#TTTG 81 Chương 6
13
Vì trí nhớ của tôi hồi phục không thuận lợi, nên Tạ Thư Bạch giúp tôi hẹn bác sĩ Hồ để kiểm tra lại.
Tôi lấy số rồi vẫn đang ngồi chờ.
Thì thấy một người phụ nữ trang điểm nhẹ, ăn mặc rực rỡ, đi giày cao gót tiến về phía tôi.
Cô ta rút bệnh án trong tay tôi ra, liếc nhìn rồi nhướng mày:
“Chỉ là mấy bệnh vặt thôi, có cần phải đến bệnh viện không? Hay là…”
Cô ta kéo dài giọng, chậm rãi đầy khinh thường:
“Cố tình bày ra cảnh sắp ch/ết này… để diễn cho ai xem?”
Tôi cười cười, giật lại bệnh án.
“Cơ thể của tôi, tôi tự biết thương. Không giống cô Hứa, có bệnh hay không cũng chạy đến bệnh viện, không sợ mang cả thân bệnh khí về à?”
Hứa Tâm nhíu mày, tức giận nhìn tôi:
“Cô đang nguyền rủa ai đấy?”
Tôi im lặng một lúc, rồi lau mặt:
“Cô Hứa, nước bọt.”
Hứa Tâm bị chiêu bất ngờ của tôi làm cho khựng lại.
Một lúc sau cô ta lại cười lạnh:
“Quả nhiên là giả bệnh! Tống Chu nói cô mất trí nhớ, không nhớ sáu năm qua. Nhưng tôi thấy cô nhớ rõ lắm mà. Không phải vẫn nhận ra tôi sao?”
Tôi thở dài, chỉ chỉ vào đầu mình.
“Bác sĩ nói tôi không bị chấn thương não, chỉ là mất trí nhớ tạm thời. Lùi một bước mà nói, cho dù tôi khôi phục trí nhớ. Cuộc sống của tôi đơn giản như vậy, đột nhiên có một người phụ nữ lạ tới gây sự, chẳng lẽ tôi không đoán ra được? Huống chi…”
Tôi lại thở dài.
“Hôm đó lúc cô giả vờ say nắng nhập viện, tôi đã thấy mặt cô rồi.”
Sắc mặt Hứa Tâm lúc xanh lúc trắng.
Cô ta nghiến giọng:
“Rốt cuộc cô muốn làm gì? Rõ ràng quan hệ giữa tôi và A Chu đã tốt lên, vậy mà anh ấy đột nhiên cắt đứt liên lạc với tôi! Ngay cả Tống Tử Hiên! Cái đồ ăn cháo đá bát đó!”
Cô ta hít sâu một hơi.
“Tôi đối xử với nó tốt như vậy! Mà nó lại khóc lóc không muốn gặp tôi, nói tôi là người phụ nữ xấu, nói tôi độc ác!”
Hứa Tâm oán hận nói:
“Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ tôi làm chưa đủ tốt sao?”
Nói đến cuối, cảm xúc cô ta kích động:
“Lúc trước sao cô không bị đâm ch/ết luôn đi—”
“Hứa Tâm!”
Một tiếng quát vang lên.
Có người sải bước tới, đẩy Hứa Tâm ra.
Là Tống Chu.
Anh lạnh lùng nhìn cô ta:
“Cô đến đây làm gì?”
Tống Tử Hiên lúc nào cũng theo sát Tống Chu.
Nó cũng lạch bạch chạy từ hành lang vào.
Nó rụt rè nhìn tôi một cái, không dám lại gần.
Nhưng lại không kìm được mong muốn muốn đến gần.
Nó nhích từng bước nhỏ, vừa nhìn sắc mặt tôi vừa tiến lại gần.
Nhỏ giọng gọi:
“Mẹ…”
Hứa Tâm bị Tống Chu đẩy một cái, suýt đập vào tường.
Cô ta cười ha ha đầy giận dữ:
“Tống Chu, đến bây giờ anh vẫn muốn che giấu chuyện này sao? Anh tưởng mình là người tốt lắm à? Anh lừa Kiều Âm suốt sáu năm, kết hôn với cô ấy… Chẳng lẽ anh không hề cảm thấy áy náy sao?”
