#TTTG 81 Chương 4

Cập nhật lúc: 14-03-2026
Lượt xem: 0

8

Tôi nôn nóng làm thủ tục xuất viện.

Tạ Thư Bạch lái xe đưa tôi về nhà, giúp tôi mang đồ lên lầu.

Anh không cho tôi làm việc gì, còn đưa một cái ghế nhỏ để tôi ngồi ở cửa.

Tôi nhìn Tạ Thư Bạch xắn tay áo.

Đôi tay đẹp thường cầm dao phẫu thuật của bác sĩ Tạ giờ đang giúp tôi dọn dẹp phòng.

Sau khi dọn xong, anh xách rác ra cửa, cúi nhìn tôi:

“Sao lại nhìn anh chằm chằm như vậy?”

Tôi lí nhí nói:

“Anh Tạ… hôm nay anh có thể đừng đi được không?”

Có lẽ vì tôi nói quá nhỏ, Tạ Thư Bạch hơi nhíu mày, cúi xuống gần tôi:

“Hử? Em nói gì?”

Chuyện đã đến mức này rồi, đều là người trưởng thành cả, còn ngại gì nữa Kiều Âm!

Tạ Thư Bạch đã tự đến tận cửa rồi, cơ hội hiếm như vậy phải nắm lấy.

Tôi hít sâu một hơi, đỏ mặt nói:

“Anh Tạ… em muốn ngủ với anh!”

Nói xong tôi cũng không dám nhìn sắc mặt anh, chỉ lo lắng nhìn xuống đất.

Im lặng rất lâu.

Tạ Thư Bạch nghiêng đầu về phía sofa:

“Ra sofa ngồi đi, anh xuống dưới vứt rác.”

Nghe như một lời từ chối rõ ràng.

Tôi cúi đầu, lặng lẽ lùi lại một bước.

Nhưng câu tiếp theo của anh khiến mặt tôi đỏ bừng.

Anh nói:

“Anh đi mua bao xong sẽ quay lại.”

Hơi nước trong phòng tắm mờ mịt, tiếng nước chảy ào ào.

Tạ Thư Bạch nắm lấy eo tôi, ép tôi vào tường hôn.

Ở bệnh viện anh luôn mặc áo blouse trông rất gầy.

Nhưng khi tôi chạm vào cơ thể dưới lớp vải mỏng, có thể cảm nhận rõ cơ bắp rắn chắc nóng bỏng của anh.

Những giọt nước đọng trên hàng mi dài dày của Tạ Thư Bạch.

Anh khẽ ngẩng mắt, đôi mắt trong như thủy tinh nhìn tôi sâu thẳm.

Nước chảy xuống má anh, rơi lên ngực tôi.

Tạ Thư Bạch hôn giọt nước đó rồi lại hôn tôi, cạy mở môi tôi, truyền giọt nước từ đầu lưỡi sang miệng tôi.

Khóe mắt tôi đỏ lên, bám lấy vai anh, khẽ nức nở:

“Anh Tạ… em khó chịu…”

Ánh đèn ngoài cửa sổ chập chờn, tiếng nước bên tai chảy rì rào.

Yết hầu Tạ Thư Bạch khẽ động, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.

Trên sống mũi anh lấm tấm mồ hôi.

Hơi thở anh nóng bỏng, giọng khàn đi:

“Xin lỗi, Âm Âm… chịu một chút.”

Ngay khoảnh khắc sau, cảm giác đau như bị xé toạc lan ra khắp người.

Đầu tôi trống rỗng trong giây lát, bật lên tiếng kêu:

“Anh Tạ…”

Tôi vô thức ngửa người ra sau, lưng cong lên như một cây cung kéo căng.

Tạ Thư Bạch hôn tôi dày đặc, dịu dàng vỗ lưng tôi.

“Xin lỗi.”

“Anh yêu em, Âm Âm.”

9

Tôi đã mơ một giấc mơ.

Trong mơ, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ bên kia đại dương.

Giọng của Tạ Thư Bạch rất bình tĩnh, giống như đang kể lại một sự thật:

“Kiều Âm, anh đã có bạn gái ở trường rồi.”

Thật ra lời nói dối của anh rất vụng về, nhưng trong khoảnh khắc đó tôi đã hiểu ngay ý anh muốn nói.

Trong lòng tôi như có chiếc chuông rỗng bị gõ vang lên, giọng nói cũng trầm xuống:

“Chúc mừng anh, đàn anh.”

Tôi khịt mũi.

Nghĩ thầm, hết cách rồi.

Đàn anh đã từ chối thẳng thắn như vậy, tôi cũng không tiện tiếp tục bám lấy anh nữa.

Có lẽ duyên phận giữa tôi và Tạ Thư Bạch quá nông cạn, đến đây là hết.

Sau đó, tôi mua một bó hoa.

