đã gần ngất lịm, nhưng nghe được câu ấy vẫn gắng gượng đứng lên, kéo Thẩm Trạch Ngôn đến sát bên cửa sổ.

Cô ta chỉ tay xuống phía dưới, giọng điên cuồng uy hiếp:

Không. Nếu anh không cần em, em sẽ chết cho anh xem.

Lúc này, Thẩm Trạch Ngôn vốn đã bực bội đến cực điểm.

Lục Nhã Tình lại vẫn khóc lóc không ngừng bên tai anh.

Anh vô thức giơ tay lên.

Cơ thể Lục Nhã Tình ngả mạnh về phía sau, trực tiếp rơi từ trên lầu xuống.

Em trai của Lục Nhã Tình lập tức lao tới thò đầu nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy Lục Nhã Tình nằm giữa một vũng máu, không còn bất kỳ cử động nào.

Đến lúc này, Thẩm Trạch Ngôn mới thật sự hoảng loạn.

Anh nhào tới kéo lấy tôi, lắp bắp giải thích.

Vợ… em thấy rồi đó… là cô ta tự nhảy xuống… không liên quan đến anh…

Em trai Lục Nhã Tình quay phắt lại, đấm thẳng một cú vào mặt Thẩm Trạch Ngôn.

Anh hại chết chị tôi. Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

Động tĩnh trong phòng bệnh quá lớn.

Cảnh sát cũng nhanh chóng chạy tới.

Sau khi nắm được tình hình cơ bản, cảnh sát đã lập tức bắt giữ Thẩm Trạch Ngôn.

Trước khi bị dẫn đi, anh nhìn tôi, giọng rất khẽ:

Lúc đầu… anh chỉ thấy cô ta rất giống em của trước đây. Anh chỉ thương hại cô ta thôi. Anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Không ngờ sẽ thành ra như vậy sao?

Trong suốt cả quãng đường ấy, anh có biết bao nhiêu cơ hội để quay đầu.

Chỉ cần anh hối hận dù chỉ một lần, có lẽ chúng tôi cũng sẽ không đi đến bước hôm nay.

Rời khỏi bệnh viện, cảm nhận ánh nắng rơi xuống người, tôi bỗng thấy bản thân như vừa được sống lại một lần nữa.

Sau khi chia tay bạn thân, tôi một mình trở về nhà.

Mọi thứ trong căn nhà vẫn y nguyên như lúc tôi rời đi.

Trên bàn, bát canh gà tôi mang đến bệnh viện trước đó vẫn còn đặt nguyên ở đó, chỉ là đã nguội ngắt từ lâu.

Tôi không chần chừ, lập tức gọi vài nhân viên dọn dẹp đến.

Hãy vứt hết toàn bộ những thứ có liên quan đến đàn ông trong căn nhà này.

Mấy người nhân viên có hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nghiêm túc làm theo.

Sau khi dọn dẹp xong, tôi nhìn căn nhà sạch sẽ mà trống trải trước mắt, trong lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Chuyện của Thẩm Trạch Ngôn về sau, tôi đều nghe lại từ bạn thân.

Anh ta bị kết tội lừa đảo và ngộ sát, cuối cùng bị tuyên án tù chung thân.

Hôm tòa tuyên án, bạn thân còn rủ tôi đến xem.

Khoảnh khắc chiếc búa trong tay thẩm phán nặng nề gõ xuống, tôi nhìn mái tóc gần như đã bạc trắng của Thẩm Trạch Ngôn, trong lòng không khỏi buông ra một tiếng thở dài.

Ai còn có thể nhận ra, đây chính là “soái ca câm” từng nổi danh một thời ở Đại học Kinh Thành năm ấy?

Đúng rồi, tôi còn nghe nói vì vụ việc của Thẩm Trạch Ngôn gây chấn động quá lớn, Đại học Kinh Thành đã chính thức xóa tên anh ta. Nói cách khác, từ đó trở đi anh ta cũng không còn được tính là sinh viên của trường nữa. Còn bệnh viện nơi anh ta từng làm việc cũng nhân đó mở một đợt chỉnh đốn từ trên xuống dưới.

Lúc bước ra khỏi tòa án, tôi bắt gặp bố mẹ của Thẩm Trạch Ngôn.

Hai người run run đi đến trước mặt tôi, giọng đầy áy náy và hối hận.

Xin lỗi con. Thay mặt cho thằng con khốn nạn của chúng tôi, chúng tôi xin lỗi con.

Tôi không hỏi họ rốt cuộc có biết chuyện của Lục Nhã Tình hay không, bởi vì đến lúc đó, điều ấy đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Không cần đâu. Tôi và anh ta đã ly hôn rồi.

Nói xong, tôi cùng bạn thân rời đi.

Tôi vốn cho rằng từ nay về sau, mình sẽ không còn gặp lại Thẩm Trạch Ngôn nữa.

Nhưng không lâu sau khi anh ta vào tù, phía trại giam lại gửi cho tôi một bức thư, nói rằng trước khi chết, Thẩm Trạch Ngôn muốn gặp tôi lần cuối.

Lần cuối sao?