Tôi nhận ra cảnh cãi vã này không phù hợp để trẻ con nhìn thấy.
Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay bịt tai và mắt Tống Tử Hiên lại.
Tống Chu nhanh chóng liếc nhìn tôi, muốn Hứa Tâm im miệng.
Nhưng Hứa Tâm lùi lại một bước tránh anh.
Cô ta cười thảm rồi nói thẳng:
“Người đâm Kiều Âm ở nghĩa trang năm đó, khiến cô ấy cả đời không thể cầm dao phẫu thuật nữa… Chẳng phải chính là anh sao, Tống Chu?”
Trong chớp mắt, toàn thân Tống Chu cứng đờ.
Mặt anh trắng bệch.
Anh hoảng loạn nhìn tôi, gượng cười:
“Kiều Âm, em…”
Tôi thở dài.
“Tôi không phải kẻ ngốc.”
“Tôi đoán được.”
14
Sáu năm trước, Tống Chu và Hứa Tâm yêu nhau đến mức sống ch/ết không rời.
Ngày tôi đến nghĩa trang là ngày giỗ của bố mẹ.
Mặt trời lên cao, nắng gắt đến mức đầu óc choáng váng.
Có lẽ cũng vì vậy mà hôm đó Tống Chu đang nổi nóng, lại bị nắng làm hoa mắt nên không chú ý có người bên đường.
Ban đầu anh nói với tôi rằng: Bên cạnh nghĩa trang không có camera giám sát, nên không tìm được chiếc xe gây tai nạn rồi bỏ trốn.
Thực ra lúc đó anh sắp cùng Hứa Tâm ra nước ngoài, nên đã giấu chuyện này đi, không muốn bị liên lụy.
Chỉ là anh không ngờ, tôi vì vậy mà không thể cầm dao phẫu thuật nữa.
Sự nghiệp của tôi bị hủy hoại hoàn toàn chỉ vì tâm trạng bực bội nhất thời của vị đại thiếu gia.
Anh chăm sóc tôi tận tình trong bệnh viện cũng chỉ vì cảm thấy áy náy.
Nhưng Tống Chu.
Sau khi kết hôn với tôi, ngày ngày đêm đêm ngủ cùng một giường, chẳng lẽ chưa từng có một lần cảm thấy có lỗi sao?
Thật ra cũng là do tôi quá ngốc.
Phải đến khi Hứa Tâm trở về nước tôi mới nhận ra điều đó.
Nhưng sau sáu năm uống băng lạnh, trái tim tôi đã bị Tống Chu giày vò đến tả tơi rách nát.
Khi thứ mà bạn tưởng là cọng rơm cứu mạng, là sự cứu rỗi duy nhất trong cuộc đời bạn, thì hóa ra lại chính là cọng rơm cuối cùng đè ch/ết bạn.
Sau sáu năm dây dưa, tình yêu và hận thù trộn lẫn vào nhau.
Bạn thật sự rất khó có đủ dũng khí để vạch trần tấm màn xấu xí đó.
Vì vậy khi Tống Chu chợt nảy ý muốn ly hôn, tôi thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm.
Đúng lúc đó Tống Tử Hiên vì tôi dạy nó không được ăn quá nhiều kẹo nên vừa khóc vừa đẩy tôi.
Nó nói ghét tôi, nói tôi là một người mẹ độc ác, nói bố nó không thích tôi cũng phải thôi.
Tôi cúi xuống nhìn Tống Tử Hiên.
Sững sờ một lúc, rồi khẽ cười với Tống Chu.
“Được. Ly hôn.”
15
Tống Chu là đại thiếu gia của nhà họ Tống, phong quang vô hạn.
Nhưng lúc này, lưng anh lại vô thức khom xuống.
Trông anh lúc này vừa chật vật vừa đau khổ.
Gân xanh trên trán anh nổi lên, lồng ngực phập phồng.
Giọng anh khàn khàn:
“Xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi…”
Anh nhắm chặt mắt.
Khi mở ra lần nữa, mắt đã đỏ ngầu.
“Lúc đó anh còn quá trẻ, quá ngông cuồng. Anh không nghĩ mọi chuyện sẽ trở thành như vậy… Anh xin lỗi em, Kiều Âm.”