Trên đường từ nghĩa trang trở về, tôi bị một chiếc Maserati lao vút qua tông bay.

Mảnh kính vỡ tung tóe khắp mặt đất.

Chủ xe gây tai nạn rồi bỏ chạy. Tôi được một người tốt bụng phía sau đưa vào bệnh viện.

Người đó chính là Tống Chu.

Anh áy náy nói với tôi rằng khu nghĩa trang không có camera giám sát, nên không thể tìm ra chiếc xe bỏ trốn kia.

Nhưng anh hứa sẽ chăm sóc tôi cho đến khi tôi khỏi bệnh.

Tống Chu có ngoại hình nổi bật, là đại thiếu gia của nhà họ Tống. Anh chăm sóc tôi vô cùng chu đáo.

Ngay cả khi bác sĩ chẩn đoán rằng cổ tay tôi bị mảnh kính cắt trúng gân, sau này không thể cầm dao phẫu thuật nữa…

Người ở bên cạnh tôi lúc đó cũng là Tống Chu.

Anh đau lòng ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi:

“Không sao đâu, em sẽ khá lên thôi.”

Có lẽ đó là hiệu ứng cây cầu treo khi con người bị kích thích mạnh lúc cận kề cái ch/ết, cũng có thể là sự chuyển dịch tình cảm.

Trong thời điểm tăm tối nhất của cuộc đời, tôi đã gặp Tống Chu.

Và tôi không thể tự kiềm chế mà yêu anh.

Ban đầu Tống Chu đã từ chối tôi.

Nhưng ngày tôi xuất viện, anh nhận được một cuộc điện thoại.

Khi anh đến tìm tôi, anh đã say khướt.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi rất lâu, rồi cuối cùng hôn xuống.

“Kiều Âm, anh cưới em nhé.”

Đó là một đêm vô cùng hỗn loạn.

Tống Chu ôm tôi trong lòng, nhưng trong miệng lại gọi một cái tên khác.

Sau này tôi mới biết, Tống Chu có một thanh mai trúc mã tên Hứa Tâm, hai người dây dưa nhiều năm kiểu “anh đuổi tôi trốn”.

Vì tôi bất ngờ mang thai nên đám cưới của chúng tôi diễn ra rất vội vàng.

Nhưng gia đình họ Tống không thích tôi.

Vì vậy sau khi tôi sinh Tống Tử Hiên không lâu, họ lấy lý do sức khỏe tôi không tốt rồi đưa thằng bé đi khỏi tôi.

Tống Chu cuối cùng cũng nhận ra trước đó mình đã điên rồ đến mức nào.

Anh bắt đầu cố gắng tách mình ra khỏi tôi.

Vì vậy khi người nhà họ Tống đưa Tống Tử Hiên đi, anh không phản đối, chỉ lạnh nhạt nói một câu:

“Được.”

Từ khoảnh khắc đó, chiếc cầu treo trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.

10

Khi tôi tỉnh lại, Tạ Thư Bạch đang dịu dàng ôm tôi trong lòng.

Tôi mở mắt, nước mắt vô thức chảy xuống:

“Đàn anh, em vừa mơ thấy một cơn ác mộng.”

Tạ Thư Bạch cúi xuống hôn lên nước mắt của tôi, khẽ hỏi:

“Khó chịu lắm sao?”

Tôi nhìn lên trần nhà, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Em quên rồi.”

Tôi rúc vào lòng anh, tay nắm chặt vạt áo anh, khẽ hỏi:

“Đàn anh, sáu năm qua anh có yêu ai không?”

Tạ Thư Bạch khựng lại một chút, rồi hôn nhẹ lên chóp mũi tôi.

Ngừng một lát, anh mới thành thật nói:

“Không. Lúc đó giáo sư rất nghiêm khắc, ngày nào anh cũng lo mình có thể tốt nghiệp suôn sẻ hay không. Gia đình lại xảy ra chuyện, mà anh thậm chí không gom đủ tiền mua vé máy bay về nước. Khi đó anh sống mơ hồ, đầy hoang mang về tương lai. Bản thân ở trong hoàn cảnh tệ hại như vậy, thật sự không dám kéo ai xuống cùng.”

Có lẽ những ký ức khó chịu đó đã trở thành quá khứ, nên Tạ Thư Bạch mới có thể thản nhiên thừa nhận như vậy.

Tôi tựa đầu vào ngực anh, nước mắt làm ướt áo anh thành một mảng.

Tôi nghĩ, những năm ở Manchester, Tạ Thư Bạch chắc chắn đã sống rất khổ.

Mới khiến một thiếu niên đầy khí phách bị mài mòn đến mức không còn góc cạnh.

Ngay cả khi từ chối cũng không nỡ nói thẳng, phải bịa ra một cái cớ dịu dàng.

Số phận thật đáng ghét.