Anh nhìn tôi như cầu xin, dường như mong nhận được sự tha thứ.
Tôi nghiêng đầu nhìn Tống Chu đang khổ sở cầu xin, khó hiểu hỏi:
“Nếu anh muốn xin lỗi, tại sao không xin lỗi sớm hơn? Bây giờ tôi không nhớ gì cả. Anh xin lỗi… thì có ích gì?”
Nghe câu trả lời của tôi, Tống Chu loạng choạng.
Anh cong người như một con tôm sắp c/hết, ôm miệng ho liên tục.
Tôi không để ý đến anh nữa.
Tôi nhẹ nhàng đẩy Tống Tử Hiên về phía anh rồi đứng dậy.
Tạ Thư Bạch đang từ trên lầu đi xuống, anh đến dẫn tôi đi gặp bác sĩ Hồ.
Tôi bước tới trước mặt anh, cười cong mắt:
“Đàn anh, anh xuống tận đây đón em à?”
Ánh mắt Tạ Thư Bạch lướt qua phía sau tôi.
Anh xoa đầu tôi, dịu dàng nói:
“Ừ. Nửa ngày không gặp, anh rất nhớ em.”
16
Có lẽ vì nhiều năm tâm nguyện cuối cùng đã được thỏa mãn.
Tạ Thư Bạch — người mà tôi cầu mà không được — cuối cùng đã ở bên tôi.
Cơ chế phòng vệ trong tâm lý tôi dần tan biến.
Một năm sau khi mất trí nhớ, tôi từ từ nhớ lại tất cả những ký ức đã lưu sâu trong não.
Nhưng dù thế nào, bây giờ tôi cũng không còn bị quá khứ tồi tệ đó làm tổn thương nữa.
Ngày bác sĩ Hồ xác nhận tôi đã hoàn toàn hồi phục, bà vui mừng ôm tôi.
“Kiều Âm. Hãy nhớ rằng, con không cần phải dựa dẫm vào người khác, cũng không cần chuyển tình cảm sang ai khác. Con luôn có quyền độc lập và tự chủ.”
Tôi nhẹ nhõm đứng dậy, ôm lại bà.
“Cảm ơn bác sĩ. Một năm tư vấn tâm lý này đã làm phiền bác nhiều rồi.”
Tạ Thư Bạch vốn đợi tôi ngoài phòng khám, nhưng giữa chừng gặp bệnh nhân nên bị giữ lại trong phòng bệnh.
Anh nhắn tin bảo tôi ra ngoài thì đến văn phòng chờ anh.
Vừa bước ra khỏi phòng khám, tôi đã thấy một lớn một nhỏ ngồi xổm trước cửa.
Hai cha con giống như đúc từ một khuôn, đều rất đẹp trai.
Người qua lại ngoài phòng bệnh đều không nhịn được nhìn họ.
Tống Chu lúng túng đứng thẳng lên:
“Kiều Âm… em… vẫn ổn chứ?”
Tống Tử Hiên mặc quần áo chỉnh tề, tóc như được chăm chút đặc biệt, trông rất đáng yêu.
Một năm qua, thằng bé thường lén đến tìm tôi nhưng tôi đều lấy lý do không nhớ rõ để lịch sự đưa nó về nhà họ Tống.
Bây giờ nghe nói liệu trình tâm lý của tôi đã kết thúc, hai cha con lại chạy đến bệnh viện.
Tống Tử Hiên nhảy khỏi ghế dài, chạy tới trước mặt tôi.
Nó ngẩng đầu đầy mong đợi:
“Mẹ… mẹ đã nhớ lại chưa? Mẹ còn nhớ con không?”
Tôi cúi xuống nhìn nó.
“Ừ. Nhớ.”
Tống Tử Hiên có vẻ rất căng thẳng.
Nó nghẹn ngào:
“Mẹ… con… con rất nhớ mẹ.”
Nghe tôi trả lời, Tống Chu bước tới đứng trước mặt tôi.
Anh nhìn xuống tôi, do dự một lúc:
“Kiều Âm… chuyện trước kia… anh rất xin lỗi.”
Anh không nói rõ chuyện nào.
Có lẽ là tất cả mọi chuyện trong quá khứ.
Ánh mắt anh đầy áy náy.
“Tử Hiên rất yêu em. Anh… anh cũng yêu em. Kiều Âm, em có muốn… tái hôn với anh không?”
17
Tôi loáng thoáng nghe được một số tin.
Trong năm qua, Tống Chu và Hứa Tâm đã trở mặt.
Ánh trăng sáng ngày xưa, giờ đã biến thành vết máu muỗi trước mắt.
Bên cạnh Tống Chu vẫn có rất nhiều phụ nữ muốn chen vào nhưng anh luôn giữ tình trạng độc thân.
Tôi bật cười.
“Tống Chu, đừng nói với tôi là bây giờ anh hối hận rồi nhé.”
Ánh mắt anh co lại.
Anh cúi đầu đầy chật vật:
“Anh luôn hối hận. Nhưng vì em không nhớ chuyện quá khứ, anh không dám ép em quá.”
Cũng đúng.
Trong một năm qua, tôi đã dùng lý do không nhớ để từ chối họ vô số lần.
Tôi nói:
“Thật ra tôi cũng rất hối hận. Trước đây tôi chưa từng có cơ hội nói câu này.”
Tôi lùi lại hai bước, nhìn Tống Chu.
Tôi cười mỉa:
“Tống Chu, anh là một kẻ tồi tệ. Việc khiến tôi hối hận nhất trong đời chính là gặp anh.”
Trước đây, Kiều Âm từng xem Tống Chu như cây cầu treo dưới vách đá, nắm chặt không chịu buông.
Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu rằng dù coi ai là đối tượng chuyển giao tình cảm, cũng không thể cứu được bản thân mình.
Không phải Tống Chu.
Cũng không phải Tạ Thư Bạch.
Sau tất cả những chuyện đã trải qua, tôi cuối cùng cũng hiểu: Dù rơi xuống đáy vực, ta vẫn có thể tự mình leo lên bằng đôi tay của chính mình. Không cần phải bám chặt sợi dây cuối cùng đó.
Vì vậy lần này, tôi có đủ dũng khí nói thẳng:
“Tôi đã nộp đơn vào chương trình thạc sĩ y khoa tại Viện Karolinska. Tháng sau tôi sẽ nhập học.”
Tôi đã bàn chuyện này với Tạ Thư Bạch.
Anh nói anh và Lạc Lạc sẽ chờ tôi.
Khi rảnh, anh sẽ đưa Lạc Lạc đến Thụy Điển thăm tôi.
Tôi đưa ra lời cuối cùng với Tống Chu:
“Sau này, xin hai người đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Tôi áy náy cười với Tống Tử Hiên, xoa đầu nó.
“Con sẽ tìm được một người mẹ tốt hơn. Bây giờ, chúng ta hãy chính thức nói lời tạm biệt. Tống Tử Hiên, chúc con sau này mọi việc thuận lợi.”
Mặt Tống Chu trắng bệch.
Anh cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
“Xin lỗi. Xin lỗi vì trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của em, lại gặp phải một kẻ tồi như anh. Chúc mừng. Chúc mừng em đạt được điều mình mong muốn, tự do bay cao.”
Tôi lịch sự gật đầu.
Từng ngón tay một gỡ tay Tống Tử Hiên đang nắm góc áo tôi.
“Vĩnh biệt.”
Tôi bước qua hành lang bệnh viện.
Ở khóe mắt, tôi thấy Tống Chu vẫn đứng tại chỗ.
Anh đưa tay che mắt, bóng dáng cô độc và lặng lẽ.
Nỗi buồn của trẻ con luôn chân thật hơn người lớn.
Tống Tử Hiên nhìn theo hướng tôi rời đi, loạng choạng chạy theo.
Nhưng bệnh viện đông người, nó va vào người khác mấy lần rồi ngã.
Cuối cùng nó sụp xuống đất khóc nức nở:
“Mẹ! Con muốn mẹ—!”
Nhưng tôi không quay đầu lại.
18
Tôi bước về phía lối ra.
Tạ Thư Bạch đứng ở cuối hành lang chờ tôi.
Tôi nắm tay anh, mỉm cười:
“Đàn anh, lâu rồi không gặp.”
Chúng tôi bước ra khỏi cửa.
Trời quang mây tạnh, gió nhẹ dịu dàng.
(Hoàn)